Nhãn

Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

Nữ thổ dân khoe thân béo mầm hót hơn chuyện bắt anh trai chánh văn phòng thành ủy Đà Nẵng???

Cư dân mạng xã hội Việt Nam thiệt buồn cười, chuyện chánh trị họ ít quan tâm hoặc quan tâm hời hợt hơn chuyện mấy ẻm chân dài bán dâm hay khỏa thân trên mạng. Chuyện ngắm thân thể các ẻm khiến cư dân mạng sôi sục hơn, thế nên, dù chuyện ông Đào Tấn Cường vừa bị bắt khẩn cấp vì hành vi  gửi tin nhắn đe doạ đến số điện thoại của ông Huỳnh Đức Thơ - Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng vẫn không hót bằng mấy cái linh: gái xinh cởi truồng, hay gái xinh khoe hàng!
Chu cha mạ ơi, trên mạng dạo này đầy rẫy đứa khoe thân, quán triệt sâu sắc quan điểm của giới ăn chơi và sự hồn nhiên của THỔ DÂN theo đúng nghĩa “tốt khoe, xấu che”
Thổ dân khoe thân (nguồn ăn cắp trên mạng)

Tại sao xã hội càng phát triển, con người ta càng thích khoe những thứ đáng lẽ chỉ để dành cho người thương yêu nhất của mình, ở những nơi thầm kín nhất cho xã hội chiêm ngưỡng nhỉ? Liệu sau màn khoe thân táo bạo này, những thứ bí mật lại lồ lộ ra giữa thanh thiên bạch nhật, giá trị của những cô gái này liệu có tăng lên? Bước chân vào làng giải trí liệu có dễ dàng hơn? Sự nghiệp có thăng tiến nhanh hơn? Chẳng cần biết mục đích của những kẻ này khi tung ảnh nhạy cảm lên mạng làm gì? Chẳng cần quan tâm đến việc hót gơn thổ dân có viết tâm thư gào khóc, tố cáo kẻ phát tán ảnh nóng lên mạng,…thì cũng biết được rằng mọi việc trong xã hội này đều diễn ra đều có mục đích, còn nhìn vào ảnh cô bé người ta chỉ “ngắm” rồi than môt câu rằng “đẹp mà thiếu não” buồn lắm thay.
Suy cho cùng, con người cũng không thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn THAM – SÂN – SI và bị chính những thứ đó giết chết một cách cay đắng.
Từ vụ thảm sát ở Bình Phước, nạn nhân chỉ vì tình mà ra tay sát hai sinh mạng 6 người trong một gia đình. Đến những kẻ nhẫn tâm giết những người vô tội ở một vùng xa xôi hẻo lánh ở Nghệ An. Rồi mới đấy nhất vụ thảm sát ở Yên Bái, chỉ vì sự dốt nát, vô học, sự hiếu thắng của bản thân hung thủ đã đẩy những sinh mạng vô tội trở về cát bụi, trong khi đáng lẽ họ đáng được sống nhiều hơn thế, sung sướng hơn thế. Rồi mới đây nhất và vụ ông Đào Tấn Cường (trú phường Thanh Bình, quận Hải Châu, TP Đà Nẵng) - Phó Giám đốc Công ty Cổ phần nhiên liệu bay Petrolimex chi nhánh Đà Nẵng bị bắt khẩn cấp vì có hành vi nhắn tin đe doạ đến số điện thoại của của ông Huỳnh Đức Thơ - Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng.
Đã có quá nhiều giá trị xã hội bị đảo lộn, bị những kẻ hậu sinh mất nết làm cho đảo chiều, dổi trắng thay đen. Từ chuyện một kẻ được xưng tụng là nhà sử học (dù chỉ viết được 2 cuốn sách) chuyên đi đốt đền, đưa kẻ tội đồ Nguyễn Ánh lên ngang hàng vua Quang Trung (Nguyễn Huệ), mang danh là đại biểu Quốc hội nhưng lại đứng chung trận tuyến với rận chủ, hỗ trợ chúng chống phá cách mạng Việt Nam. Đến những kẻ hậu sinh dốt nát, những trò câu view rẻ tiền của VTV24 đã làm xấu hổ danh tiếng của Đài truyền hình Việt Nam khi bày trò hỏi những đứa trẻ con học cấp 1 về mối quan hệ giữa QUANG TRUNG và NGUYỄN HUỆ những thứ mà chúng cho là hay ho, độc đáo. Đến chuyện những kẻ rận xỉ suốt ngày lên mạng chém gió, chửi bới chế độ để nhận tiền bố thí từ Việt Tân đang từng ngày, từng giờ gây hại cho sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước. Rồi những kẻ mang danh là nhà báo chính nghĩa nhưng núp trong ổ kền kền đòi vinh danh “liệt sĩ” cho 74 lính VNCH chết trận trong cuộc chiến hèn nhát và ngu xuẩn, bán nước cuối năm 1974. Rồi đề xuất của một lãnh đạo nọ đòi đưa 74 cái xác chết trôi này vào thờ tại khu tưởng niệm Hoàng Sa đang được quyên góp để xây dựng…Rận chủ Việt đang cố gắng hết sức lực để phá hoại sự nghiệp xây dựng CHXN ở nước ta, lật đô vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản trong cuồng vọng và mơ mộng (nói mơ mộng vì chúng chẳng làm được cái đếch gì ngoài chém gió).
http://www.nendanchu.com/2017/08/chu-cha-ma-oi-tren-mang-dao-nay-ay-ray.html

Suy cho cùng, việc làm của những kẻ trên cũng chỉ vì tiền và danh tiếng, những cô khoe thân trên mạng cũng vì tiền và danh tiếng, cầu mong một cuộc sống giàu sang, không phải lao động nặng nhọc theo đúng nghĩa. Và suy cho cùng thì hành động của những kẻ trên cũng chắng khá hơn, thậm chí không bằng nhân cách của một con điếm chuyên đứng đường “bán trôn nuôi miệng” nhưng họ vẫn có nhân cách, vẫn đáng được tôn trọng vì họ chẳng làm quái gì có hại cho đất nước. Tất cả những kẻ ở trên đều là một lũ cặn bã ở dưới đáy xã hội, bị xã hội coi thường và xa lánh, khinh bỉ. Rồi mọi người sẽ thấy chuyện Ả thổ dân khoe thân sẽ nổi tiếng hơn vụ bắt anh trai chánh văn phòng thành ủy Đà Nẵng!!!

Trần Ái Quốc (bài viết mang tính chất câu view, chỉ chửi rận, ai liên quan thấy nhột ráng chịu)


Bắt ông Đào Tấn Cường nhắn tin đe dọa chủ tịch TP Đà Nẵng, "anh làm em mang tiếng"???

http://www.nendanchu.com/2017/08/bat-ong-ao-tan-cuong-nhan-tin-e-doa-chu.html
Chuyện là Chủ tịch UBND TP.Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ nhận nhiều tin nhắn đe doạ thời gian qua. Qua công tác xác minh, cơ quan công an đã phát hiện và tiến hành bắt khẩn cấp ông Đào Tấn Cường - người đã gửi tin nhắn đe doạ đến số điện thoại của ông Huỳnh Đức Thơ - Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng. Mặc dù ông này đã dùng sim rác để nhắn tin, nhưng rất tiếc vải thưa không che được mắt thánh, qua chuyện này lại khẳng định sự tài giỏi của cơ quan công an Việt Nam.
Cục Cảnh sát hình sự (C45), Bộ Công an cho biết, ông Đào Tấn Cường hiện trú tại phường Thanh Bình, quận Hải Châu, TP Đà Nẵng là Phó Giám đốc Công ty Cổ phần nhiên liệu bay Petrolimex chi nhánh Đà Nẵng. Ông này là anh trai của Chánh Văn phòng Thành uỷ Đà Nẵng.
Theo cơ quan điều tra, nội dung của những tin nhắn mà Cường gửi đến số đến thoại của ông Huỳnh Đức Thơ có những lời lẽ ám chỉ sẽ gây ra việc nguy hiểm đến cá nhân ông Thơ và người thân trong gia đình ông.
Cùng thời điểm ông Thơ bị nhắn tin đe doạ, một số lãnh đạo, cán bộ cấp sở, văn phòng uỷ ban của TP Đà Nẵng cũng nhận được những tin nhắn tương tự.
Nguyên nhân của sự việc này được tiết lộ là do bức xúc về một số quyết định nhân sự mới của UBND TP Đà Nẵng do ông Thơ và một số cán bộ lãnh đạo thống nhất và ký cách đây không lâu. Đụng chạm đến vấn đề "lợi ích" khiến nhiều đối tượng có hành vi không đẹp, đe dọa tước đoạt tính mạng của người khác.
Kết: Có ý kiến cho rằng cần điều tra và xử nghiêm những kẻ lộng hành, coi thường pháp luật. Ông Đào Tấn Cường đang là PGĐ một DN "màu mỡ" và có em trai là Chánh VP Thành Ủy lại dám nhắn tin đe dọa hại Chủ tịch và người nhà chỉ có thể là điều chuyển hay đụng chạm đến lợi ích của gia đình hắn. Những kẻ như vậy cần cách ly ra khỏi XH và cần trừng trị bởi Chủ tịch Tỉnh mà hắn dám đe dọa. Hehe.
Còn quan điểm cá nhân lão thì cứ "bình tĩnh", từ tấm gương của đồng chí Nguyễn Bá Thanh, lão tin ông Huỳnh Đức Thơ đang làm đúng, là một cán bộ tốt, chuyên tâm vì sự phát triển của Đà Nẵng. Và đương nhiên, khi lãnh đạo công tâm, chuyện đụng chạm lợi ích một số cá nhân là chuyện không thể tránh khỏi, lão cũng đánh giá cao sự bình tĩnh của ông Thơ trước báo giới sau khi sự việc được công bố, tuy nhiên cũng may sự việc bị phát giác sớm, không để xảy ra hậu quả như sự việc của ông Đỗ Cường Minh (Yên Bái) là nhẹ nhõm rồi. Hơn nữa, cá thể hóa trách nhiệm hình sự, ai làm người đó chịu, lôi em trai ổng này vào đâ làm gì???

