Nhãn

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

BẢO LẠC TRONG KÝ ỨC TÔI

        Tôi không sinh ra, cũng không lớn lên ở Bảo Lạc. Họ hàng cũng không. Nhưng Bảo Lạc lại đi vào kí ức tuổi thơ tôi, không thể nào quên. Chuyện là ngày xưa bố tôi công tác ở Bảo lạc suốt từ năm 89 đến năm 97. Bảo lạc cách nhà tôi rất xa, một năm bố chỉ về nhà được 1 lần. Có năm tết cũng không về được. Mỗi lần bố tôi về thăm nhà, bố mua cho tôi bộ quần áo tôi thích lắm. Cứ đòi mặc áo “Bảo Lạc”, chỉ thích mặc áo Bảo Lạc thôi. Bố đi làm xa tôi và mẹ ở nhà ngóng trông thư của bố ngày này qua ngày khác, cứ vậy, cứ vậy.


Rồi một hôm mẹ nói cả nhà mình sẽ lên Bảo Lạc cùng bố. với suy nghĩ của một đứa trẻ mới 5 tuổi tôi không thể hình dung được Bảo Lạc như thế nào, và tôi đã thật sự vui mừng và hồi hộp. Vì bao ngày tháng sống ở quê nhớ bố chỉ biết nhìn ảnh bố mà gọi "bố ơi!", chứ đâu được nũng nịu bố đòi quà bố như bao đứa trẻ khác. Năm đó tôi đang chuẩn bị vào lớp 1. Bố tôi hứa lên bảo lạc bố sẽ mua cho tôi một chiếc cặp sách thật đẹp. Tôi háo hức mong chờ, muốn được đi học thật nhanh, muốn đến Bảo Lạc để được đeo cặp sách mới. Và ngày ấy cũng đến. Bố mẹ tôi thu xếp đồ đạc tạm biệt người thân họ hàng, mẹ tôi ngậm ngùi vì sắp phải xa người thân để đến một nơi mới. Nhưng tôi chỉ muốn lên ô tô càng nhanh càng tốt. vì đó là lần đầu tiên tôi được đi ô tô, lại sắp được mua cặp sách mới. Tôi cứ tung tăng ra chờ xe.


Chặng đường đến bảo lạc thật dài. Thời đó không có ô tô khách như bây giờ. Cả gia đình tôi phải ngồi trên thùng xe tải, chật chội, ngồi trên những bao kẹo cứng đơ cùng với rất nhiều người khác nữa ai cũng rất mệt mỏi. Bố mẹ tôi thay nhau bế em tôi. Còn tôi lúc thì ngồi trên đùi bố khi thì nằm trong lòng mẹ. Quãng đường thật xa thật dài. Xe lắc lư lắc lư. Khi thì lên đèo khi thì qua suối. Đến thị xã cao bằng bố tôi đã mua cho tôi một chiếc cặp sách thật đẹp tôi chỉ muốn đeo nó luôn từ lúc đó.

Đến Bảo Lạc tôi bắt đầu với cuộc sống mới ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Và rất nhiều điều mới mẻ, kì lạ làm tôi thích thú. Đầu tiên là hai con sông lớn. Quê tôi không có sông lớn như vậy. Tôi thấy rất nhiều ngựa, đâu đâu cũng thấy ngựa. Tôi thích lắm. Lại có dân tộc lạ lạ chỉ mặc áo hở rốn suốt mùa đông cũng như mùa hè mà mẹ tôi bảo đó là dân tộc lô lô. Ở đây tôi đã quen rất nhiều bạn và các anh chị trong khu tập thể, tôi được đến trường và quen với nhiều bạn mới. Trường cấp I chỉ cách chỗ tôi ở mấy bước chân, thỉnh thoảng giờ ra chơi tôi còn chạy về nhà, tôi đã hòa nhập với cuộc sống ở đây rất nhanh. Lúc tôi quen với mọi thứ ở đây cũng là lúc tôi nhớ quê tôi da diết. Nhớ ông bà tôi, cô, chú tôi. Mỗi sáng sớm khi tôi tỉnh giấc giữa chừng nghe tiếng gà gáy phía xa xa nơi sườn núi tôi lại cho đó là tiếng gà ở nhà bà tôi, tôi cứ lắng nghe tiếng gáy nào xa nhất và nhớ về ông bà tôi.

Với suy nghĩ của một đứa trẻ học lớp 1 tôi đã vui mừng khôn xiết khi bố mẹ tôi nói con nghỉ hè là nhà mình về quê. Tôi không hiểu chuyện gì cả chỉ biết là tôi sắp được gặp ông bà tôi. Thậy vui biết mấy. Mãi sau này tôi mới biết đó là năm 97 tách tỉnh, bố tôi đã xin chuyển công tác về quê. Cả nhà tôi cũng sẽ không ở bảo lạc nữa. Cũng vui mừng, háo hức như lần chuyển lên bảo lạc tôi lên xe về mà khôngmột chút vấn vương. Chị Huệ cùng khu tập thể tôi ở đã tặng tôi quyể truyện nhóc Marưcô. Mà khi về tôi giữ mãi và khoe nó với chú tôi.

