Nhãn

Thứ Bảy, 24 tháng 2, 2018

Cảnh giác với thông tin bôi nhọ gia đình ông Nguyễn Nhân Chiến - Bí thư tỉnh ủy Bắc Ninh!

Chuyện một người làm quan cả họ được nhờ không phải là việc hiếm hay lạ ở Việt Nam. Tuy nhiên thời gian gần đây, nhiều bài viết đăng tải những thông tin có dã tâm bôi nhọ hàng loạt cán bộ lãnh đạo cấp địa phương của Đảng, đặc biệt là đánh mạnh vào các đồng chí bí thư tỉnh ủy như trường hợp của ông Triệu Tài Vinh - Bí thư Hà Giang hay ông Trịnh Văn Chiến, bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa. Sự việc mới đây nhất vẫn bị các đối tượng lôi lên bôi nhọ là sự việc của ông Nguyễn Nhân Chiến - Ủy viên Trung Ương Đảng, bí thư tỉnh ủy Bắc Ninh bị tung tin đồn là cả nhà ông này làm quan tại Bắc Ninh, theo đó, một facebooker đã thống kê được một loạt danh sách như sau:
1. Bố: Nguyễn Nhân Chiến (sinh năm 1960) – Uỷ viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ Bắc Ninh.
2. Vợ ông Chiến: Ngô Thị Khường – Phó Trưởng Phòng Bảo hiểm Xã hội thành phố Bắc Ninh (bằng Đại học tại chức).
3. Con trai: Nguyễn Nhân Chinh (sinh năm 1984) – Tỉnh uỷ viên, Bí thư Tỉnh đoàn Bắc Ninh (bằng Đại học tại chức).
4. Con trai: Nguyễn Nhân Đạt (sinh năm 1989) – Trưởng phòng Thi đua, khen thưởng của Sở Nội vụ tỉnh Bắc Ninh (bằng ĐH tại chức).
5. Con dâu: Chu Thị Ngân (sinh năm 1984) – Trưởng phòng Dân vận của Trường Chính trị Nguyễn Văn Cừ.
6. Con dâu: Nguyễn Minh Huệ (sinh năm 1989) – Phó Trưởng phòng Kinh tế Đối ngoại của Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Bắc Ninh (ĐH tại chức).
7. Em ruột ông Chiến: Nguyễn Nhân Thắng – Phó Chánh văn phòng UBND tỉnh Bắc Ninh (bằng ĐH tại chức).
8. Em ruột ông Chiến: Nguyễn Nhân Bình – Phó Chủ tịch thường trực Ủy ban nhân dân huyện Tiên Du (bằng ĐH tại chức).
9. Em dâu ông Chiến: Lại Thị Nguyệt – Giám đốc Trung tâm Y tế thành phố Bắc Ninh. Bà Nguyệt có bằng Trung cấp Dược sau đó học ĐH tại chức Dược. Việc bổ nhiệm 1 Dược sĩ làm GĐ Trung tâm Y tế có là khách quan không ? Tại sao ko phải là bổ nhiệm 1 Bác sĩ đa khoa ?
10. Em dâu ông Chiến: Trần Thị Bích Liên – Trưởng phòng của Trung tâm Giáo dục thường xuyên tỉnh Bắc Ninh (ĐH tại chức).
11. Em ruột ông Chiến: Nguyễn Thị Ngọc – Trưởng phòng Công tác Học sinh sinh viên của Sở Giáo dục Đào tạo tỉnh Bắc Ninh. (ĐH tại chức).
12. Em rể ông Chiến: Nguyễn Trọng Oanh – Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Tỉnh uỷ Bắc Ninh (ĐH tại chức).
13. Anh con bác ruột ông Chiến: Nguyễn Nhân Lừng – Chi cục trưởng Chi cục Thú y tỉnh Bắc Ninh.
14. Cháu ông Chiến: Nguyễn Nhân Cường – Phó Trưởng phòng của Sở Xây dựng tỉnh Bắc Ninh. 15. Cháu ruột ông Chiến: Nguyễn Hữu Thọ – Bí thư đoàn Sở Nông nghiệp Phát triển nông thôn.
16. Anh con bác ruột ông Chiến: Nguyễn Việt Giang – Giám đốc Quỹ phát triển đất tỉnh Bắc Ninh (ĐH Tại chức).
17. Cháu ông Chiến: Nguyễn Thu Hương – Phó Trưởng phòng Tài nguyên Môi trường thành phố Bắc Ninh. (ĐH tại chức).
18. Cháu dâu ông Chiến: Tạ Thị Huyền – Cán bộ Sở Nông nghiệp Phát triển nông thôn.
19. Cháu ruột ông Chiến: Nguyễn Nhân Giang – Phó Trưởng công an huyện Tiên Du (ĐH tại chức).
20. Trưởng họ nhà ông Chiến: Nguyễn Nhân Công – Phó Giám đốc Trung tâm Văn hoá Kinh Bắc (ĐH tại chức). Ngoài danh sách 20 người kể trên còn có cả những người thuộc gia đình thông gia với nhà ông Chiến cũng được bổ nhiệm vào những vị trí quan trọng trong bộ máy công quyền của tỉnh Bắc Ninh như:
1. Nguyễn Trọng Cường (cháu ruột ông Nguyễn Trọng Oanh) – Trưởng phòng Đăng ký Đất đai của Sở Tài nguyên Môi trường tỉnh Bắc Ninh. Anh Cường tốt nghiệp Thạc sĩ năm 2013, có thể năm đó anh ta được xét vào công chức Nhà nước. Tuy nhiên tại sao việc bổ nhiệm anh Cường làm Trưởng phòng của một Sở lại cấp tốc đến vậy? Và cơ sở nào để xét thu hút nhân tài anh Cường trong khi cả tỉnh Bắc Ninh từ khi tách tỉnh 1997 đến nay mới tổ chức thi tuyển công chức duy nhất 1 lần.
2. Chu Thị Thuý (em ruột Chu Thị Ngân) – Cán bộ của Sở Tài nguyên Môi trường (trường hợp tuyển dụng của chị Thuý giống với trường hợp anh Cường).
3. Chu Đăng Khoa; Sinh năm 1979 (Anh ruột Chu Thị Ngân) – Trưởng phòng Lao động- Thương binh và xã hội huyện Yên Phong (ĐH Tại chức).
4. Nguyễn Văn Lịch (em rể Chu Thị Ngân) – Đội trưởng đội Đăng ký xe của Phòng Cảnh sát giao thông tỉnh Bắc Ninh(ĐH Tại chức) Trong danh sách 24 người kể trên thì đa phần đều học tại chức sau một số đi học Thạc sĩ để xoá bằng ĐH tại chức.

Kết:
Về chuyện này lão xin có đôi lời như sau, chuyện bổ nhiệm đúng quy trình hay không thì không phải bàn cãi, câu trả lời sẽ được ủy ban kiểm tra trung ương trả lời khi vào cuộc điều tra sự việc này. Tuy nhiên, chúng ta nhìn nhận mọi vấn đề cần biện chứng và có tính chất hai mặt, nếu bản thân những người thân của ông Chiến xứng đáng, có năng lực, trình độ, có cống hiến cho địa phương, có bằng cấp đầy đủ thì việc bổ nhiệm những người trên là hoàn toàn xứng đáng. Tuy nhiên, việc hàng loạt người thân được bổ nhiệm sẽ không tránh khỏi việc bị quần chúng phát giác và lên án. Do đó, đề nghị Trung ương, đặc biệt là Ủy ban kiểm tra trung ương nhanh chóng vào cuộc xác minh và có câu trả lời công bố cho dư luận. Còn trả lời theo cách của cán bộ Bắc Ninh khi được hỏi về sự kiện trên được trả lời là chuyện riêng tư thì chưa được coi là phù hợp lắm.
Vì vậy, cần nhanh chóng làm rõ và trả lời cho dư luận biết câu chuyện trên là có thật không, hiện có bao nhiêu người thân của ông Chiến đang giữ các chức vụ tại Bắc Ninh, trong số đó bao nhiêu người xứng đáng, bao nhiêu người không xứng đáng để có cách xử lý phù hợp. Công cuộc chống tham nhũng và xây dựng Đảng của Trung ương Đảng và TBT Nguyễn Phú Trọng đang vào giai đoạn được triển khai hiệu quả, thực tế và đi sát vào các địa phương. Vì thế việc tung tin đồn nhằm làm ảnh hưởng danh dự, uy tín của các lãnh đạo địa phương sẽ làm ảnh hưởng đến chất lượng, hiệu quả công tác lãnh đạo, chỉ đạo và lòng tin của người dân vào chính quyền cơ sở. Câu chuyện "con dân, con quan" sẽ cần câu trả lời từ những người có "tâm và có tầm" đối với đất nước và sự tồn vong của chế độ.