Trần Ái Quốc

TẠI SAO BỘ NGOẠI GIAO VIỆT NAM CHỈ LUÔN CỰC LỰC PHẢN ĐỐI TRUNG QUỐC?

Nhiều bạn, mỗi khi thấy Trung Quốc có những hành vi ngang ngược và người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam phản đối, quan ngại thì lại cho rằng ta bất lực. Mình nghĩ các bạn có thể bực mình, nhưng quan trọng hơn là trước đó bạn cần biết một chút về công pháp quốc tế, để có thể hiểu giá trị của lời phản đối ấy.
1. ĐIỀU ƯỚC QUỐC TẾ
Luật quốc tế là hệ thống những nguyên tắc, qui phạm pháp luật, được các quốc gia xây dựng nên trên cơ sở tự nguyện và bình đẳng, thông qua đấu tranh và thương lượng để điều chỉnh mối quan hệ (chủ yếu là quan hệ chính trị) với nhau.
Khi một bên vi phạm, khác với luật quốc gia, không có cơ quan cưỡng chế Luật quốc tế. Các chủ thể tự thỏa thuận qui định các biện pháp cưỡng chế riêng lẻ hay tập thể với điều kiện phải tuân thủ các nguyên tắc cơ bản của Luật quốc tế. Có nhiều mức độ: Nhẹ là buộc xin lỗi, yêu cầu phục hồi danh dự. Ở mức độ nặng là hủy bỏ điều ước quốc tế, cắt đứt quan hệ ngoại giao, trả đũa, giáng trả (để tự vệ) …
Để tham gia một điều ước quốc tế: Không có cơ quan lập pháp để xây dựng các qui phạm pháp luật của Luật quốc tế. Con đường hình thành nó là sự thỏa thuận giữa các quốc gia bằng cách ký kết các điều ước hoặc cùng nhau thừa nhận các tập quán quốc tế. Và vì vậy có hai loại thành viên của một Điều ước quốc tế là Thành viên sáng lập (có sáng kiến và tham gia đàm phán soạn thảo điều ước) và Thành viên hiệp ước (thừa nhận nội dung quy phạm và tham gia sau khi điều ước ra đời), có trách nhiệm và kế thừa nghĩa vụ như mọi thành viên khác. Những nguyên tắc trên được quy định tại công ước Viên năm 1969 về Luật Điều ước quốc tế.
2. TÀU LẠ ĐÂM TÀU NGƯ DÂN, SAO KHÔNG BẮT?
Với các vụ tranh chấp trên biển Đông, cả Việt Nam và Trung Quốc đều là thành viên Công ước quốc tế của LHQ về Luật Biển (UNCLOS) được ký kết năm 1982 có hiệu lực 1994. Vì thế cả hai bên có nghĩa vụ chấp hành.
Tại sao ta không bắt giữ các tàu Trung quốc hoặc tàu lạ đã đâm va vào tàu của ngư dân ta? Tại sao bộ đội biên phòng hoặc kiểm ngư của ta không truy đuổi hoặc nổ súng?
Theo quy định của UNCLOS khi có một vụ đâm va xảy ra nằm ngoài lãnh hải, quyền tài phán (xét xử) thuộc về quốc gia mà con tàu thủ phạm mang cờ, hoặc quốc gia mà thuỷ thủ có lỗi trong vụ đâm va ấy mang quốc tịch. Như vậy nếu có chuyện đâm va xảy ra giữa tàu trung quốc và tàu Việt nam mà thủ phạm là tàu trung quốc thì quyền xét xử thuộc về Trung quốc và ngược lại.
Còn truy đuổi: Việc truy đuổi chỉ được thực hiện khi một con tàu vi phạm lãnh hải, buôn ma túy, chở nô lệ hoặc tàu cướp biển. Việc truy đuổi chỉ được thực hiện trong lãnh hải, việc truy đuổi tới vùng tiếp giáp lãnh hải hoặc vùng biển quốc tế chỉ được thực hiện nếu sự truy đuổi- trốn chạy đó là liên tục, và phải dừng truy đuổi khi con tàu bị đuổi đã đi vào hải phận quốc gia khác. Như vậy nếu muốn đuổi một tàu lạ thì ta phải chắc chắn rằng nó vi phạm, phải đuổi liên tục, muốn vậy phải phát hiện sớm và tàu ta phải nhanh hơn tàu nó hoặc có tàu ở vòng ngoài để chặn đầu nó. Thành ra, người Việt đánh cá cần xác định mình đang ở khu nào để có thể ứng xử vừa hợp luật, vừa an toàn.
3. SAO VÔ LỚP MÀ CÒN NÓI CHUYỆN RIÊNG?
Tại sao đã là thành viên UNCLOS nhưng Trung quốc vẫn muốn đàm phán song phương với từng bên riêng lẻ trong tranh chấp biển đảo? Điều đó có sai không? Sao vô lớp (UNCLOS), cô đang giảng mà còn nói chuyện riêng với bạn?
Theo UNCLOS, hai (hoặc nhiều) quốc gia thành viên Công ước có thể ký các điều ước sửa đổi hay đình chỉ việc áp dụng các qui định của Công ước. Với điều kiện nội dung này chỉ áp dụng vào các mối quan hệ giữa họ với nhau, với điều kiện là nó không ảnh hưởng đến nội dung, mục đích và các nguyên tắc cơ bản đã được nêu trong Công ước, không ảnh hưởng đến quyền hay nghĩa vụ của quốc gia khác là thành viên Công ước. Khi ký xong với nhau, họ gửi lưu chiểu và xem như một phụ lục của UNCLOS.
Vì vậy ông Trung Quốc muốn đàm phán riêng với từng bên, nó không sai quy dịnh của UNCLOS mà lại có lợi thế cho Trung quốc về tương quan lực lượng. Việc chấp thuận “sáng kiến” này hay không tùy thuộc vào thế lực và ý chí của bên được đề nghị (như VN , Philippines ...).
4. HIỂU “ĐẢO’’ Ở TRƯỜNG SA THẾ NÀO CHO CÓ LỢI?
Thực ra, Việt Nam không chỉ đương đầu với Trung Quốc mà còn phải đàm phán với nhiều quốc gia liên quan về Trường Sa.
Theo Điều 121 của UNCLOS thì đảo là nơi có dân cư sinh sống và có kinh tế riêng, được hưởng quy chế như đất liền.
Vì vậy nếu áp dụng điều này một cách cứng nhắc, cho rằng tất cả các đảo hoặc đá lớn nhỏ ở Trường Sa đều không phải là đảo thì lãnh hải vùng biển chúng ta không được mở rộng vì không được hưởng quy chế về lãnh hải.
Còn nếu mở rộng ra, coi tất cả các đảo và đá ở Trường Sa đều là Đảo, thì với quy chế quốc gia quần đảo, Philippine có quyền lấy những điểm đảo xa nhất về phía Tây của họ nối lại thành đường cơ sở để từ đó tính lãnh hải, như vậy thì biển của Phi sẽ chồng lấn với biển của ta.
Cách hiểu và vận dụng có lợi nhất là một số điểm đảo lớn, có người ở được hưởng quy chế đảo, khi đó ta có một số đảo như Trường Sa Lớn, Sơn Ca, Song Tử Tây, Sinh Tồn… được hưởng quy chế này, từ đó lãnh hải được công nhận ở mức rộng nhất.
5. “CỰC LỰC PHẢN ĐỐI”: ĐẤT TRANH CHẤP THÌ KHÔNG CẤP SỔ ĐỎ
Về nguyên tắc, một quốc gia được công nhận có chủ quyền với một vùng lãnh thổ, biển đảo khi đã kiểm soát, quản lý trên thực tế một thời gian nhất định mà không vấp phải sự phản đối của các quốc gia khác.
Vì lẽ đó, khi Trung quốc có hoạt động gì ở Hoàng Sa thì ta đều phải phản đối mạnh mẽ, liên tục. Nếu ta im, xem như ta thừa nhận, sẽ là cơ sở để họ hợp thức hóa và có sổ đỏ cho quần đảo này. Khi đó thì cái mất không chỉ là đảo mà là biển. Bởi với quy chế đảo, họ có quyền dùng nó làm cơ sở xác định lãnh hải tính từ Hoàng Sa.
Vì thế, các bạn không nên chế giễu nếu chưa hiểu giá trị của sự phản đối. Đoạn này mình mượn lại lời của Hoang Trong Hieu:
"Trung quốc đã kiểm soát hoàn toàn Hoàng Sa từ 1974 và họ thực tế đã thực thi quyền quản lý "liên tục" từ bấy đến nay đối với quần đảo này. Việc quản lý này sẽ được thêm yếu tố quan trọng thứ hai là "không có tranh chấp" nếu Trung quốc không bị nước nào phản đối. Và lời tuyên bố của chị Phan Thúy Thanh hồi xưa và anh Lê Hải Bình bây giờ là để chặn việc Trung quốc đạt được nốt yếu tố quan trọng này, giá trị pháp lý của nó cũng không kém gì việc Việt Nam đưa tàu chiến ra bắn nhau với tàu Trung quốc ở Hoàng Sa đâu.
Lời tuyên bố của các thế hệ người phát ngôn nghe thì rất là "lời nói gió bay", nhưng nó rất quan trọng để duy trì được quyền pháp lý của Việt Nam tham gia giải quyết vấn đề chủ quyền của quần đảo Hoàng Sa trong tương lai - khi Việt Nam có một điều kiện tốt hơn hoàn cảnh hiện tại!".
 
