Nhãn

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Dòng Suối Quê Hương

Tuệ Mẫn


Quê hương tôi có con sông xanh biếc


Nước gương trong soi tóc những hàng tre


Những câu thơ của nhà thơ Tế Hanh lại vẳng đâu đó trong tôi mỗi khi tôi nhớ về quê hương mình.

Trước nhà tôi là một dòng suối nhỏ, nước trong vắt, uốn khúc ven bờ dòng suối là những thửa ruộng nhỏ, những hàng tre xanh rì, thi thoảng dòng suối uốn lượn qua chân núi như những chiếc khăn lụa mượt mà quanh chiếc cổ trắng ngần của người thiếu nữ.

6


Dòng suối là nơi tôi cùng chúng bạn thường tắm mát mỗi buổi chiều. Những buổi trưa hè nóng nực, lũ trẻ con chúng tôi lại ùa nhau xuống suối tắm mát, có đứa sợ bố mẹ mắng cứ phải nep nép không dám cười đùa. Các cô thiếu nữ sau mỗi buổi chiều làm nương lại ngồi nghỉ bên suối, tìm những hòn đá kỳ nhỏ để kỳ những đôi chân trắng ngần

Những hôm trời mưa, nước từ các triền núi xối xả đổ xuống dòng suối, dòng suối như một con rồng lớn, mình đỏ những phù sa ầm ào chảy xiết. Ngập cả những thửa ruộng ven bờ suối. Trai tráng đứng vớt những cành củi trôi theo dòng nước lũ, trẻ nhở tíu tít đòi bố mẹ cho ra xem nước lũ. Khi mưa ngớt, nước rút là lúc thấp thoáng người lớn, trẻ con đi xúc tép, đánh cá ven bờ suối. Cuộc sống của bản làng quê tôi cứ yên bình như vậy...


  “Tôi lớn lên mỗi người một ngả


Kẻ sớm khuya chài lưới ven sông


Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng


Tôi cầm súng xa nhà đi chiến đấu”


 Đám trẻ chăn châu ven bờ suối ngày xưa lớn lên, mỗi người một nơi nhưng dù có đi đâu, ở phương trời nào thì mỗi chúng tôi đều luôn nhớ đến quê hương, đến dòng suối trong mát ấy, đã tắm mát, nuôi nấng bao ước mơ của trẻ nhỏ. Cho chúng tôi những tiếng cười trong veo. Những tháng ngày tuổi thơ đầy kỷ niệm. Cho chúng tôi biết yêu quê hương mình. Quê hương hai tiếng gọi thiêng liêng!

0 Nhận Xét :

 
Chia sẻ