Thằng Đậu

Phạt 7,3 triệu đồng chưa tương xứng với sự ngông cuồng của đám trẻ trâu chống người thi hành công vụ ở Ninh Bình!

Chuyện là ngày 23/2, trên mạng xã hội xuất hiện video clip ghi lại hình ảnh CSGT Ninh Bình truy đuổi nhóm thanh niên điều khiển xe máy không đội mũ bảo hiểm, lạng lách đánh võng, bóp còi inh ỏi trên đường. Khi bị CSGT truy đuổi, bắt giữ nhóm người này đã ngăn cản, thách thức người thi hành công vụ. Sau khi truy đuổi, đám thanh niên này còn thách thức và cự cãi đối với hai chiến sỹ cảnh sát giao thông, thậm chí nam thanh niên điều khiển xe còn lên tiếng vu cáo "công an đánh người" hay "vợ em đang có bầu mà công an đánh người"...bla, bla, và xung quan đó là đám trẻ trâu đồng bọn đang giơ smart phone lên quay phim hòng gây sức ép đối với các chiến sĩ cảnh sát giao thông.
Cảnh rượt đuổi của CSGT đối với hai đối tượng không đội mũ bảo hiểm lạng lách, đánh võng

Tuy nhiên, khi được sự giúp đỡ của đồng đội, Công an huyện Hoa Lư sau đó bắt giữ xe máy BKS 36B4 – 637.92 do Vũ Chí Công (SN 1994, quê Thanh Hóa) điều khiển. Với hành vi dàn hàng ngang, bóp còi inh ỏi, gây nguy hiểm cho người tham gia giao thông cũng như coi thường pháp luật, hai chiến sĩ CSGT Công an huyện Hoa Lư đã đuổi theo để xử lý vi phạm. Khi bị truy đuổi, nhóm thanh niên đã kéo ga chạy với tốc độ cao gây nguy hiểm cho người đi đường, bên cạnh đó còn thách thức CSGT. Khi bị dừng xe, Công cùng người phụ nữ ngồi sau đã có thái độ bất hợp tác, nhóm bạn đi cùng đã kéo đến chống đối, ngăn cản hai chiến sĩ CSGT và có hành vi thách thức.
Hành vi của Vũ Chí Công và đồng bọn rõ ràng đã có dấu hiệu của hành vi "chống người thi hành công vụ" và "vu khống", nếu không xử lý nghiêm chỉ xử phạt vi phạm hành chính thì không đủ độ răn đe và làm gương cho kẻ khác. Đa phần các ý kiến khi được hỏi của người dân về tình huống trên, đặc biệt là khi xem chính xác clip của một người dân đi đường ghi được lại cảnh rượt đuổi như phim hành động trên, mọi người đều đồng tình về cách xử lý của các chiến sĩ CSGT, đồng thời lên án hành động trẻ trâu của đám đối tượng trên. Nhiều ý kiến cho rằng chạy lạng lách, không đội mũ bảo hiểm, chống người thi hành công vụ. mà chỉ bị phạt 7,3 triệu đồng. QUÁ NHẸ. Như thê làm sao có tánh răn đe những kẻ xem thường pháp luật???
Ở Việt Nam quyền dân chủ được đề cao, nhưng xem ra đám trẻ trâu đang thực thi dân chủ quá trớn, và nhiều người dân cũng đang vin vào cớ mình là dân để thách thức chính quyền, yêu cầu này nọ khi vi phạm pháp luật, trong khi bản thân họ không ý thức được mình đang ở đâu, và nếu không có pháp luật, tính mạng của họ có được bảo hộ hay không. Xin nói thẳng nếu đang ở Mỹ, thì đám trẻ trâu này bị bắn chết là cái chắc, vì thế nhiều người dân đang yêu cầu cần tăng thêm quyền hạn cho các cơ quan chức năng. Còn đám trẻ trâu này, cần cho đi bóc lịch về hành vi chống người thi hành công vụ, để chúng thấy được cái giá của sự ngông cuồng!

Trần Ái Quốc

Về sự việc linh mục quản xứ Đăng Cao - Đinh Văn Minh kích động giáo dân tấn công nhà trường!

Chiều ngày, 23/02/2018, hàng chục giáo dân theo chỉ đạo của Linh mục quản xứ Đăng Cao, ĐINH VĂN MINH, đã chủ động vác GẬY GỘC, LIỀM, DAO (như hình ảnh) đến cổng trường TIỂU HỌC DIỄN ĐOÀI, DIỄN CHÂU để tấn công nhà trường. Mục đích tạo áp lực cho học sinh giáo dân trong xứ đi học thêm buổi 2 miễn phí (điều này là trái quy định của nhà nước).
Một số lương dân quanh trường ra can ngăn thì bị các giáo dân đánh bằng gậy, liềm, ném đá gây bị thương nhiều trường hợp.
Hiện CÔNG AN và CHÍNH QUYỀN đang triển khai nhằm ổn định tình hình, tránh gây xung đôt LƯƠNG GIÁO.

NGUỒN GỐC CỦA SỰ VIỆC, được biết như sau:
Năm 2018, trường TH Diễn Đoài triển khai cho học phụ huynh học sinh đăng ký học buổi thứ 2 nhằm bổ sung kiến thức cho các em. Theo quy định bậc tiểu học học 1 ngày 1 buổi trong chương trình giáo dục. Những ai không đăng ký học buổi 2 thì học một buổi như bình thường.
Linh mục ĐINH VĂN MINH quản xứ ĐĂNG CAO đã ra lệnh cho các bậc phụ huynh không đăng ký học, không nạp tiền, nhưng vẫn bắt các em đi học buổi 2 tại trường. Dẫn đến các em học sinh khác trêu chọc các em bên giáo là KHÔNG BIẾT XẤU HỔ, không đóng tiền cũng đi học ké.
Khiến các em bên giáo tổn thương tâm lý nặng nề, vừa muốn đi học, vừa muốn bỏ. Nhà trường hiện vẫn để các em đi học và đang xin ý kiến cấp trên.
Tuy nhiên, Chiều 23/02/2018, một số em học sinh là người giáo dân bị phụ huynh bắt đi học nhưng không vào lớp. Lợi dụng việc đó, Linh mục Minh đã chỉ đạo giáo dân vác gậy gộc lên trường tấn công với lý do NHÀ TRƯỜNG KHÔNG CHO HỌC SINH BÊN GIÁO HỌC.

Cùng điểm lại một số hành động ngang ngược của linh mục quản xứ bất tuân theo chúa ĐINH VĂN MINH:
1. CỐ TÌNH SAN LẤP hàng ngàn mét vuông đất nông nghiệp xã quản lý, hàng chục mét kênh tưới tiêu thủy lợi để chỉ làm sân bóng cho giáo dân.
2. CẤM trẻ em mầm non đi học tại các trường mầm non xã. Thay vào đó là xây nhà giáo lý để bắt các em học ở đó với mức đóng 900 nghìn một tháng. Nhà giáo lý thì chưa xong, các em cần dạy dỗ vẫn phải ở nhà làm gánh nặng cho gia đình. Mọi người cũng nên nhớ rằng, lúc còn quản xứ Yên Hòa ở Thị xã Hoàng Mai, vị linh mục này cũng đã lấy tiền của giáo dân xây 01 nhà máy may để thu lợi bất chính, khi bị giáo dân tố cáo nên Tòa giám mục mới chuyển khỏi địa bàn.
3. Chỉ đạo cái gọi là ban Công lý gồm nhiều thành phần nghiện ngập bất hảo, đứng ở cổng trường ghi tên bất cứ phụ huynh nào đưa con đi học để về bêu trước nhà thờ. Cứ ban "Công lý" lên quấy nhiễu nhà trường về các khoản thu trong năm, ảnh hưởng đến tâm lý học sinh và phụ huynh, giáo viên.
4. Bắt mỗi nhà chuẩn bị một tuýp sắt, đến giờ giới nghiêm, cấm lương dân bén mảng vào, sẵn sàng ra tay nếu có vấn đề xảy ra.
5. Sau khi lễ xong, đóng cửa nhà thờ không cho bất kì giáo dân nào về. ĐỂ TẬN THU quyên góp cho nhà thờ, KHÔNG THIẾU MỘT NGƯỜI.
6. KÊU GỌI LẬP HỘI CỜ VÀNG để chống lại phong trào cờ đỏ của nhân dân yêu nước. Thề sống chết với hội cờ đỏ.
Hành động này của linh mục Đinh Văn Minh là không thể chấp nhận được, điều đáng nói là đây không phải là lần đầu tiên linh mục Đinh Văn Minh kích động người dân chống phá chính quyền và phá hoại sự nghiệp học tập của các cháu.
Link đây: http://www.nendanchu.com/2017/10/linh-muc-inh-van-minh-giao-xu-ang-cao.html
Đề nghị cơ quan chức năng vào cuộc xử lý nghiêm hành vi vi phạm pháp luật của gã linh mục càn rỡ này.
Trần Ái Quốc

Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2018

Về những bức ảnh của Đại úy Phạm Thị Hoài Thương tại trụ sở tiếp dân, đã có câu trả lời!