Nhà báo Nguyễn Đức Hiển

Bùi Thanh Hiếu (người buôn gió) và hành trình chứa chấp Trịnh Xuân Thanh!

Hehe, nếu các bạn chịu khó tìm hiểu về chủ đề Rận thì dễ nhận thấy một điều rằng Rận đứa nào cũng cho mình là thông minh, là cha của những đứa Rận khác. Kiểu như Hiếu gió và Thắng chuột. Hay một số Rận khác như Dũng Hoàng, Chênh Sex, Thuỵ dâm, Đoan Trang bom sex, Phương Uyên ngây thơ,…bla, bla. Nhưng nhân vật đáng bàn ngày hôm nay chính là “Hiếu Gió” tức blogger Người buôn gióBùi Thanh Hiếu, một kẻ chống cộng lưu vong có tiếng! Kẻ đã chứa chấp Trịnh Xuân Thanh tại Đức trong thời gian hoảng loạn, trốn chạy khỏi lệnh truy nã của cơ quan công an Việt Nam và interpol quốc tế.

Nói về Hiếu Gió, vốn là một thằng nghiện ma túy, sống nhờ vào quét tolet, nhưng được cái là “buôn gió” đúng nghĩa, hắn lại lừa được khối kẻ ôm mộng lật đổ cộng sản. Mà tiêu biểu là cái loa RFA, RFS và một số trang hải ngoại chống phá khác cứ tin Hiếu gió đến sái cổ. Do lừa gạt được lòng tin, Hiếu gió tự cho mình là nhân vật trung tâm, là tâm của của vũ trụ và khiến khối kẻ ôm mộng dính chưởng. Đầu tiên là những con Rận trong nước, với cái bản viết đến chính tả còn sai, chỉ cần vài lần phô tô là có ngay sách với giá từ 10 đô chưa kể nhưng món hàng thải loại cho đám choai choai ôm mộng ảo tưởng trong nước. Chưa dừng lại để chứng minh mình là tâm của vũ trụ, “Hiếu gió” đi tắt đón đầu trong tất cả các vụ liên quan đến Việt Nam, gần đây nhất là Đại Hội XII của Đảng, bằng giọng điệu xuyên tạc, gã cứ nhắm như đinh đóng cột là anh Dũng sẽ là TBT, đến khi kết quả không như ý hắn vậy là bị một phen tẽn tò với cái loa RFA và bà buôn cải (BBC), thanh minh mãi, giải thích mãi thì hắn vẫn nắm được cái hợp đồng năm một 5000 Mỹ Kim với RFA. Nhưng khổ nỗi cái máu lật chống cộng cực đoan vì tiền đã thấm sâu và tiềm thức bởi vậy tiêu chí của Hiếu gió là: càng viết bậy, càng xuyên tạc nhố nhăng càng ăn tiền, miễn sao lừa phỉnh được đồng rận trong nước bằng những đồng tiền bố thí rẻ mạt từ Việt Tân.
Lại nói về Trịnh Xuân Thanh!
Sau thời gian biết mình không thể trốn chạy được nữa, quê hương, gia đình luôn trỗi dậy trong con người Trịnh Xuân Thanh. Ông ấy đã tìm cách quay về đầu thú để đối chất với những cáo buộc và mong hưởng lượng khoan hồng từ chính sách của Đảng và Nhà nước.
Sự việc này xảy ra đã làm Bùi Thanh Hiếu ngỡ ngàng vì cứ nghĩ mình vồ được con cá to để dây phần chia chác và làm công cụ tuyên truyền chống phá Đảng Nhà nước Việt Nam.
Cay cú trước việc để tuột mất con mồi, Bùi Thanh Hiếu đã vứt hẳn mặt nạ nghề dân chủ. Y lộ rõ là kẻ phản quốc, khi rêu rao với cơ quan an ninh Đức là Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc. Chính phủ Đức lại quá nôn nóng, hồ đồ trong việc ra phát ngôn phản đối chính phủ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Dù rằng chính phủ Đức chẳng có chứng cớ gì về việc cơ quan TC 2 hay TC5 Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Ngay sau đấy hình ảnh Trịnh Xuân Thanh ngồi trước ống kính truyền hình, trả lời rành rọt là tự thú đã làm bẽ mặt Bộ ngoại giao Đức. Để gỡ gạc, lực lượng bút chiến, tâm lý chiến của báo chí Đức đồng loạt đăng các bài quy chụp theo dạng nghi vấn vô thưởng vô phạt, nhưng, chẳng thể nào thay đổi được thực tế khi chỉ dựa vào thông tin của kẻ cam tâm làm Việt gian.
Trượt dài với những việc làm xuyên tạc, vu khống nhà nước Việt Nam. Bùi Thanh Hiếu lộ rõ là kẻ trơ trẽn khi y tập hợp "đội bóng ba que" phản đối Việt Nam bắt người? Ơ hay, đáng ra việc làm này với bất kỳ người Việt nào, dù khác hệ tư tưởng cũng ủng hộ chứ? Bắt một tên tham nhũng cớ sao y và bọn chúng lại ủng hộ? Lý giải cho điều này hẳn giờ thì tôi đã tin dù đen dù trắng, dù thắng dù thua thì cư dân ba que không thể nào thay đổi được bản chất ba que xỏ lá. Không có gì là chúng không dám làm, từ việc cam tâm làm tay sai và trực tiếp giết đồng bào không chút ghê tay trong thời chiến, đến việc bóp méo, thổi phòng tình hình an ninh quốc phòng, kinh tế xã hội trong nước.
Hôm vừa rồi, giữa hàng trăm tên ba que, có hai chị người xứ Nghệ Việt kiều Đức đã rất nhanh trí khi biết được ý định chúng tụ tập biểu tình, kêu gào vu khống vụ Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc? Mục đích của Bùi Thanh Hiếu và đám ba que là tạo sự chú ý với chính quyền và nhân dân bản địa. Hai chị gái ấy đã chi tiền thuê một ban nhạc, vũ công người Đức tổ chức trình diễn bên cạnh đám người biểu tình. Vậy rồi, cư dân bản địa đã bị "thôi miên" bởi những vũ điệu sinh động. Đám người ba que đã phải ngẩn tò te, kẻ vứt cờ, kẻ bị hai chị mắng té tát vào mặt, mắng như chưa bao giờ được mắng kẻ phản bội Tổ quốc.
Clip ấy tôi xem, lời lẽ rành rọt xứ Nghệ, nghe giọng nói miền Trung quê mình tôi hiểu, bản chất người miền Trung mình vốn bộc trực, nói thẳng thường dễ mất lòng nhưng luôn nặng tình nặng nghĩa với quê hương, với Tổ quốc nên hai chị mới mắng, mới chửi vì không thể cam lòng với thứ nhập nhèm mụ mị.
Tiếng chửi căm giận ấy cũng là tiếng trái tim tôi. Chắc chắn nếu bất kỳ ai xem clip cũng hả lòng hả dạ và biết ơn hai chị với sự mưu trí, cương quyết dấn thân, bất chấp nguy hiểm đến tính mạng để đương đầu với bè lũ vong tâm.
Giờ chúng cay cú lắm, chúng đang ủ mưu, những mưu kế của bọn phản quốc luôn bẩn bựa, chúng nhắm đến hai chị và cả nhân viên Đại sứ quán Việt Nam. Chúng vẫn đang tìm đủ mọi cách để phá mối bang giao, phá hoại hợp tác kinh tế, hòng gây đất nước Việt Nam vào thế khó khăn. Nhưng dù thế nào tôi vẫn tin, khi sự thật phơi bày, chính phủ Đức hẳn sẽ không còn bị chúng xỏ mũi, bởi lợi ích kinh tế của Việt Nam cũng là lợi ích kinh tế Đức. Và, như vậy, không chừng một ngày đẹp trời, công dân tị nạn Đức sẽ bị buộc trục xuất. Lúc ấy Việt Nam không nhận người, nhận anh làm gì khi anh đã cam tâm phản bội Tổ quốc?
Vậy là mọi con đường về quê mẹ đã do chính tay Hiếu băm nát mất rồi... Cái bệnh của bọn dâm chủ là háo danh, tham lam nên chuyên bị ăn bánh vẽ. Chúng nghĩ rằng bước chân ra khỏi nước Việt là đến thiên đàng. Nhưng chỉ 5 năm (đến 10 năm là cùng) khi từ thiên đàng nhìn về "địa ngục" chúng chỉ muốn làm sao mau chóng được đầu thai. Hiếu gió hết thời rồi, đang cố vẫy đuôi để chủ nó không xếp vào hạng "chó chết". Chỉ vài hồi nữa thôi là sẽ hát nhạc Trịnh, "... Để gió cuốn đi". Đời nó mạt thành hạt bụi sớm thôi!
Thằng Đậu