15 năm rồi từ ngày tôi chuyển về quê, tôi chưa từng một lần được trở lại Bảo Lạc. Tuy thời gian đã lâu và khi đó tôi còn rất nhỏ nhưng tôi lại rất nhớ, tôi nhớ như in những gì diễn ra ở đây. Tôi nhớ cây cầu mà tôi và mẹ tôi đi qua mỗi lần hai mẹ con đi chợ. Nhớ cầu treo ngày xưa lúc tan học nhiều người đi qua cứ lắc lư lắc lư làm tôi lao bên này qua bên kia. Nhớ dòng sông mỗi lần xếp hàng vào lớp, lớp trưởng kiểm tra tay, tay tôi bẩn tôi đã chạy ra đó rửa tay. Tôi nhớ trường cấp I nơi lần đầu tiên tôi cắp sách tới trường. nhớ lớp 1C của tôi nhớ các bạn mà giờ tôi chỉ nhớ tên vài người: Thu, Minh, Ân, Dư, Nguyệt, Tuyết…. nhớ cô giáo chủ nhiệm đầu tiên của tôi giờ không biết cô thế nào rồi, tôi chỉ nhớ cô tên The.

Bây giờ tôi được biết Bảo Lạc đã thay đổi rất nhiều, không còn cây cầu ngày xưa nữa, trường cấp I tôi học giờ đã chuyển đi nơi khác. Tôi vui mừng trước những đổi thay của Bảo Lạc. Bảo Lạc sẽ mãi mãi trong tâm trí tôi. Tôi hi vọng một ngày nào đó tôi sẽ được trở lại thăm Bảo Lạc. Thăm lại nơi đã in sâu vào kí ức tuổi thơ tôi, nơi tôi luôn coi đó như quê hương thứ hai của mình.


Xeko_monhon

20 Nhận Xét :

  1. đọc bài viết làm mình nhớ quê mình quá.

    Trả lờiXóa
  2. Chặng đường đến bảo lạc thật dài. Thời đó không có ô tô khách như bây giờ. Cả gia đình tôi phải ngồi trên thùng xe tải, chật chội, ngồi trên những bao kẹo cứng đơ cùng với rất nhiều người khác nữa ai cũng rất mệt mỏi.

    Trả lờiXóa
  3. Năm đó tôi đang chuẩn bị vào lớp 1. Bố tôi hứa lên bảo lạc bố sẽ mua cho tôi một chiếc cặp sách thật đẹp. Tôi háo hức mong chờ, muốn được đi học thật nhanh, muốn đến Bảo Lạc để được đeo cặp sách mới. Và ngày ấy cũng đến.

    Trả lờiXóa
  4. Đọc bài viết này mình thấy non sông đất nước Việt Nam thật đẹp. không chỉ những địa danh nổi tiếng về các thắng cảnh mới đẹp mà những vùng quê xa xôi, yên tĩnh cũng đẹp tuyệt vời. đất nước đổi mới, vùng quê mang diện mạo mới, giàu hơn, đẹp hơn... Tôi yêu Việt Nam!

    Trả lờiXóa
  5. Càng đi xa tôi lại càng thấy yêu quê hương mình hơn, nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương. Ôi cái thời trẻ con chăn trâu nay còn đâu?

    Trả lờiXóa
  6. Những tháng ngày mình ở nơi đất khách quê người như bây giờ mới thấm thía cái tình nghĩa quê hương. Còn 2 năm nữa thôi, cố lên tôi ơi!

    Trả lờiXóa
  7. Mình cũng quê Bảo Lạc này, bạn ở chỗ nào vậy?

    Trả lờiXóa
  8. Không biết cái bụi chuối mẹ chồng ngày nào mình vẫn hay đu giờ còn không nhỉ?

    Trả lờiXóa
  9. Cho tôi một vé trở về tuổi thơ ngày nắng hè, rong chơi hát ca những ngày còn là một cậu bé...

    Trả lờiXóa
  10. Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương. Con yêu quê hương Việt Nam!!!

    Trả lờiXóa
  11. Bảo Lạc thay đổi nhiều nhưng thật may ngôi trường vẫn còn đó giờ nó thành trung tâm giáo dục thường xuyên, vẫn còn đó lớp ngày xưa tôi học, cây gạo to gần bờ sông không còn nữa, chỉ còn trơ lại gốc cây theo thời gian.

    Trả lờiXóa
  12. Bác ở chỗ nào Bảo Lạc vậy?

    Trả lờiXóa
  13. Ai đi xa mà chẳng nhớ về Hà Tĩnh... nhớ nhà quáaaa

    Trả lờiXóa
  14. Tìm lại đi hãy tìm lại trong mỗi người.

    Trả lờiXóa
  15. Về đi em làng quê yêu dấu, để được ta như trẻ thơ

    Trả lờiXóa
  16. Việt Nam Tôi Yêu09:47 18 tháng 10, 2012

    ôi ! Lại nhớ nhà rồi !! Tự lập sống xa nhà đã 7 năm òi !! nhanh thật !! Mặc dù 2 , 3 tuần về lần :)

    Trả lờiXóa
  17. Wow, fantastic blog layout! How long have you been blogging for? you made blogging look easy. The overall look of your web site is excellent, as well as the content!. Thanks For Your article about BẢO LẠC TRONG KÝ ỨC TÔI | Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lí, nhân dân làm chủ .

    Trả lờiXóa
  18. Wow, wonderful blog layout! How long have you been blogging for? you make blogging look easy. The overall look of your web site is great, as well as the content!. Thanks For Your article about BẢO LẠC TRONG KÝ ỨC TÔI | Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lí, nhân dân làm chủ .

    Trả lờiXóa
  19. Wow, awesome blog layout! How long have you been blogging for? you made blogging look easy. The overall look of your web site is magnificent, let alone the content!. Thanks For Your article about BẢO LẠC TRONG KÝ ỨC TÔI | Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lí, nhân dân làm chủ .

    Trả lờiXóa
  20. Always a large fan of linking to bloggers that I love but do not get quite a bit of link enjoy from.

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