Như tin đã đưa, vào chiều ngày 22/2/2018, trên mạng xuất hiện hình ảnh một phụ nữ trong bộ quân phục của QĐNDVN với hàm đại úy, tay cầm một bảng giấy, đứng "kêu oan" trước Trụ sở tiếp dân Trung ương số 1, phố Ngô Thì Nhậm, Hà Nội. Theo thông tin xác minh, người phụ nữ đó là Đại úy Phạm Thị Hoài Thương - là nhân viên cục điều tra hình sự - Bộ Quốc Phòng. Hiện công tác tại trại tạm giam T771 - Cục Điều tra hình sự Bộ Quốc Phòng.
Về lý do chị xuất hiện kêu oan tại trụ sở tiếp dân số 1, Phố Ngô Thì Nhậm, chúng tôi đã phát hiện được Thông báo số 126/ĐTHS-TB của Cục Điều tra hình sự - Bộ Quốc Phòng ký ngày 23/2/2017. Theo đó, Đại úy Phạm Thị Hoài Thương được giải quyết cho thôi phục vụ tại ngũ, thực hiện chế độ nghỉ hưu từ ngày 28/2/2018. Có lẽ đây chính là lý do khiến chị bức xúc dẫn đến việc xuất hiện kêu cứu tại trụ sở tiếp dân.
Thêm chú thích
Quyết định cho nghỉ hưu của Cục Điều tra hình sự BQP

Trong quyết định cho nghỉ hưu có đoạn viết: Đồng chí Thương không chấp hành quyết định số 155/QĐ-ĐTHS, ngày 26/5/2015 của Cục trưởng Cục ĐTHS/BQP về việc điều động đồng chí từ phòng TCCB lên đơn vị Trại Tạm giam T771, ngoài thời gian nghỉ phép, thời gian nghỉ ốm đau được cấp có thẩm quyền cho phép, từ đó đến nay, đồng chí không có mặt tại đơn vị để thực hiện nhiệm vụ;
Ai cũng biết phòng TCCB là một phòng có vị trí quan trọng, có lợi ích, thế nên việc chị bị điều động từ phòng nay sang Trại Tạm giam có thể là lý do khiến chị bức xúc, cái này cán bộ của Cục ĐTHS phải giải thích rõ lý do và nguyên nhân điều động để chị Thương được ổn định về mặt tâm lý. Có lý do bị "điều động" thì có nhiều lý do, thế nên bản thân chị Thương bức xúc cũng có điểm đúng, chúng ta cũng không nên lên án chị mà cần có sự thông cảm.
Theo ý lão thế này, rất tán đồng với cách giải quyết của Cục Điều tra hình sự BQP, cách giải quyết vô cùng hợp lý và nhân văn, bởi căn cứ vào những sai phạm của chị Thương thì chị này hoàn toàn có nguy cơ bị loại ngũ, hơn nữa bản thân cán bộ, chiến sĩ phải chấp hành nghiêm chỉnh mọi quyết định của cấp trên. 

Tuy nhiên cái gì cũng có nguyên nhân của nó, việc chị Thương gửi đơn và chỉ trong nội bộ của Cục ĐTHS hay BQP giải quyết thì không khách quan, thế nên đề nghị cơ quan thanh tra cấp trên thụ lý và xử lý vụ này triệt để, như vậy sẽ làm cho chị Thương tâm phục, khẩu phục, đồng thời không làm ảnh hưởng đến uy tín và danh dự của quân đội. Cái gì cũng có nguyên nhân của nó, không có lửa làm sao có khói, ông bà mình đã dạy như vậy!

Lượng Trần

Chị Đại úy Phạm Thị Hoài Thương làm như vậy là chưa được rồi!

Chiều ngày 22/2/2018, trên mạng xuất hiện hình ảnh một phụ nữ trong bộ quân phục của QĐNDVN với hàm đại úy, tay cầm một bảng giấy, đứng "kêu oan" trước Trụ sở tiếp dân Trung ương số 1, phố Ngô Thì Nhậm, Hà Nội

Chị Hoài Thương tại trụ sở tiếp dân (nguồn: facebook)

Theo tìm hiểu của phóng viên, người phụ nữ này là Đại úy Phạm Thị Hoài Thương - xưng là nhân viên cục điều tra hình sự - Bộ Quốc Phòng. Những tấm hình chụp chị Thương tại trụ sở tiếp dân với tấm đơn kêu oan in trên khổ giấy to được cư dân mạng chia sẻ và bình luận rất nhiều. Trong số những bình luận trên facebook của chị Thương, có vô số những lời bình kích động, có xu hướng bôi nhọ chế độ và Quân đội nhân dân Việt Nam của đám rận chủ thiếu não thừa nước đục thả câu, và đương nhiên như đám chết đuối vớ được cọc, các trang mạng phản động ngay lập tức lấy chuyện này làm tâm điểm để đong xèng, và đường nhiên tội cho chị Thương khi chỉ vì hành động bồng bột của mình, chị trở thành tâm điểm bàn luận của thiên hạ và xuyên tạc của đám rận chủ Việt. 
Chắc chắn chị Thương đang có điều gì đó uẩn khúc trong công tác, cuộc sống hoặc vấn đề gì đó không tự giải quyết được hoặc giải quyết không hợp lý, đụng chạm đến quyền lợi của chị và buộc chị phải xuất hiện theo kiểu "dân oan" "tiếp tục" khiếu nại, tố cáo. Tuy nhiên, cách chị khiếu nại, tố cáo không đúng cách, bởi chị đang là sĩ quan Quân đội và lại là đảng viên. Chị đã vi phạm điệu lệnh quân đội và vi phạm quy định của đảng về những điều mà đảng viên không được làm. Chị Thương làm như vậy là chưa được rồi, không hợp lý và đặc biệt sự việc này sẽ mang lại những phiền toái cho chị, trừ phi chị mạo danh Đại úy quân đội nhân dân Việt Nam để tiến hành biểu tình, thì hậu quả dành cho chị lại theo một xu hướng khác. Câu trả lời của bức ảnh này phải nhờ Cục Điều tra hình sự Bộ Quốc Phòng là lãnh đạo Bộ Quốc Phòng xác minh và có câu trả lời.
Riêng lão chỉ khuyên chị có việc gì hãy bình tĩnh, bộ quân phục chị mang trên người là thứ quý giá mà chị đã phải đánh đổi để có nó, thế nên khi đã mặc bộ quân phục lên người, chị cần hành động đúng đắn, phù hợp và xứng đáng với bộ quân phục. Còn bản thân lão cho rằng, chị phải oan khuất lắm mới nghĩ đến bước đường cùng này, suy cho cùng chị cũng vẫn chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, nên mới có những hành động bồng bột như vậy. Kính đề nghị lãnh đạo Bộ Quốc Phòng kiểm chứng và có câu trả lời cụ thể, đồng thời yêu cầu đám rận câm mõm, không xuyên tạc về chuyện này.

Trần Ái Quốc

Vì sao người dân tập trung gây rối tại trạm BOT Biên Cương (QL18) ?

Trong 2 ngày 21-22/2, một số người đã tập trung, lôi kéo người dân khu vực thành phố Cẩm Phả, huyện Vân Đồn gây rối, cản trở giao thông khi trạm BOT Biên Cương. Cụ thể, vào khoảng 14h ngày 22/2, hàng trăm người dân đã tập trung tại trạm, trong đó, một số người cho biết lý do là tập trung để phản đối về việc đặt trạm thu giá chưa hợp lý và mức thu phí cao hơn các trạm khác. Dự án cải tạo và nâng cấp Quốc lộ 18, đoạn Hạ Long - Mông Dương được đầu tư theo hình thức BOT (đầu tư - khai thác - chuyển giao) do Công ty Cổ phần BOT Biên Cương làm chủ đầu tư. Dự án có tổng mức đầu tư khoảng 2.000 tỷ đồng với tổng chiều dài là 38,5km, trong đó, có 33,5km mở rộng từ 2 làn thành 4 làn. Tuy nhiên, người dân đã phát hiện một số bất cập dẫn đến người dân tụ tập phản đối việc thu phí tại BOT Biên Cương.