Vài lời với chủ nghĩa xét lại của Báo Tuổi trẻ và tội ác của Việt Nam Cộng hòa!

Báo Tuổi trẻ đang tuyên truyền về một nhúm học giả, giáo sư xuất bản cuốn sách từ điển, đại ý, từ nay về sau không gọi chế độ VNCH là ngụy quân, ngụy quyền nữa???
Vậy chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu và bàn luận nhé!
Về bản chất của quân đội ngụy và ngụy quyền tay sai thì Bác Hồ đã nhiều lần đề cập trong kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ bằng những câu như: "Chúng dựng lên ngụy quân, ngụy quyền dùng làm công cụ phản quốc hại dân.", "Chúng nuôi dưỡng ngụy quyền, ngụy quân làm công cụ hại dân phản nước." v.v.
Lưu ý rằng Bác Hồ không nói những người trong hàng ngũ ngụy quân, ngụy quyền là những kẻ phản nước, hại dân, mà Bác nhận định họ đã bị Pháp, Mỹ sử dụng làm công cụ phản nước hại dân. Như vậy, những người tốt nhưng yếu, kém, không có thực lực, bị thời thế đẩy đưa thì vẫn có thể bị giặc lợi dụng làm công cụ hại dân, phản nước. Như vậy việc những cá nhân lính ngụy, sĩ quan ngụy tốt hay xấu, bản thân có yêu nước hay không, là việc không liên quan.
Bác Hồ nổi tiếng về khả năng có thể nói rất lâu mà không nói vấp hay nói hớ 1 chữ, nhận thức sự việc tuyệt đối chính xác, và câu "làm công cụ hại dân phản nước" của Bác cho thấy cách dùng từ của Người rất tỉ mỉ và cực kỳ chính xác.
Bác Hồ nhận định về ngụy quyền - ngụy quân như thế cũng không phải là Bác ghét bỏ, thù hận gì họ, trái lại Bác Hồ vẫn xem họ là đồng bào bình thường, chỉ vì tình thế bắt buộc, bị bắt lính, gia cảnh cơ hàn, cuộc sống khó khăn, hoặc bị giặc tẩy não, nhồi sọ v.v. thì mới đi lính cho giặc.
Trong quá khứ, Bác đã viết rất nhiều lá thơ, chuyển vào Nam và giao cho các tổ chức binh vận, ngụy vận, tìm cách đưa những lá thơ này đến tay đồng bào lính ngụy trong vùng tạm chiếm: "Thư gửi các ngụy binh" (thập niên 50), "Vận động ngụy binh" (thập niên 50), "Lời kêu gọi ngụy binh quay về với Tổ quốc" (thập niên 50), "Ngụy binh giác ngộ" (thập niên 60) v.v. Đảng cũng nhiều lần ra Nghị quyết và có nhiều văn kiện yêu cầu đẩy mạnh công tác “ngụy vận”. Xem công tác ngụy vận là một phần của công tác dân vận, chứ không xem là địch, công tác ngụy vận là một phần của công tác binh vận, nhưng lại có khác biệt với công tác địch vận (nhắm vào người Pháp và người Mỹ).
Trong lịch sử thật ra chẳng có ai thật sự muốn bán nước, không có ai nghĩ rằng mình bán nước. Xưa nay chưa hề có một hợp đồng nào kiểu tôi giao cả quốc gia cho anh, anh trả cho tôi bao nhiêu tiền. "Bán nước" chỉ là một cách lên án của dân gian và sự phán xét nghiêm khắc của lịch sử và hậu thế, nhằm giáo dục con em không để lâm vào tình cảnh tương tự. Đó là thuộc văn hóa suy nghĩ, tư duy, tâm tư tình cảm của dân tộc, và đó cũng là nhân sinh quan của dân tộc Việt Nam. Chứ hoàn toàn không có hận thù gì ở đây, người Việt Nam đa số có lòng khoan dung và vị tha.
Người ta kết tội những nhân vật đứng đầu như Kiều Công Tiễn, Trần Ích Tắc, Trần Kiện, Lê Chiêu Thống, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu vào tội danh bán nước là để ghi nhận một tấm gương xấu cho hậu thế rút kinh nghiệm, mang tính chất răn đe cho con cháu đời sau. Chứ người ta không kết tội những quân nhân, tướng lĩnh, sĩ quan cấp dưới. Lịch sử kết tội Lê Chiêu Thống chứ không kết tội Lê Quýnh, Hoàng Phùng Tứ, Trần Quang Châu... Lịch sử kết tội Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu chứ không kết tội Ngô Quang Trưởng, Hoàng Xuân Lãm, Cao Văn Viên, Trần Văn Đôn...
Như vậy cách nhìn đúng đắn là: Ngụy quyền và ngụy quân đúng là do giặc dựng lên để mị dân, hợp thức hóa cuộc xâm lược, và phục vụ cho cuộc xâm lược. Còn riêng những cá nhân trong bộ máy đó, nếu không còn liên quan gì nữa, không còn gây ra gì nữa, và chiến tranh đã qua lâu, xã hội ổn định, không khí thanh bình, thì nên xem họ là những người bình thường.
Lịch sử đã sang trang mới, và thực tế cũng cho thấy những người lính ngụy, sĩ quan ngụy, tướng tá ngụy như các ông Trần Chung Ngọc, Nguyễn Hữu Hạnh, Dương Văn Minh, Nguyễn Cao Kỳ, Đỗ Mậu, Nguyễn Phương Hùng và nhiều người khác trong lúc này vẫn đáng tôn trọng hơn những người từng là "Bộ đội cụ Hồ" mà đã thoái hóa, biến chất, đón gió trở cờ, trở thành kẻ phản bội, phản quốc như Hoàng Văn Hoan, Bùi Tín, Dương Thu Hương, Trần Anh Kim theo ngoại bang chống phá đất nước hay những kẻ tha hóa biến chất, trở thành sâu bọ tham nhũng, lũng đoạn, cắn nát đất nước và chế độ.
Tóm lại: Lịch sử thì phải nhận thức đúng. Những cá nhân trong quá khứ thì thông cảm, bỏ qua và tôn trọng như một người bình thường! Đây là cách tiếp cận hợp tình hợp lý. Chúng ta tôn trọng cá nhân các ông Dương Văn Minh, Nguyễn Cao Kỳ, nhưng trong lịch sử chúng ta vẫn phải ghi nhận là hai ông từng làm tướng cho Pháp, Mỹ, trong thời Pháp thuộc hai ông có Pháp tịch, là công dân Pháp và đi lính cho Pháp, đeo huân chương Pháp, được Pháp phong chức, được Pháp rồi Mỹ trả lương. Bỏ qua, gác lại quá khứ, tha thứ ... không có nghĩa là quên lãng, từ bỏ. Khép lại quá khứ không có nghĩa là đóng lại, khóa lại quá khứ. Lịch sử và các tiểu sử, trong đó có những giai đoạn lầm lạc của một số nhân vật nên được ghi nhận chính xác. Xem như đó là một bài học lịch sử để răn dạy con cháu đời sau.
Lịch sử luôn được người Việt hàng nghìn năm nay sử dụng như một phương tiện để đề cao, ca ngợi những tấm gương tiết liệt, làm tấm gương sáng cho hậu thế, và răn đe những gương xấu phản dân hại nước, rước giặc vào nhà.