Bất cập ở trạm thu phí BOT biên cương:

 1. Về vị trí trạm thu phí: Được lập trên tuyến đường huyết mạch, độc đạo và khi trạm thu phí mọc lên, mọi người dân không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận qua trạm thu phí. Đây là hình thức cưỡng bức sử dụng dịch vụ gây bức xúc, phản đối. 

2. Người dân đã đóng thuế và Nhà nước có nghĩa vụ xây dựng cơ sở hạ tầng thiết yếu đảm bảo nhu cầu đi lại cho người dân. Những tuyến đường độc đạo này trước đây được xây dựng dựa trên tiền thuế của người dân; được duy tu, bảo dưỡng dựa trên tiền phí của người dân (qua Quỹ bảo trì đường bộ). Tuy nhiên, bây giờ, nhà đầu tư vào lập dự án BOT (một số đoạn chỉ là thảm lại bề mặt) và thu phí, lập luận rằng nhà đầu tư đang bán phần giá trị gia tăng nhưng thực chất là đã tước đoạt đi quyền sử dụng của người dân đối với một tiện ích vốn thuộc về họ. 

3.Về khoảng cách giữa các trạm thu phí, Bộ KH&ĐT dẫn nguồn của Bộ Giao thông Vận tải (GTVT), không đảm bảo khoảng cách tối thiểu 70 km. Dù theo Thông tư 159/2013/TT-BTC. 

4. Về hình thức thu phí, QL 18 đã có và được xây dựng từ thuế của người dân không phải xây dựng tuyến mới, chỉ là nâng cấp, cải tạo trên các tuyến đường hiện hữu vốn đã có từ bao đời nay.Trên thực tế, người dân sống gần trạm thu phí là những đối tượng dễ bị tổn thương nhất do họ có xu hướng bị nộp phí nhiều hơn và gánh chịu chi phí hàng hóa đắt đỏ hơn. 

Với những lý do trên, người dân Cẩm Phả một lần nữa khẳng định, tuyệt đối trung thành với đường lối chính sách của đảng, pháp luật nhà nước, không chịu bất kỳ sự xúi dục của các phần tử lôi kéo nào, người dân Cẩm Phả chỉ yêu cầu Nhà nước và các cấp có thẩm quyền yêu cầu trạm thu phí BOT di chuyển về đúng vị trí của nó, hơn ai hết quyền lợi của người dân phải được đặt lên hàng đầu. 

Kết: Tôi đồng ý rằng quyền lợi người dân phải được đặt lên hàng đầu, thứ hai, việc xử lý các đối tượng cầm đầu, gây rối là việc cần làm, tuy nhiên cần nhận thức lại vấn đề đó chính là nguyên nhân vì sao người dân lại tập trung phản đối dự án BOT Biên Cương? Những bất hợp lý đã được nêu rõ ở trên, các vị làm BOT nên nhớ, người dân hiện nay trình độ dân trí rất cao và họ nắm rất chắc pháp luật, việc xây dựng BOT phải xây dựng trên con đường mới, tự bỏ vốn ra làm, đây là con đường huyết mạch đã được Nhà nước bỏ tiền ra làm bằng thuế của người dân từ hàng chục năm nay, nay nhà đầu tư chỉ mở rộng làn đường để tiến hành thu BOT thì đó là điều bất hợp lý.
Trong khi đó tuyến đường cũ này khi chưa có BOT cũng khá hiện đại rồi,chủ đầu tư chỉ làm thêm một số hệ thống cây xanh ven đường, lắp thêm ít bóng điện đường,sữa chữa trải nhựa rộng sang hai bên vỉa hè đoạn Quang Hanh, Cẩm Phả. Làm gì có chuyện tổng chiều dài 38,5 Km, trong đó là 33,5 Km mở rộng thêm thành từ 2 đến 4 làn xe. Như vậy mà đòi thu phí, chưa nói đến chuyện khoảng cách 2 trạm thu phí chưa đến 70Km.
Người dân không phản ánh mới là lạ.

Trần Ái Quốc

Cuộc "ngoại tình" thế kỷ năm 1972 giữa Trung Quốc và Mỹ!

Cuốn “Mao Trạch Đông ngàn năm công tội" do nhà xuất bản Thư Tác Phường ấn hành, ra mắt tại Hồng Kông tháng 7-2007 và tới bạn tháng 6-2008, là một trong những cuốn sách đang được dư luận Trung Quốc hết sức quan tâm 
 