Đó là một cách thức truyền lửa của dân ta nghìn năm nay từ thời mở nước và trong suốt những thời kỳ giữ nước, đời này noi theo gương tốt của đời nọ, thế hệ trước truyền lại ngọn đuốc cho thế hệ sau. Đánh giặc là đúng, chống ngoại xâm là đúng, theo giặc là sai, bán nước là sai. Với tinh thần “giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”. Bất cứ ai “rước voi về giày mả tổ”, “cõng rắn cắn gà nhà” đều bị lịch sử chê trách, lên án.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, những cuộc đụng độ xảy ra giữa quân Việt Nam và quân ngụy là vì lính ngụy bị giặc Mỹ đẩy ra đánh thay họ, chết thay họ, tránh thương vong cho quân đội của họ. Việt Nam chỉ đánh giặc xâm lược Mỹ, không coi ngụy là một nước, không công nhận cái gọi là “nước Việt Nam Cộng hòa” và chưa bao giờ tuyên bố chiến tranh với ngụy. Việt Nam chỉ tiến hành chiến tranh với Mỹ. Đây là cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước chứ không phải là “chống ngụy cứu nước”.
Việt Nam muốn kết thúc chiến tranh thì phải đánh thắng Mỹ, muốn giải quyết chiến tranh thì phải nói chuyện với Mỹ, với người chủ. Trong suốt cuộc chiến này, VN không chú trọng đánh ngụy và chỉ chú trọng đánh Mỹ với cả 3 mũi giáp công: Chính trị, quân sự, ngoại giao. Vì ta biết rõ dù có diệt được ngụy mà Mỹ vẫn còn đó thì họ chỉ việc dựng lên một ngụy quyền khác và bắt thanh niên miền Nam đi lính bằng các đợt cưỡng bách quân dịch quy mô. Không đánh bại được Mỹ thì không diệt được ngụy, chém đầu này sẽ mọc đầu khác. Không thắng được ông chủ thì ông chủ chỉ việc tuyển dụng và đưa lên những tay sai mới. Cho nên muốn chấm dứt chiến tranh thì phải đánh thẳng vào cái gốc, cái rễ, cái nguồn gốc chiến tranh, cái nguồn gây ra chiến tranh, cái nguồn đang tiến hành xâm lược, cái cỗ máy chiến tranh đang điều hành cuộc chiến. Đánh cho “Mỹ cút” rồi mới đến “ngụy nhào” như câu thơ chúc Tết mà Bác Hồ tặng miền Nam đã nói. Bác đã tài tình lồng vào 2 giai đoạn chiến lược “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào” vào câu thơ của mình ngay trong lúc Mỹ đang mạnh, chưa cút, và ngụy chưa nhào.
Việt Nam cũng chưa bao giờ đàm phán, nói chuyện với ngụy, vì biết có nói chuyện với ngụy thì cũng vô ích, không giải quyết được gì. VN muốn gì thì tìm Mỹ mà nói, mà đối thoại, mặc cả, giao dịch, trao đổi v.v. Mục tiêu của cuộc kháng chiến là: Quét sách tên giặc xâm lược cuối cùng và tất cả các ngụy quyền của giặc xâm lược ra khỏi miền Nam của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa mà quân đội Mỹ đang chiếm đóng bất hợp pháp (Miền Nam của Việt Nam DCCH quy định rõ ràng trong hiến pháp 1946, 12 khu hành chính và quân sự tháng 11 năm 1946, bao gồm cả miền Nam Việt Nam, Hiệp định Genève về Đông Dương, Hiến pháp 1959).
Nhìn chung thì cả trong nước và nước ngoài đều không để ý nhiều đến vai trò của ngụy quyền trong cuộc chiến Việt - Mỹ. Người ta đề cập nhiều đến vai trò của Hà Nội và Washington nhiều hơn. Lý do rất đơn giản là vì đây là cuộc đụng độ lịch sử giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, một bên có sức mạnh con người, một bên có sức mạnh khoa học công nghệ. Họ mới là hai nhân vật chính cần đề cập tới. Ngụy Sài Gòn có vai trò mờ nhạt và lãng nhách, không đáng phải đề cập và vì thế người ta thấy không cần nhắc nhiều đến.
Nhìn lại thì thấy quả thật là vai trò của chế độ Sài Gòn, quân đội Sài Gòn rất mờ nhạt trên các phương tiện truyền thông quốc tế. Các tài liệu đa chiều trên thế giới rất ít nói về ngụy Sài Gòn. Họ chú trọng đến vai trò của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam (họ gọi là “Việt Cộng”), và phía bên kia là Hoa Kỳ. Không có nhà nghiên cứu, nhà sử học, nhà báo nào tốn nhiều giấy mực, thời gian, công sức để viết về những chư hầu của Mỹ.
Trong lịch sử ngàn năm của dân tộc Việt Nam. Giặc ngoại xâm nào vào bờ cõi nước Việt thì cũng tạo ra một đội quân người bản xứ để cho quân ngoại xâm đỡ tốn xương máu, đỡ hao binh tổn tướng. Trong chiến tranh chống Việt Nam cũng vậy, lính Pháp, lính Mỹ đáng lẽ còn hao tổn hơn nhiều nếu không nhờ lực lượng ngụy quân đỡ đạn cho lính Pháp, lính Mỹ, giúp quân đội Pháp - Mỹ giảm thương vong.
Vì sao cuộc chiến chống Mỹ dễ xuyên tạc hơn các cuộc chiến chống xâm lược khác trong Việt sử?
Về kháng chiến chống Pháp, ngoài ông Nguyễn Gia Kiểng (chủ tịch của tổ chức "Tập hợp Dân chủ Đa nguyên", tai tiếng với cuốn sách "Tổ quốc Ăn năn" chê bai Bác Hồ, vua Quang Trung, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi và nhiều anh hùng dân tộc khác của VN) gọi kháng chiến chống Pháp là cuộc "nội chiến" (giữa Việt Minh và "Quốc gia") ra thì hầu hết đều thống nhất rằng đây là cuộc chiến chống ngoại xâm của dân tộc. Ngay cả những kẻ chống Cộng cực đoan cũng không thể phủ nhận nổi điều này, ngay cả sách giáo khoa ở miền Nam dưới thời Mỹ cũng phải ghi đây là cuộc chiến giữa "nhân dân Việt Nam" và thực dân Pháp (lờ đi vai trò lãnh đạo của Đảng và Hồ chủ tịch). Sở dĩ kháng chiến chống Pháp khó xuyên tạc là vì thực dân Pháp đã đô hộ, bóc lột, nô dịch dân ta trong suốt gần 1 thế kỷ Pháp thuộc, và khái niệm "trăm năm nô lệ giặc Tây" đã in ấn sâu đậm, khắc cốt ghi tâm trong lòng dân chúng.
Còn kháng chiến chống Mỹ dễ xuyên tạc hơn, do nó là cuộc chiến tranh xâm lược kiểu mới, trong thời đại mới, thông qua ngụy quyền mà nó dựng lên để kiểm soát miền Nam Việt Nam, khống chế khu vực và chiếm đoạt tài nguyên, trên danh nghĩa "tham chiến giúp đỡ đồng minh". Chứ trên danh nghĩa họ không trực tiếp trắng trợn gọi miền Nam VN là thuộc địa như thực dân Pháp trong thời Pháp thuộc, và cũng không chính thức sát nhập miền Nam VN vào lãnh thổ chính quốc như phong kiến Trung Hoa trong thời Bắc thuộc.
Đây là một hình thức xâm lược "văn minh" và ma giáo. Dân ta lại chưa kinh qua cuộc xâm lược kiểu này trong lịch sử, và trước đó Mỹ cũng chưa xâm lược, chiếm đóng, đô hộ nước ta với hình thức như thực dân Pháp đã làm trong thời Pháp thuộc. Cái gì mà mới mẻ, chưa có kinh nghiệm cho nó thì thường dễ gây nhiễu nhân tâm hơn.