Mao Trạch Đông hội đàm với Nixon năm 1972 tại Trung Quốc
Tác gia Tân Tử Lăng nguyên là cán bộ nghiên cứu và giảng dạy tại Học viện quân sự cấp cao, Đại học Quân chính, Đại học Quốc phòng Trung Quốc. Ông nhập ngũ năm 1950, từng tham gia các phong trào chính trị do Mao phát động, về hưu năm 1994 với quân hàm Đại tá.
Sáng 13-9, Mao Trạch Đông uỷ thác Chu Ân Lai triệu tập cuộc họp Bộ Chính trị, thông báo vụ Lâm Bưu bỏ chạy, đồng thời chuẩn bị chiến đấu khẩn cấp, bố trí bảo vệ Bắc Kinh, đề phòng các sự kiện đột phát. Chu còn trực tiếp gọi điện thoại cho lãnh đạo 29 tỉnh và thành phố trực thuộc, thông báo vụ Lâm Bưu, yêu cầu các nơi có biện pháp khẩn cấp, kiểm soát tình hình.
Ngày 3-10, theo đề nghị của Chu, Mao đồng ý xoá bỏ Tổ làm việc Quân uỷ Trung ương, bắt Hoàng Vĩnh Thắng, Ngô Pháp Hiến, Lý Tác Bằng, Khưu Hội Tác, thành lập Hội nghị làm việc Quân uỷ Trung ương gồm 10 thành viên, do Diệp Kiếm Anh chủ trì. Mao dặn họ: “Phàm thảo luận những vấn đề lớn, phải mời Thủ tướng tham gia”.
Ngày 25-10, với đa số áp đảo, Đại hội đồng Liên hợp quốc khoá 26 thông qua nghị quyết khôi phục mọi quyền hợp pháp của Trung Quốc trong tổ chức này. Mao chỉ thị cử ngay phái đoàn do Kiều Quán Hoa dẫn đầu sang New York dự hội nghị.
Sự kiện 13-9 tuyên cáo Đại cách mạng văn hoá phá sản.
Mao quyết định mở ra cục diện mới về ngoại giao làm cho nhân dân phấn chấn, giữ vững thế trận. Mao càng quyết tâm cải thiện quan hệ Trung-Mỹ.
Liên quan đến vấn đề này, phải bắt đầu từ vụ xung đột Trung-Xô trên đảo Trân Bảo (Damansky) tháng 3-1969. Mỹ cho rằng sự kiện trên đánh dấu tình đoàn kết không gì phá vỡ nổi giữa hai nước đã sụp đổ, Trung Quốc sẽ tạm thời cùng Mỹ đối phó với Liên Xô.
Ngày 20-8-1969, Đại sứ Liên Xô tại Mỹ xin gặp khẩn cấp tiến sĩ Kissinger, Cố vấn an ninh quốc gia của Tồng thống Mỹ, thông báo Liên Xô dự định thực thi đòn tấn công hạt nhân vào Trung Quốc, và trưng cầu ý kiến Mỹ về vấn đề này. Sau khi triệu tập khẩn cấp Hội đồng an ninh quốc gia bàn bạc, Nixon cho rằng mối đe doạ lớn nhất đối với các nước phương Tây đến từ Liên Xô, sự tồn tại của một nước Trung Hoa lớn mạnh phù hợp lợi ích chiến lược của phương Tây.
Nixon áp dụng hai biện pháp lớn giúp Trung Quốc. Một là kịp thời cho Trung Quốc biết thông tin chiến lược quan trọng này. Hồi đó hai nước chưa có quan hệ ngoại giao, trên danh nghĩa, đế quốc Mỹ vẫn là kẻ thù số một của Trung Quốc.
Tờ Washington Star ngày 28-8 đăng ở vị trí nổi bật tin sau:
“Theo nguồn tin đáng tin cậy, Liên Xô định dùng tên lửa đạn đạo tầm trung mang đầu đạn hạt nhân đương lượng vài triệu tấn, tiến hành đòn tấn công hạt nhân kiểu phẫu thuật ngoại khoa vào các căn cứ quân sự quan trọng của Trung Quốc, và các thành phố công nghiệp quan trọng như Bắc Kinh, Trường Xuân, An Sơn”.
Đọc tin trên, các nguyên soái Diệp Kiếm Anh, Trần Nghị, Từ Hướng Tiền, Nhiếp Vinh Trăn cho rằng cuộc tấn công hạt nhân của Liên Xô đã ở ngay trước mắt, họ liên danh cảnh báo Trung ương. Chu Ân Lai hỏi Mao:
- Bốn lão soái cho rằng có nhiều khả năng Liên Xô sẽ tập kích vào dịp Quốc khánh năm nay. Vậy có tổ chức mít tinh mừng Quốc khánh nữa không?
Mao nói vẫn phải tổ chức mít tinh, nếu không chẳng khác gì bảo mọi người rằng mình sợ. Chu lo ngại, Mao cười:
- Liệu có thể cho nổ hai quả bom hạt nhân, hù doạ một chút chơi. Để họ cũng căng thẳng hai ngày, đợi họ hiểu rõ vấn đề thi ngày lễ của chúng ta cũng qua rồi.
Chu hỏi nên cho nổ vào ngày nào? Mao nói không thể sớm, cũng không thể muộn, vào 28, 29 là được.
Ngày 28 và 29-9-1969, Trung Quốc cho nổ thành công hai quả bom hạt nhân, các trung tâm đo đạc và vệ tinh của Mỹ và Liên Xô đều thu được tín hiệu hữu quan. Mọi lần Trung Quốc thử hạt nhân đều công bố tin tức, tổ chức chúc mừng, song lần này lặng im, khiến bên ngoài bàn tán, nói chung họ cho rằng hai cuộc thử hạt nhân này là một biện pháp trắc nghiệm trước khi lâm trận.
Sau đó, Mao ra lệnh cả nước đào hầm sâu, dự trữ lương thực ở khắp nơi, chuyển sang tình trạng sẵn sàng chiến đấu. Ngày 28-9, Ban chấp hành trung ương ĐCSTQ kêu gọi chính quyền, nhân dân các tỉnh biên giới và quân đội đóng ở vùng biên cương kiên quyết hưởng ứng lời kêu gọi của Mao “nâng cao cảnh giác, bảo vệ tổ quốc, sẵn sàng đánh giặc”.
Biện pháp quan trọng thứ hai của Mỹ là: bằng tín hiệu rõ ràng nhất, cho Liên Xô thấy phản ứng của Mỹ trong tình hình Liên Xô phát động chiến tranh hạt nhân chống Trung Quốc. Nixon đã sử dụng con bài Mỹ dự trữ từ cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba năm 1962: dùng mật mã đã bị Liên Xô giải mã, phát lệnh của Tổng thống cho quân Mỹ chuẩn bị mở cuộc tấn công hạt nhân vào 134 thành phố, căn cứ quân sự, đầu mối giao thông, cơ sở công nghiệp nặng của Liên Xô. Nhận được thông tin trên, lãnh đạo Liên Xô hỏi đại sứ quán Liên Xô tại Mỹ, đại sứ Dobrynin báo cáo:
Tổng thống Nixon cho rằng lợi ích của Trung Quốc gắn chặt với lợi ích của Mỹ. Nếu Trung Quốc bị tấn công hạt nhân, Mỹ sẽ cho rằng chiến tranh thế giới 3 bắt đầu, và Mỹ sẽ tham chiến đầu tiên. Kissinger tiết lộ Tổng thống đã ký mật lệnh chuẩn bị trả đũa hạt nhân vào hơn 130 thành phố và căn cứ quân sự nước ta. Mỹ sẽ bắt đầu kế hoạch trả đũa khi quả tên lửa đạn đạo đầu tiên của ta rời bệ phóng”.
Phái điều hâu trong điện Kremlinin nghe vậy liền xẹp hơi. Nhờ Mỹ giúp đỡ, Trung Quốc đã thoát khỏi cuộc khủng hoảng hạt nhân nghiêm trọng nhất.
Nixon là phần tử chống cộng nổi tiếng, đồng thời cũng là vị tổng thống Mỹ có đầu óc chiến lược nhất. Vào lúc quan hệ Trung-Xô xấu đi, Nixon bảo vệ Trung Quốc, là xuất phát từ lợi ích chiến lược của Mỹ. Ông ta biết rõ khẩu hiệu “Đả đảo đế quốc Mỹ“ của Mao Trạch Đông không thể tồn tại lâu dài, và ông ta chờ đợi Mao chìa cành ô liu…
Ngày 18-12-1970, gặp nhà báo Mỹ Edgar Snow, Mao tỏ ý hoan nghênh Nixon thăm Trung Quốc. Một thông báo ngắn đồng thời công bố tại Bắc Kinh và Washington ngày 15-7-1971 cho biết từ 9 đến 11-7, Kissinger đã đến Bắc Kinh hội đàm với Chu Ân Lai, hai bên thoả thuận tổng thống Mỹ sẽ sang thăm Trung Quốc vào thời điểm thích hợp trước tháng 5-1972.
11 giờ 27 phút ngày 21-2-1972, chiếc Air Force One chở Nixon và phái đoàn Mỹ hạ cánh xuống sân bay Bắc Kinh.
Chu Ân Lai, Diệp Kiếm Anh, Cơ Bằng Phi, Kiều Quán Hoa ra đón, đưa về nhà khách Điếu Ngư Đài, từng là nơi ở của Hoàng đế Càn Long. Sau bữa tiệc trưa thịnh soạn, Chu Ân Lai nhận được điện thoại từ Trung Nam Hải: “Chủ tịch muốn tiếp ngài Tổng thống Nixon, mời Tiến sĩ Kissinger cùng dự”.
Khách đến, Mao đứng dậy chìa tay về phía Nixon. Nixon bước lên một bước chìa tay ra nắm lấy, rồi úp tiếp bàn tay trái lên. Mao cũng úp tiếp tay trái lên theo. Chủ khách nhìn nhau cười, bốn bàn tay ấp chặt vào nhau, lắc liên hồi. Mao nói:
- Tôi là người cộng sản số 1 trên thế giới, ngài là phần tử chống cộng số 1 trên thế giới, lịch sử đã đưa chúng ta đến bên nhau.
Cuộc hội kiến dự định 15 phút, thực tế đã kéo dài tới 65 phút.
Ngày 22-2, các tờ báo lớn ở khắp Trung Quốc đều dành nửa đầu trang nhất đăng ảnh lớn Mao tiếp Nixon, ảnh Chu Ân Lai đón Nixon tại sân bay, trong đó Nixon tươi cười chìa tay phải ra, bước tới phía Chu. Đến lúc này, 800 triệu dân Trung Quốc mới trấn tĩnh lại từ nỗi kinh hoàng bởi vụ Lâm Bưu. Đọc báo chí hôm đó, người ta cảm thấy niềm tự hào của Thiên triều đại quốc. Cường quốc hàng đầu thế giới không thừa nhận Trung Quốc đã 25 năm, nay Tổng thống của họ đến Bắc Kinh, như sang triều kiến vậy. Nhân dân Trung Quốc đã đứng lên rồi, tình cảm của dân chúng hôm ấy thật là mãnh liệt. Lâm Bưu là cái thá gì? Bỏ chạy cũng được, chết khi máy bay rơi cũng được, chẳng liên quan gì đến đại cục. Chúng ta có Mao Chủ tịch, có Chu Thủ tướng, có hai người này là nhân dân Trung Quốc có chỗ dựa rồi.
Thông qua chuyến thăm của Nixon, trên mức độ rất lớn, Mao đã khôn khéo khôi phục thanh danh cho mình. Một nhà nghiên cứu nhận xét sắc bén: Mao mời Nixon thăm Trung Quốc “phản ánh nhu cầu đối nội của ông ta”.
Trong, khi Nixon thăm thú Cố Cung, Trường Thành, Hàng Châu, Kiều Quán Hoa và Kissinger cân nhắc từng câu chữ cho bản thông cáo chung Trung-Mỹ. Vấn đề khó nhất là eo biển Đài Loan, lập trường hai bên đối lập gay gắt. Trung Quốc dứt khoát không nhượng bộ trong lập trường 3 điểm:
Chính phủ CHND Trung Hoa là chính phủ hợp pháp duy nhất của Trung Quốc, giải phóng Đài Loan là công việc nội bộ của Trung Quốc, quân Mỹ phải rút khỏi Đài Loan. Lập trường cơ bản của Mỹ là không thể vừa bắt đầu quan hệ với Bắc Kinh đã bỏ rơi Đài Bắc.
Xoay đi, xoay lại vẫn vấp phải khái niệm phía Trung Quốc không thể đồng ý là hai nước Trung Hoa, hoặc một Trung Quốc một Đài Loan, hoặc một Trung Quốc hai chính phủ. Cuối tùng, Kissinger đã tìm được cách giải quyết khó khăn này. Kissinger nói với Chu đã quyết định diễn đạt quan điểm của Mỹ bằng phương thức khác:
“Phía Mỹ tuyên bố: Mỹ nhận thức rằng tất cả những người Trung Quốc ở hai bờ eo biển Đài Loan đều cho rằng chỉ có một nước Trung Hoa, Đài Loan là một bộ phận của Trung Quốc, Chính phủ Mỹ không có ý kiến khác về lập trường trên. Mỹ khẳng định mối quan tâm của mình đối với việc người Trung Quốc giải quyết hoà bình vấn đề Đài Loan. Tính tới triển vọng đó, Mỹ xác nhận mục tiêu cuối cùng rút toàn bộ lực lượng vũ trang cùng các công trình quân sự của Mỹ khỏi Đài Loan. Trong thời gian này, song song với tình hình căng thẳng trong khu vực dịu đi, Mỹ sẽ từng bước giảm lực lượng vũ trang và các công trình quân sự của mình ở Đài Loan”.
Chu Ân Lai đọc lại, cân nhắc từng chữ, vẻ mặt tươi cười:
- Tiến sĩ rốt cuộc là tiến sĩ, đây quả là một phát minh thần bí!
Bế tắc được khai thông. Ngày 28-2, hai bên công bố Thông cáo chung Trung-Mỹ (Thông cáo Thượng Hải). Cùng ngày, Nixon rời Trung Quốc.
Nhìn bề ngoài, Tổng thống Mỹ thăm Trung Quốc giống như Quốc vương phiên bang triều kiến Hoàng đế Thiên triều, thoả mãn tối đa tâm lý tự tôn và hư vinh của người Trung Quốc. Trên thực tế, trong chiến lược toàn cầu của Mỹ, chiêu này là bước quyết định Mỹ đánh bại Liên Xô, làm tan rã phe xã hội chủ nghĩa; bắt đầu thực thi diễn biến hoà bình chống Trung Quốc. Nixon ảnh hưởng tới hướng đi của lịch sử thế giới nửa cuối thế kỷ 20: Liên Xô tan rã. Đông Âu biến động dữ dội, Trung Quốc cải cách mở cửa, nước Mỹ trở thành con dê đầu đàn lãnh đạo thế giới. Nếu dùng biện pháp quân sự để đạt mục tiêu chiến lược này, Mỹ phải sẵn sàng hy sinh một triệu người, mà chưa chắc đã thực hiện nổi.
Nixon tràn đầy niềm tin vào mục tiêu mà ông ta theo đuổi, có thể thấy rõ điều này qua cuốn sách cuối đời của ông ta: “Năm 1999 không đánh mà thắng”.
Kết: Thông cáo chung thượng hải năm 1972 được coi là văn bản phản bội khối XHCN của Trung Quốc, người Trung Quốc đã bỏ qua y thức hệ vào năm 1972, họ dựa vào Mỹ để phát triển và trở thành siêu cường thứ 2 thế giới sau Mỹ, còn số phận của Việt Nam và Liên Xô bị người Trung Quốc tìm mọi cách can thiệp, và cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam và phía Bắc chính là khởi nguồn từ Cuộc ngoại tình lịch sử này!