Đó cũng là lý do vì sao mà trong thời Pháp thuộc suốt gần 100 năm, Việt Nam lại có nhiều Việt gian cam tâm làm tay sai đắc lực cho Pháp đến như vậy, nhiều hơn gấp trăm lần so với các cuộc chiến chống xâm lược phương Bắc. Đó là vì hình thức xâm lược của thực dân Pháp khác với hình thức xâm lược, đô hộ kiểu cũ của phong kiến Trung Hoa. Pháp không chính thức sát nhập Đại Nam vào lãnh thổ Pháp, mà sử dụng Đại Nam làm một thuộc địa (colony), làm một nơi để khai thác, vơ vét, bóc lột, trên danh nghĩa “bảo hộ” triều đình An Nam, An Nam vẫn có vua, nhà Nguyễn vẫn còn đó. Trước thời Pháp thuộc thì dân ta lại chưa kinh qua cách thức xâm lược và đô hộ như thế này, nên cũng có nhiều người mơ hồ về việc Pháp xâm lược Đại Nam, họ coi mình là đang phục vụ triều đình, chỉ huy lính Nam triều, chứ không nghĩ mình đang phục vụ cho Pháp, họ cho rằng Pháp đã đem ánh sáng văn minh phương Tây vào Đại Nam, giúp khai hóa dân tộc Việt, giúp Đại Nam có tự do tôn giáo, tự do truyền đạo, bảo hộ và giúp đỡ triều đình và đất nước ta, giúp người Việt chống Trung Hoa (quân Thanh, quân Cờ Đen, quân Cờ Vàng, quân Cờ Trắng v.v.), họ tự lừa dối bản thân, họ cố nghĩ như vậy, nhiều khi cũng chỉ để cho lương tâm không bị cắn rứt, tự an ủi bản thân, tương tự như nhiều người trong thời Mỹ sau này.
Trong lịch sử các nước, phía xâm lược luôn có những chiêu bài chính trị để hợp thức hóa hành động xâm lược, xâm phạm chủ quyền. Chiêu thức dựng lên một "đối tượng để giúp đỡ" là chiêu đã được dùng đi dùng lại từ ngàn xưa. Như nhà Minh "phù Trần diệt Hồ". Như Mông Cổ "giúp" Trần Ích Tắc làm vua. Quân đội Mãn Thanh "giúp" Lê Chiêu Thống khôi phục cơ nghiệp tổ tông và chống "giặc Tây Sơn" v.v. Nó luôn lặp lại với những hình thức khác nhau, nhưng bản chất thì vẫn vậy, “bình mới rượu cũ”.
Trong lịch sử Việt Nam, mỗi thời kỳ giặc xâm lược đều có những hình thức xâm lược khác nhau, và ngày càng tinh vi hơn. Mục tiêu xâm lược cũng có những khác biệt nhất định. Phong kiến Trung Hoa xâm lược Đại Việt, chiếm đất đai, sát nhập lãnh thổ Đại Việt vào Trung Hoa, biến đất Việt thành đất Trung Hoa, biến Đại Việt thành một quận huyện của họ. Và trong thời gian đô hộ thì không tồn tại triều đình người Việt.
Pháp bắt đầu xâm lược Đại Nam năm 1858, ép nhà Nguyễn ký hiệp ước dâng lên Nam Kỳ Lục tỉnh rồi lần lượt “bảo hộ” Bắc Kỳ và Trung Kỳ. Họ chiếm hữu và trục lợi ở Việt Nam và Đông Dương như một thuộc địa, nhưng trên danh nghĩa thì vẫn có vương quốc An Nam “độc lập”. Vẫn có triều đình Huế với các “hoàng đế” có ngai nhưng không quyền. Họ trực tiếp quản lý VN bằng Toàn quyền Đông Dương, và dưới trướng có rất nhiều cộng sự người Việt mà dân gian gọi là “chó săn” của Pháp. Họ thiết lập một hệ thống ngụy quyền quy mô, rộng lớn, bao gồm những lực lượng ngụy quân (lính Nam triều, lính khố xanh, khố đỏ, khố vàng) được huấn luyện chu đáo và chuyên nghiệp.
Cho thấy rằng Pháp cũng xâm lược, nhưng hình thức xâm lược, hình thức chiếm đóng, hình thức trục lợi là khác với phong kiến Trung Hoa. Pháp không chủ trương sát nhập Đông Dương vào “nước mẹ Đại Pháp”, mà chỉ muốn xơ múi, khai thác, bóc lột, vơ vét những lợi ích tài nguyên màu mỡ, những nguồn nhân lực, nô lệ, lao công phong phú ở đây. Tóm lại là hút cạn kiệt thuộc địa để làm giàu cho mẫu quốc.
Pháp không cần Việt Nam thành một phần của nước Pháp. Không coi Đông Dương là nước Pháp, mà họ coi Đông Dương và Việt Nam là một vùng thuộc địa (colony) để họ khai thác, họ coi họ là “nước mẹ” của thuộc địa này. Ngụy triều của người Việt được phép tồn tại và làm vật trang trí. Ngụy quân người Việt được xây dựng, trang bị, huấn luyện, và trả lương. Đây gọi là chủ nghĩa thực dân kiểu cũ, khi mà tên giặc không cần sát nhập lãnh thổ, cướp đất đai trên danh nghĩa, thay vào đó, họ mị dân bằng những tuyên bố “bảo hộ” sự “độc lập” của vương quốc An Nam trên danh nghĩa. Họ cho người Pháp vào trực tiếp quản lý, trực tiếp nắm lấy. Và các cộng sự người Việt chỉ là loại thừa hành cấp thấp. Người Pháp chỉ việc tha hồ bóc lột và nô dịch nhân dân bản xứ.
Hoa Kỳ viện trợ và giúp đỡ Pháp tái chiếm Việt Nam thất bại, sau đó trực tiếp nhảy vào rồi từng bước hất cẳng Pháp, thu nhận và nuôi dưỡng ngụy quyền và ngụy quân mà Pháp đã sử dụng và để lại. Thay tên đổi họ lại cho ngụy quân, ngụy quyền, tổ chức lại, xây dựng lại, vá lại, thay đổi tay sai, chỉ giữ “quốc kỳ” và “quốc ca”.
Cách thức xâm lược của giặc ngoại xâm theo tiến trình lịch sử, theo sự tiến hóa của văn minh nhân loại, cũng thay đổi và “nâng cấp” theo thời gian, càng lúc càng mị dân và được ngụy trang tinh vi hơn.
Mỹ xâm lược Việt Nam là xâm lược kiểu thực dân mới. Theo đó, ông chủ đứng ngoài thu lợi, quan sát, kiểm soát. Còn phần quản lý thuộc trách nhiệm của ngụy quyền bản địa, chứ giặc xâm lược không trực tiếp bắt tay vào làm như thực dân cũ. Tương tự như người đạo diễn đứng ngoài điều khiển, chỉ đạo, các diễn viên cứ thế mà diễn tuồng, đóng kịch. Đến khi diễn viên bất tài vô dụng quá mức, không đảm đương nổi vai diễn, vai trò, thì có khi đạo diễn phải nhảy ra sân khấu làm kép chính luôn, và 58 vạn quân Mỹ, trong giai đoạn 1964-1973, đã tiến vào tham chiến trực tiếp như bọn thực dân cũ, như xâm lăng thời phong kiến.
Do đó nếu chỉ nhìn các cuộc chiến tranh trong lịch sử hiện đại và ngày nay bằng cặp mắt phong kiến lạc hậu, chỉ biết đến các hình thức xâm lược của phong kiến từ xa xưa mấy ngàn năm trước, cứ phải có cùng một hình thức thủ đoạn chính trị, quân sự đó thì mới là xâm lược, thì thật là thiếu sót, lạc hậu, kém cập nhật.
"Thắng làm vua, thua làm giặc"?