Trần Ái Quốc (sử dụng tư liệu của các đồng nghiệp)

Hủy quyết định bổ nhiệm chức vụ Chánh Thanh tra Sở Nội vụ Gia Lai đối với ông Phạm Trần Anh (con trai nguyên chủ tịch tỉnh Gia Lai)!

Vấn đề người nhà quan "thình lình" được bổ nhiệm cấp tốc dù không đủ trình độ, năng lực, phẩm chất vẫn tiếp tục được Đảng, Nhà nước chỉ đạo quyết liệt trong công tác thanh tra, kiểm tra và xử lý triệt để. Sự việc mới nhất của vấn đề bổ nhiệm người thân sai quy trình của ông Phạm Thế Dũng - nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai.
Nguyên chủ tịch Gia Lai Phạm Thế Dũng

Căn cứ vào những sai phạm của ông Phạm Thế Dũng - nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai. Cơ quan thanh tra đã hủy quyết định bổ nhiệm chức vụ Chánh Thanh tra Sở Nội vụ Gia Lai đối với ông Phạm Trần Anh (con trai ông Dũng), chuyển sang giữ chức vụ Phó chánh Thanh tra Sở Nội vụ. Em gái cùng cha khác mẹ của ông Dũng là bà Trần Thị Lý, Phó trưởng Ban Dân tộc tỉnh đã thôi việc. Riêng trường hợp ông Phạm Đức Mạnh (chồng bà Lý, Phó Chi cục trưởng Chi cục Quản lý thị trường tỉnh) đã bị cho thôi chức vụ, thành nhân viên theo đúng quy trình.
Trước đó, bà Trần Thị Lý (em gái ông Dũng) từ lao động bên ngoài được tuyển dụng vào công tác tại Ban Dân tộc tỉnh, rồi từ vị trí kế toán thăng tiến lên chức Phó trưởng ban Dân tộc tỉnh. Con trai ông Dũng là ông Phạm Trần Anh được bổ nhiệm chức vụ Chánh Thanh tra Sở Nội vụ. Trường hợp khá đặc biệt là ông Phạm Đức Mạnh (chồng bà Lý), từ nhân viên lái xe được đề bạt, thăng tiến lên chức vụ Phó Chi cục trưởng Chi cục Quản lý thị trường Gia Lai.
Với cá nhân nguyên Phó Bí thư Tỉnh ủy, nguyên Bí thư Ban cán sự đảng, nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai Phạm Thế Dũng, UB Kiểm tra Trung ương nhận định, ông Dũng phải chịu trách nhiệm chính về những vi phạm, khuyết điểm của Ban cán sự đảng UBND tỉnh Gia Lai nhiệm kỳ 2011-2016.
Nguyên Chủ tịch tỉnh Phạm Thế Dũng cũng vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, Quy chế làm việc của Tỉnh ủy và Quy chế làm việc của Ban cán sự đảng UBND tỉnh trong thực hiện chức trách, nhiệm vụ được giao; vi phạm Quy định số 51 và Quy định số 231 của Ban Bí thư về quan hệ lãnh đạo, chỉ đạo của tỉnh ủy, thành ủy với các đảng đoàn, ban cán sự đảng.
Ông Dũng cũng vi phạm trong chỉ đạo, quyết định giao đất, cho thuê đất không qua đấu giá và quyết định đầu tư các dự án sử dụng ngân sách nhà nước, khai thác mỏ; mở các cửa khẩu phụ, lối mở biên giới không đúng quy định của Chính phủ.
Cơ quan kiểm tra của Đảng cũng xác định nguyên Chủ tịch Gia Lai đã thiếu gương mẫu trong việc đề nghị bổ nhiệm một số người thân không đủ tiêu chuẩn, điều kiện.
Những vi phạm, khuyết điểm của Ban cán sự đảng UBND tỉnh Gia Lai nhiệm kỳ 2011-2016 và của ông Phạm Thế Dũng, theo UB Kiểm tra Trung ương, là nghiêm trọng, ảnh hưởng đến uy tín của Đảng, Nhà nước, gây bức xúc trong cán bộ, đảng viên và nhân dân, đến mức phải thi hành kỷ luật. UBKT TƯ đã ra quyết định thi hành kỷ luật cảnh cáo với ông Dũng. Đồng thời tiến hành hủy bỏ các quyết định bổ nhiệm người thân của ông Dũng đã thực hiện sai quy định trước đó.
Kết: Kết luận của UBKT TƯ được dư luận đánh giá cao, tuy nhiên vấn đề xử lý kỷ luật cán bộ xem chừng chưa triệt để, với mức độ kỷ luật cảnh cáo đối với ông Phạm Thế Dũng xem ra còn quá nhẹ. Hơn nữa, những người được tuyển dụng sai quy trình vẫn chỉ bị cho thôi chức vụ, không bị xử lý, đặc biệt là con trai ông Dũng vẫn tiếp tục giữ chức vụ Phó chánh Thanh tra Sở Nội vụ e chừng chưa hợp lý, bởi một người như vậy tham gia vào quá trình thanh tra e rằng sẽ không khách quan, trung thực.
Công cuộc chống tham nhũng của Đảng đã triển khai xuống tận từng địa phương, từng sự việc bổ nhiệm sai quy trình đều được đưa ra xử lý. Tuy nhiên, hiện còn rất nhiều địa phương vẫn nằm im, con các quan được bổ nhiệm thần tốc chưa đúng quy trình, năng lực vẫn tiếp tục "nằm im, chờ thời" đang khiến dư luận bức xúc, mất lòng tin vào chính quyền cơ sở. Vì vậy đề nghị UBKT TƯ vẫn tiếp tục sát sao, và các nhà báo phải tận tâm hơn trong phát hiện những sai phạm nhằm xây dựng chính quyền cơ sở, nội bộ đảng trong sạch, vững mạnh.