Một luận điệu lệch lạc, phi thực tế thường xuất hiện sau ngày Việt Nam chiến thắng: "Được làm vua, thua làm giặc", "lý lẽ và chân lý thuộc về kẻ chiến thắng". Hai câu này đã có từ lâu và cũng đúng phần nào, tuy nhiên, những kẻ phản động đã lấy 2 câu này của người xưa rồi gán ghép bừa bãi và dùng những câu này để bóp méo bản chất của kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ của Việt Nam.
Thực tế mà nói, hai câu trên không tuyệt đối đúng: Triệu Đà chiến thắng và có tuyên truyền thế nào thì An Dương Vương cũng không phải là giặc. Phong kiến Trung Hoa chiến thắng và có tuyên truyền đến thế nào thì Trưng Vương, Bà Triệu, Phùng Hưng, Mai Hắc Đế, Lý Nam Đế cũng không là giặc. Lý Phật Tử đã chiến thắng nhưng Triệu Việt Vương cũng vẫn không phải là giặc.
Nhà Minh chiến thắng và có tuyên truyền đến mức nào thì Hồ Quý Ly, Trần Giản Định, Trần Trùng Quang cũng không phải là giặc. Nhà Nguyễn chiến thắng và có tuyên truyền đến mức nào suốt hơn 100 năm thì người dân vẫn xem nhà Tây Sơn là anh hùng, không phải là giặc. Thực dân Pháp và bọn phản động trong thời Pháp thuộc dù có tuyên truyền đến thế nào thì các nghĩa quân cũng không phải là "giặc phiến loạn".
Giặc Pháp, giặc Mỹ và tay sai trong suốt hơn 30 năm chiến tranh, thắng bao nhiêu lần, nhưng dù có tuyên truyền đến mức độ nào thì cũng không biến được cuộc kháng chiến chống Mỹ thành cuộc "nội chiến", "ý thức hệ", "cuộc chiến quốc tế", "cuộc chiến ủy nhiệm". Thực tế lịch sử đã cho thấy: Chân lý không phải lúc nào cũng thuộc về kẻ chiến thắng, mà thuộc về nhân dân, thuộc về chính nghĩa dân tộc.
Chân lý chỉ thuộc về kẻ chiến thắng với điều kiện kẻ chiến thắng đó chính là nhân dân, là dân tộc, và lực lượng quân sự, chính trị mà dân tộc đó, nhân dân đó ủng hộ. Thực tế lịch sử khách quan thì không thể phủ nhận được.
Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Triệu Quang Phục, 11 sứ quân, nhà Hồ, nhà Hậu Trần, nhà Mạc, chúa Nguyễn, chúa Trịnh v.v. đều đã thua nhưng dân tộc Việt Nam không coi họ là giặc, là ngụy.
Còn các triều đình Huế thời Pháp thuộc, ngụy quyền Bảo Đại, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu v.v. thì dân ta đã gọi họ là ngụy, là giặc ngay trong lúc chưa chiến thắng, ngay trong lúc giặc chưa thua. Trước 1975, khi Mỹ - Việt chưa biết ai thắng ai thua thì dân miền Nam đã gọi ngụy quyền là “ngụy” rồi.
Quan niệm “thắng làm vua, thua làm giặc” cũng không phải lúc nào, thời nào cũng đúng với thực tế, đúng với lịch sử. Quan điểm này chỉ đúng trong những cuộc chiến nội bộ trong thời phong kiến. Trong lịch sử nước ta, giặc Đông Hán, giặc Minh, giặc Pháp từng chiến thắng nhưng họ vẫn mãi là giặc. Họ vẫn là giặc khi bắt đầu cuộc chiến, trong cuộc chiến và sau cuộc chiến, dù thời điểm nào thì vẫn đều là giặc.
Giặc là giặc, ngụy là ngụy, chính là chính, tà là tà, chính nghĩa là chính nghĩa, phi nghĩa là phi nghĩa, tự vệ là tự vệ, xâm lược là xâm lược, nội chiến là nội chiến, chống ngoại xâm là chống ngoại xâm. Những điều này không phụ thuộc vào sự duy ý chí của con người, cảm tính, cảm nghĩ của cá nhân, niềm tin cá nhân của con người, mà nó phụ thuộc vào thực tế lịch sử khách quan và bản chất của các đối tượng tranh đấu trong cuộc chiến đó. Bạn có nghĩ, tin, tuyên truyền cá đi trên bờ thì con cá vẫn lội dưới nước.
Dĩ nhiên trong trường hợp khoa học lịch sử, thì gọi thế nào ít nhiều có phụ thuộc phần nào đó vào góc độ lợi ích của quốc gia dân tộc liên quan, trong trường hợp của Đại Việt - Việt Nam nghìn năm nay thì đều có những tiêu chí rất rõ ràng, khó nhầm lẫn, để đánh giá, nhận định ai là giặc, ai là ngụy. Không thể chỉ vin vào kết quả thắng – thua hay thực lực yếu - mạnh rồi đánh đồng tất cả, đánh tráo khái niệm, cào bằng giá trị, vàng thau lẫn lộn, thiện ác bất phân.
Như tại miền Nam Việt Nam trong khi cuộc chiến vẫn đang diễn ra thì những cụ già từ thôn quê đến thành phố đã gọi Mỹ-ngụy là giặc, họ gọi thế ngay dưới mạng lưới truyền thông, sách báo, hệ thống tuyên truyền, và bộ máy trấn áp khổng lồ và tinh vi của giặc Mỹ và tay sai. Họ thấy khắp miền Nam đều dày đặc người Mỹ, lính Mỹ, “Tây ba lô” da trắng, mắt xanh mũi lõ. Những kẻ mà họ gọi là “chó săn” kia thì khúm núm trước quan thầy Hoa Kỳ, ai được chụp hình chung với người Mỹ là mặt mày tươi rói, kênh kiệu, vênh váo, sáng rỡ hẳn lên, rồi dựa thế của Mỹ lên mặt với đồng bào, cướp bóc, vơ vét, xách nhiễu, quấy rối, gây khó dễ. Thì họ coi Mỹ-ngụy là giặc là chuyện tất nhiên.
Bà con mình thấy bọn Việt gian chỉ đường và thông ngôn, thông dịch cho quân Mỹ đi càn quét khắp miền quê Nam Bộ, đi càn hết làng này sang thôn khác thì không gọi là giặc thì gọi là gì? Liên quan gì đến kết quả ai thắng, ai bại?
Thực dân Pháp đã từng chiến thắng hàng trăm cuộc chiến trong thời Pháp thuộc, từng tiêu diệt hàng trăm lực lượng nghĩa quân, lê máy chém trên khắp đất Việt chặt đầu hàng chục ngàn thủ lĩnh, lãnh tụ, tướng lĩnh của nghĩa quân. Nhưng thực dân Pháp mãi mãi là giặc, các ngụy triều ở Huế thời Pháp thuộc mãi mãi là ngụy, lính khố xanh, khố đỏ là ngụy, bọn tay sai đắc lực của Pháp như Trần Tiễn Thành, Hoàng Cao Khải, Trần Bá Lộc, Nguyễn Thân v.v. luôn luôn là ngụy, chắc chắn là ngụy. Dù bên nào thắng, bên nào thua thì lịch sử vẫn không thay đổi.
Vậy nên không gọi là ngụy thì là gì hả bầy lũ xét lại?
Một số hình ảnh về tội ác của lũ ngụy quân - ngụy quyền, phản nước, hại dân!
Trong hình ảnh có thể có: 3 người
Chặt đầu chiến sĩ giải phóng quân
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời
Tàn sát dân thường
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, ngoài trời và thiên nhiên
Phương thức giết người vô cùng dã man và độc ác
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, bầu trời và ngoài trời
Tra tấn xác chết của đối phương
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, trẻ em và ngoài trời
Đây là cách lấy lời khai của lính VNCH
Trần Ái Quốc

Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

Triều Tiên nhận được gì khi tuyên bố ngừng kế hoạch tấn công đảo Guam???

Trong một phần tư thế kỷ gần đây, Triều Tiên đã thu về khoảng 20 tỷ USD tiền mặt, thực phẩm, nhiên liệu và dược phẩm từ Mỹ, Nhật Bản, Trung Quốc và Hàn Quốc. Đây là kết quả của việc lặp lại lời hứa phi hạt nhân hóa. Đây cũng chính là lý do vì sao Triều Tiên thường xuyên đe dọa phóng tên lửa có gắn đầu đạn hạt nhân hoặc thường xuyên thử tên lửa để phô diễn tiềm lực vũ khí và biến mình thành kẻ "nguy hiểm" của khu vực và thế giới. 
Tất nhiên, chẳng ai muốn dây dưa với một gã "chí phèo" của châu Á khi Triều Tiên là một nước sẵn sàng làm bất cứ việc gì, với bất cứ ai (tất nhiên là mới dừng lại ở lời nói), không kiêng dè bất cứ một kẻ nào kể cả Mỹ. Và đương nhiên, trong tuyên bố kế hoạch tấn công tên lửa vào vùng biển gần Guam cũng chỉ là “đòn gió” của Triều Tiên nhằm “phủ đầu” cuộc tập trận chung giữa Mỹ và Hàn Quốc kéo dài hai tuần bắt đầu từ ngày 21/8 tới. Việc tung “đòn gió” để nắn gân đối phương cũng không phải là điều hiếm thấy ở Triều Tiên., còn chiến tranh xảy ra là nguy cơ rất nhỏ. Và người ta không bất ngờ khi ngày 14/8 nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un đã quyết định hoãn kế hoạch bắn 4 tên lửa vào đảo Guam của Mỹ để “nghe ngóng thêm động thái của Mỹ”. Ngay sau đó, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã "vuốt ve" nhà lãnh đạo Kim Jong-un rằng: 
“Ông Kim Jong-un đã đưa ra một quyết định rất khôn ngoan và hợp lý. Nếu đưa ra một quyết định khác, đó sẽ là thảm họa và không thể chấp nhận được”, bình luận trên được viết trên tài khoản Twitter cá nhân. Và đương nhiên ngoài miệng thì ông Donald Trump đe dọa trừng phạt, nhưng chắc chắn sắp tới sẽ có những khoản viện trợ được gửi tới Triều Tiên.
Theo số liệu của chính phủ Mỹ, Washington đã gửi 1,3 tỷ USD viện trợ không điều kiện cho Triều Tiên từ năm 1995 đến năm 2008. Khoảng 60% là viện trợ lương thực, phần còn lại là năng lượng.
Gần đây nhất vào tháng 1/2017, chính quyền của cựu Tổng thống Barack Obama cũng gửi 1 triệu USD để cứu trợ lũ lụt cho Bình Nhưỡng thông qua Liên Hiệp Quốc, trước khi Tổng thống Donald Trump nhậm chức.
Trong khi đó, Hàn Quốc cũng chính thức viện trợ cho nước láng giềng phương Bắc 7 tỷ USD từ 1998 đến 2007, gồm tiền mặt, lương thực, phân bón và vật tư y tế.
Năm 2013, Seoul đã thông qua khoản viện trợ 6 triệu USD dành cho trẻ em Triều Tiên. Tháng trước, chính quyền Tổng thống Moon Jae-in cũng cho biết sẵn sàng chi 6 triệu USD giúp Triều Tiên tiến hành điều tra dân số.
Còn Trung Quốc - nước bảo trợ chính của Triều Tiên, cũng cung cấp 1 tỷ tới 1,5 tỷ USD kể từ năm 2003.
Kết: Không ai dám chắc Triều Tiên sẽ làm gì với những khối lượng vũ khí hạt nhân tự tổng hợp được, và đương nhiên, đối với các nước cường quốc, chiến lược ngoại giao mềm dẻo sẽ luôn được áp dụng với Triều Tiên.

Trần Ái Quốc 

Khi trưởng phòng Tài Môi của huyện Lộc Hà là tên "lừa đảo"?

Gọi ông Trưởng phòng Tài nguyên - Môi trường huyện Lộc Hà (Hà Tĩnh) là tên lừa đảo cũng không ngoa. Thậm chí còn có thể gọi là tên lừa đảo siêu hạng. Lợi dụng chức vụ là trưởng phòng tài nguyên môi trường, biết được dự án khu nghỉ dưỡng cao cấp biển Vinpearl Hà Tĩnh Ocean Villas được triển khai xây dựng đã "lừa dân" để mua những lô đất "vàng" với giá rẻ sau đó "lừa dối" hoàn thiện thủ tục cấp sổ đỏ, phân lô bán lại để kiếm lời.

Ông Thủy bên trái bắt tay chúc mừng ông Thông được kết nạp Đảng mới đây.
Chân dung ông Lê Văn Thủy (phải) và Đặng Trần Thông

Ai cũng biết rằng xã Thịnh Lộc thuộc huyện Can Lộc, nay là huyện Lộc Hà, luôn là một trong những địa phương thuộc diện nghèo nhất tỉnh Hà Tĩnh. Ruộng đồng khô cằn, hạn hán quanh năm, thế nên người dân nơi đây ai không bươn chải với nghề đi biển đều phải làm thuê đủ thứ nghề hay tha hương mưu sinh. Cuộc sống của người dân nơi đây không những nghèo khó mà còn gặp phải vô vàn khó khăn do thiên tai mang lại, những mảnh đất do tổ tiên để lại cũng vì thế mà khô cằn sỏi đá, bị chủ sở hữu bỏ hoang vì không thể canh tác được gì. Thế nhưng nhờ có dự án khu nghỉ dưỡng, những mảnh đất vô tri kia được đánh thức, biến thành vàng. Chỉ có điều "vàng" của dân đã bị 2 quan tham ông Lê Văn Thuỷ - Trưởng phòng TN-MT huyện và ông Đặng Trần Thông, cán bộ cùng phòng là chủ mưu lừa đảo để mua với giá rẻ và bán lại trục lợi.

Giấy đặt cọc được cán bộ phù phép dưới dạng hợp đồng chuyển nhượng

Về phía những nạn nhân là cụ bà Nguyễn Thị Là (85 tuổi) và hộ anh Trần Xuân Thành (SN 1980) ở thôn Hòa Bình đã bị lừa bán hai lô đất có diện tích 1.293 m2 và 1.080 m2 với mức giá lần lượt chỉ là 350 triệu và 200 triệu đồng. Nếu những hộ dân này biết đến dự án khu nghỉ dưỡng ngay bên cạnh khu đất của mình, không bị cán bộ dọa rằng đây là mảnh đất không thể cấp sổ đỏ, thì sẽ không bao giờ bán rẻ như vậy cho cán bộ phòng Tài Môi của huyện, còn về phần ông Lê Văn Thủy, sau khi mua được đất với giá rẻ đã chỉ đạo cấp dưới phù phép số lượng đất vườn thành đất ở, cấp sổ đỏ sai quy định, sau đó tiến hành phân lô và bán cho người thân cùng một số người dân tại Hà Tĩnh. 

Rất may hành vi của quan tham này đã bị phát giác và báo cáo lên cấp có thẩm quyền của huyện Lộc Hà, cũng rất may mắn là báo chí đã vào cuộc kịp thời nên sự việc mới bị phanh phui, lợi ích của người dân mới được đảm bảo. Hiện Uỷ ban Kiểm tra Huyện ủy Lộc Hà đã vào cuộc và có kết luận về các sai phạm của nhóm cán bộ. Sắp tới UBND huyện sẽ tổ chức họp kiểm điểm, quan điểm là không bao che, sai phạm đến đâu sẽ xử lý đến đó.

Tuy nhiên, việc xử lý kỷ luật hay cảnh cáo cũng chưa đủ sức răn đe đối với các cán bộ sai phạm trên. Theo quan điểm cá nhân của người viết bài, dấu hiệu của các hành vi do cán bộ và ông trưởng phòng Tài Môi đã có dấu hiệu vi phạm nghiêm trọng quy định pháp luật của nhà nước, cố ý làm trái quy định của  nhà nước về quản lý đất đai, và dấu hiệu lừa đảo để chiếm đoạt tài sản của người dân, đây là hành vi vi phạm nghiêm trọng pháp luật hình sự. Cần phải nhanh chóng làm rõ và chuyển hồ sơ sang cho cơ quan công an để xử lý theo quy định. Chứ các hình thức xử lý kỷ luật cảnh cáo, khiển trách không mang tính răn đe, đâu lại vào đó, và người bị thiệt vẫn là người dân.

Trần Ái Quốc

Hình 1: Cụ Là nạn nhân của câu chuyện lừa đảo

P/s: trang tin nendanchu.com bảo vệ nền dân chủ, quyền và lợi ích chính đáng của người dân, rất mong nhận được ý kiến đóng góp của quý độc giả. Mọi đóng góp, tin tức xin comment trực tiếp vào bài viết, xin chân thành cám ơn! 


Sự thật về Cộng hòa dân chủ nhân dân Triều Tiên!

Lâu nay người Việt Nam ta hiểu biết về Bắc Triều Tiên qua những hình ảnh tuyên truyền méo mó của các hãng thông tấn phương Tây. Hóa ra sự thật không phải vậy.
Mời các bạn xem những hình ảnh dưới đây để thấy sự khác biệt giữa Triều Tiên và Việt Nam, giữa Bình Nhưỡng và Hà Nội.

Một vài hình ảnh khái quát về nước CHXHCN Việt Nam và nước CHDCND Triều Tiên.
Cả hai nhà nước đều theo định hướng xây dựng XHCN.

Hình ảnh thủ đô của hai nước nhìn từ trên cao





Môi trường giáo dục hoàn toàn miễn phí tại BTT

Chăm sóc y tế hoàn toàn miễn phí cho mọi người dân BTT
Nhà ở cấp miễn phí cho CBCNVC

Giao thông


Công nghiệp

Khác




Nghệ thuật thì Việt Nam thua xa nhé, ai không tin thì cứ hỏi nhạc sĩ THANH TÙNG (học ở BTT) thì biết ngay mà

Khoa học kỹ thuật quân sự thì khỏi phải nói nữa nhỉ, ai cũng biết mà.
Nguồn: Lọ Lem blog

 
Chia sẻ