Trần Ái Quốc

Hồi ký về chiến tranh biên giới - Nguyễn Bá Lại quên mình cứu đồng đội!

Trên biên giới phía bắc năm ấy, ở hướng Lào Cai, những người lính tự vệ địa chất sát cánh cùng bộ đội, dân quân và bà con các dân tộc, kiên cường bảo vệ từng tấc đất biên cương. Và có một người con của địa chất đã ngã xuống, hy sinh thân mình để cứu đồng đội. Đó là Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Bá Lại. 
Bài báo viết về Anh hùng Nguyễn Bá Lại

Anh Trần Dự, kỹ sư địa chất, bạn chiến đấu của người anh hùng kể : "Những ngày cuối năm 1978 đầu 1979, tiểu đoàn tự vệ địa chất được lệnh tăng cường luyện tập, đào hào đào công sự chiến đấu. Khi đó, tôi là khẩu đội trưởng đại liên, anh Nguyễn Bá Lại là trung đội trưởng tự vệ kỹ thuật. Rạng sáng ngày 17-2, chúng tôi chuẩn bị thay ca trực chiến, bỗng đất trời như vỡ ra trong tiếng nổ của các loại vũ khí. Cuộc chiến bắt đầu.
Anh Nguyễn Bá Lại có vị trí chỉ huy chiến đấu trong một hầm chữ A trong có 6 người (2 nữ tự vệ). Tôi cũng ở trong số đó vì không kịp chạy về khẩu đội nên nhập luôn vào đây. Chúng tôi đã chống trả được các đợt tấn công của đối phương cho đến 14 giờ ngày hôm đó. Mắt như mờ đi, tai ù và miệng thì đắng ngắt vì khói súng. Bất ngờ, một quả lựu đạn của đối phương “đánh lỗ đáo” đúng vào hầm. Rất nhanh, anh Nguyễn Bá Lại nằm đè lên và một tiếng nổ nhức óc. Tôi đứng cạnh, bị ngã xuống và ngất đi. Tỉnh lại, mới hay 6 người đã được anh Lại cứu sống.Anh Dự ngừng lời, cố nén xúc động và mắt thì hoe đỏ". Tôi hỏi : "6 người đó giờ ở đâu ?", anh Dự kể tiếp : "Ngoài tôi ra, là Chu Bá Đảng, kỹ sư địa vật lý, nay đã nghỉ hưu ở Hà Tây. Phạm Viết Hùng, trung cấp địa vật lý, chiến sĩ thi đua toàn quốc, nghỉ hưu ở Phủ Lý, Hà Nam. Kiều Như Thiện, trung cấp địa vật lý, nghỉ hưu ở Phú Thọ. Nguyễn Thị Nhuần, trung cấp họa đồ, nghỉ hưu cùng quê anh Hùng. Nguyễn Thị Sang, trung cấp địa vật lý, nay ở Phổ Yên, Thái Nguyên". - Khi đó anh Lại đã có gia đình chưa ? - Có rồi, vợ anh là Nguyễn Thị Hồng, quê ở Thụỵ Trình, Thái Thụỵ, Thái Bình. Lúc đó, anh chị đã có một cháu gái 3 tuổi, chị là giáo viên cấp 2 dạy ở xã và cháu trai ngày ấy mới 2 tháng tuổi, nay học Trường đại học Mỏ-địa chất để nối nghiệp bố.
Anh Lại khi đó đã có giấy nghỉ phép, nhưng xảy ra chiến sự, anh chiến đấu rồi hy sinh nên chưa biết mặt con trai. Hằng năm, ngày giỗ anh, chúng tôi vẫn thắp hương tưởng nhớ. Chúng tôi như được sinh ra lần thứ hai vậy. Tôi thường về thăm quê anh. Thời gian càng lùi xa, chúng tôi càng thấy hành động của anh thật anh hùng (anh được tuyên dương Anh hùng LLVT nhân dân năm 1996). Và thật đúng phẩm chất con người anh trước đó-sinh ra trong một gia đình cách mạng (có chị và anh hy sinh trong kháng chiến) được đào tạo ở nước ngoài. Khi về nước, anh đã tình nguyện lên Tây Bắc, vượt mọi khó khăn thiếu thốn, vừa làm, vừa học, tranh thủ dạy văn hóa, ngoại ngữ cho đồng nghiệp. Anh trưởng thành rất nhanh, là Trưởng phòng kỹ thuật trẻ, là bí thư chi đoàn và 4 năm liền là Chiến sĩ thi đua”.
Bây giờ, trên con đường vào mỏ đồng Sinh Quyền, mỏ đồng lớn nhất của nước ta, nơi năm xưa anh Nguyễn Bá Lại chiến đấu và hy sinh, có một tấm bia tưởng niệm các liệt sĩ là những cán bộ, công nhân Liên đoàn địa chất Tây Bắc đã ngã xuống trong sự nghiệp điều tra thăm dò địa chất và bảo vệ mỏ. Trong danh sách này, có tên anh hùng-liệt sĩ Nguyễn Bá Lại. Tại quê hương, tên anh đã được đặt cho những cánh đồng, những con đường, đội thiếu niên, cho trường học. Anh sống mãi với quê lúa Thái Bình, sống mãi trong lòng những người địa chất Việt Nam.
Theo Báo QĐND
(Trong SGK Truyện đọc Lịch sử 5 giai đoạn đầu thập niên 90 của thế kỉ trước cũng viết về Anh hùng Nguyễn Bá Lại)
==============================
Anh hùng liệt sỹ Nguyễn Bá Lại
Nguyễn Bá Lại sinh năm 1949, dân tộc Kinh, quê ở thôn Quảng Nạp, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình. Khi hy sinh đồng chí là đảng viên, trưởng phòng kỹ thuật, trung đội trưởng tự vệ đoàn địa chất 305, liên đoàn địa chất 3, tổng cục mỏ và địa chất.
Từ năm 1972 đến 1979, Nguyễn Bá Lại sống và làm việc ở đoàn địa chất 305 vùng biên giới. Ngày 17 tháng 2 năm 1979, địch cho pháo bắn dồn dập và dùng lực lượng lớn vượt 2 cầu phao bắc qua sông Hồng, chiếm các điểm cao và bao vây khu vực đoàn bộ đoàn địa chất 305. Trung đội Nguyễn Bá Lại chiến đấu ở hướng chính diện của địch tấn công từ Sulí Sin Quyền. Nguyễn Bá Lại đã diệt 7 tên, thu 1 súng AK. Trung đội của anh đã đánh lui 7 đợt tiến công của địch. Địch dùng cối bắn cấp tập rồi ồ ạt xông lên điểm chốt của ta. Nguyễn Bá Lại nhảy lên khỏi hầm dùng AK bắn vào đội hình địch. Noi gương đồng chí, nhiều anh em trong hầm cũng đứng lên chiến đấu. Bất ngờ 1 tên địch vào cách hầm 2m, trên tay cầm quả lựu đạn đang xì khói. Nguyễn Bá Lại nổ súng bắn nó ngã gục, quả lựu đạn văng vào trong hầm. Đồng chí lập tức nằm đè lên quả lựu đạn, nhận sự hy sinh về mình để cứu sống 6 đồng đội trong hầm. Nguyễn Bá Lại đã cùng đơn vị bẻ gãy tất cả các đợt tiến công của địch, diệt nhiều tên, bảo vệ an toàn tài liệu địa chất và hơn 300 cụ già, cháu nhỏ.
Đồng chí được truy tặng Huân chương chiến công hạng ba.
Ngày 29 tháng 1 năm 1996, liệt sỹ Nguyễn Bá Lại được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND.

Lâm Phương @

TƯ NHÂN HÓA dưới cái tên mỹ miều là "CỔ PHẦN HÓA" nhằm ĐỤC NƯỚC BÉO CÒ ?!

Cổ phần hóa  là tên gọi của công việc chuyển đổi các doanh nghiệp nhà nước thành các công ty cổ phần tại Việt Nam. Được thực hiện với mục đích tránh gây ra mâu thuẫn sâu sắc với bộ phận cán bộ và nhân dân lo ngại về sự phát triển của khu vực kinh tế tư nhân. Chính phủ Việt Nam đã quyết định sẽ không bán đứt các doanh nghiệp của mình cho các cá nhân, thay vì đó tiến hành chuyển các doanh nghiệp nhà nước thành doanh nghiệp cổ phần. Tài sản của doanh nghiệp được chia thành các cổ phần bán cho cán bộ công nhân trong doanh nghiệp và phần còn lại do nhà nước sở hữu. Tùy từng doanh nghiệp, phần cổ phần do nhà nước sở hữu có thể nhiều hay ít, từ 0% tới 100%. Từ đó mô hình này đã được thí điểm và ngày càng được áp dụng nhiều đặc biệt nên các doanh nghiệp nhà nước làm ăn thua lỗ nhiều trong thời gian gần đây.
Hình minh họa
Tuy nhiên, bản chất cổ phần hóa ở Việt Nam hiện nay được tiến hành trên một phương diện khác, và câu chuyện "tư nhân hóa" núp dưới vỏ bọc "cổ phần hóa" dưới đây sẽ mang lại cho quý độc giả một thực tế đáng đau lòng về câu chuyện cổ phần hóa ở Việt Nam hiện nay. 
Vào thập niên 90 nước Nga lúc đó nghèo kiết xác, lương thực thiếu hụt trầm trọng những nhân viên ngoại giao Nga khi đó mỗi lần về nước bạn biết họ xin ta những gì không? Đó là mỳ tôm đế đem về nước, tình hình cực kỳ trầm trọng. (Trong hồi ký của Trung Tướng Hoàng Nghĩa Khánh có kể lại rằng, bạn ông ấy tùy viên quân sự ớ Việt Nam, khi về nước họ xin phía ta từng chai nước mắm, từng thùng mỳ tôm vì thời điểm đó nước Nga thiếu hụt lương thực trầm trọng, Nước ta lúc đó cũng chả khả giá gì nhưng mỳ tôm thì không thiếu)
Trong khi đó nền kinh tế mang một màu sắc u tối thì ngược lại một bộ phận cựu quan chức lại giàu lên nhanh chóng, thậm chí người ta còn thống kê lượng triệu phú ớ Nga thời đó còn nhiều hơn cả Luân Đôn của nước Anh hay New York ớ Mỹ.
Vậy nguyên nhân do đâu? Một xã hội nước nga vừa có một cơn địa chấn khi sự sụp đổ của liên bang xô viết, người dân thiếu lương thực trầm trọng thì lại có một số bộ phận giàu lên trông thấy? Xin thưa họ chính là những cựu quan chức biến chất thời Liên Xô cũ, cũng những ké này là tác nhân gây nên sự sụp đổ của liên bang xô viết, tài sản từ những vụ tham nhũng khi còn giữ các địa vị dưới thời liên bang xô viết. Ngoài ra sau khi liên xô sụp đổ những ké này cũng chính là ông chủ của những tập đoàn nhà nước, được mua lại với cái tên cổ phần hóa mà với cái giá người ta bảo "như cho không" . Một trong những tài sản này được tẩu tản ra nước ngoài nằm ớ các ngân hàng như Mỹ, Anh và Thụy Sỹ. Chí đến Putin lên làm tổng thống ông ấy mới ra lệnh cho các cơ quan luật pháp phải tìm mọi cách đem những tài sản vốn dĩ thuộc Nga ớ nước ngoài về.
Quay trở lại với Việt Nam, trước khi mở cửa nền kinh tế thì mọi tài sản của cải vật chất đều tập trung do nhà nước quản lý, điển hình là Hợp Tác Xã và những doanh nghiệp nhà nước quán lý. Nhưng tới năm 1986 công cuộc mở của thị trường thì việc tư nhân hóa diễn ra một cách nhanh chóng. Trong những thập niên 2000 giữa cơn lốc cơn bão cổ phần hóa mọi tài sản đều được đem bán dần dưới cái tên mỹ miều với giá như cho không. Nói thì bảo Tư nhân nhưng thực chất những ông chủ mới của những công ty đó họ thường là người thân (chồng, con, cháu, bố , mẹ của quan chức ,của lãnh đạo của xí nghiệp - công ti nhà nước sẽ được tư nhân hóa hoặc quan chức khác là "cộng sự - bạn bè" của vị lãnh đạo kia.
Kem Tràng Tiền được người ta định giá với vỏn vẹn 3,2 tỷ đồng. Công ty bóng đèn điện quang một thời lừng lẫy "ở đâu có điện ớ đó có điện quang" Bây giờ trở thành tài sản riêng của nguyên thứ trưởng công thương Hồ Thị Kim Thoa, Cảng Quy Nhơn một trong những cảng trọng điểm của vùng duyên hải cũng được đem ra bán, mà đến ngày nay hậu quả của nó không cần phải bàn cãi. Hay như vụ AVG nổi đình nổi đám mà Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng yêu cầu chí đạo thanh tra, và có vẻ nó như đang dần bị chìm xuống bởi một thế lực nào đó.
Những thương vụ cổ phần hóa, người ta muốn đấy nhanh cổ phần hóa bởi vì đó là những miếng mồi vô cùng béo bở, tài sản được định giá thấp hơn giá trị thực của nó nhiều lần .Nói thắng ra là một quá trình ăn cướp giống như không gian hậu liên xô vào những năm 9x mà hậu quả của nền kinh tế Nga sau đó phải gánh chịu.
Rõ ràng đất đai sở hữu toàn dân, nhưng lại nằm ớ bộ phận phần lớn những ông chủ đầu tư bất động sản bởi những công cuộc thâu tóm mờ ám, không mờ ám thì làm gì có việc những ông chủ như FLC đi tới đâu dân biểu tình tới đó, thậm chí ngay như cái cảng gì đứng trên cầu Sài Gòn nhìn xuống giờ biến thành những tòa nhà của Vin và liệu những thương vụ bán đất đó bao nhiêu tiền được quay lại phục vụ nhân dân? Đó là điều mới cần bàn cãi, hàng năm chúng ta thường nghe những phát biểu nào thiếu quỹ đất rồi thiếu những công viên trung tâm an sinh xã hội. Nhưng tại sao những mảnh đất vàng đều rơi vào những tay trùm bất động sản tư nhân?
Người Việt Nam từng mất tất cả những tư liệu sản xuất và độc lập tự chủ vào tay phong kiến và thực dân, người Việt Nam đi làm cách mạng cũng chí mong giành lại những tư liệu sản xuất và độc lập , câu khẩu hiệu " Ruộng về tay người cày" là một minh chứng điển hình. Nhưng khi cách mạng xong lại không ít một bộ phận người dân lại bị mất dần tư liệu sản xuất bằng những dự án rất chi hoành tráng của những ông chủ nào đó, mà người ta phải cắn răng chịu đựng.
Hình ảnh Thoa và Thanh cười hởn hở khi được thăng chức, Thanh đã vào tù còn Thoa thì vẫn chưa, vẫn ôm đống tài sản Điện Quang do công cuộc cổ phần hóa mà có.

P/s: Bản chất của cổ phần hóa là điều vô cùng tốt đẹp và hợp lý trong nền kinh tế thị trường khi nó làm giảm bớt gánh nặng của các tổng công ty 90, 91 làm ăn kém hiệu quả, huy động được sức dân vào sản xuất, kinh doanh, tuy nhiên nếu không quản lý tốt vấn đề cổ phần hóa, để cho những ông lớn thâu tóm hàng loạt các tổng công ty, thì bản chất của cổ phần hóa trong nền kinh tế thị trướng sẽ bị biến tướng, thay vào đó là các tập đoàn lợi ích thi nhau xâu xé những miếng mồi béo bở, và người thiệt hại đương nhiên là nhà nước và người dân. Bài viết thể hiện một quan điểm khác, nhưng cũng là cái nhìn sâu sắc thực tế về vấn đề cổ phần hóa ở Việt Nam hiện nay.

Lượng Trần

 
Chia sẻ