Nhãn

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

CHÍNH SÁCH TÔN GIÁO Ở VIỆT NAM

Văn Nam

Thực dân Pháp khi xâm chiếm đất nước ta đã có những chủ trương ưu đãi tôn giáo. Dùng chính sách tôn giáo chia để trị, phân biệt bộ phận Kitô giáo và không Kitô giáo. Nhằm chống lại âm mưu thâm độc của chủ nghĩa thực dân, từ khi ra đời. Đảng ta đã lưu ý vấn đề tôn giáo, tuyên bố tự do tín ngưỡng và không tín ngưỡng, đồng thời chống lại việc thực dân Pháp lien kết các tổ chức tôn giáo chống lại nhân dân ta. Trong một số tác phẩm của Chủ Tịch Hồ Chí Minh nhằm vạch trần âm mưu câu kết của chủ nghĩa thực dân Pháp và Giáo hội công giáo trong quá trình xâm lược và quá trình áp bức, bóc lột nhân dân Việt Nam. Trong Cương Lĩnh của mặt trân Việt Minh đã thể hiện rõ: “Ban bố các quyền tự do dân chủ cho nhân dân: tự do ngôn luận, tự do xuất bản, tự do tổ chức, tự do tín ngưỡng, tự do đi lại trong nước, tự do xuất dương, Bỏ chế độ bắt phu”.

Cách Mạng tháng Tám thành công, Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã nhận thức một cách đầy đủ và sâu sắc ý nghĩa của khối đại đoàn kết toàn dân đối với công cuộc bảo vệ và xây dựng đất nước, cũng như của tinh thần độc lập, tự do của mọi người. Nên chỉ một ngày sau khi tuyên bố độc lập ngày 3 tháng 9 năm 1945, trong phiên họp của Chính Phủ người đề ra Những nhiệm vụ cấp bách của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, khẳng định quyền công dân của tất cả mọi người. “Tất cả công dân trai gái mười tám tuổi đều có quyền ứng cử và bầu cử, không phân biệt giáu nghèo, tôn giáo, dòng giống”. đó là quá trình tổng kết thực lí luận và thực tiễn để có một khẳng định vô cùng sáng suốt, nhân dân theo tôn giáo cũng có những quyền và nghĩa vụ bình đẳng với người không theo tôn giáo, những người theo tôn giáo cũng được tư do ứng cử và bầu cử theo quy định của pháp luật, cho thấy cái nhân đạo xã hội chủ nghĩa. Đồng bào giáo dân cũng có nhiệm vụ bảo vệ Tổ Quốc. Nhận thấy tầm quan trọng của khối đoàn kết tôn giáo. Trong sáu vấn đề người đặt hẳn một vấn để: “Vấn đề thứ sáu: Thực dân và phong kiến thực hiện chính sách chia rẽ đồng bào Giáo và đông bào Lương để dễ thống trị, Tôi đề nghị chính phủ ta tuyên bố Tín ngưỡng tự do và Lương Giáo đoàn kết”. Tinh thần đó được ghi trong Hiến Pháp của nước Việt Nam dân chủ Cộng Hòa năm 1946: “nhân dân ta có quyền tự do tín ngưỡng” và trong chính cương của mặt trân Liên Việt, ở điều 7, điểm 1: “Tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tự do thờ cúng, cho mọi người”, điều này sau được ghi lại trong Chính Cương của Đảng lao động Việt Nam “Điều 8 tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng của công dân” tinh thần đó được thể hiện trong tám điều mệnh lệnh của Chính Phủ Việt Nam dân chủ Cộng Hòa: “Điều 4 bảo vệ đền chùa, nhà thờ, trường học, nhà thương và các cơ quan văn hóa xã hội khác… Chính quyền quân đội và đoàn thể phải tôn trọng tín ngưỡng, phong tục tập quán của đồng bào”.

Chính quyền non trẻ của đất nước đã khẳng định một nguyên tắc bất di bất dịch là đoàn kết, bình đẳng. mọi người Việt Nam đều có quyền tự do theo một tôn giáo và không theo một tôn giáo. Trong hoàn cảnh kẻ thù luôn lợi dụng các tổ chức tôn giáo chông phá kháng chiến, phá hoại hòa bình thống nhất, độc lập, dân chủ Điều 7 ghi rõ “Pháp sẽ trừng trị những kẻ nào mượn danh nghĩa tôn giáo để phá hoại đoàn kết, ngăn trở tín đồ làm nghĩa vụ công dân, xâm phạm tự do tín ngưỡng và tự do tư tưởng của người khác, hoặc làm những việc khác trái pháp luật. nhà nước ta nắm tình hình đó đã thực hiện chính sách một cách triệt để, đã thực có kết quả trong những năm chống Mỹ cứu nước” về cơ bản đảm bảo được sự đoàn kết của những người không tín ngưỡng tôn giáo và những người thuộc các tín ngưỡng tôn giáo khác nhau vì mục đích giải phóng và thống nhất dân tộc Việt Nam.

Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng đời sống trở lại bình thường, tiếp theo là những thay đổi to lớn trong đời sống xã hội đã khiến trong đời sống và nhận thực tôn giáo của nhân dân có nhiều chuyển biến to lớn. người dân phải lo toan những nhu cầu đời thường, bình dị, nhưng thân thương, trong đó có nhu cầu tôn giáo. Đời sống tôn giáo nhộn nhịp trở lại từ trong gia đình đến ngoài xã hội. do kinh nghiệm của thời kỳ kháng chiến, những quần chúng tín đồ có đạo cũng thấy mình phải lo phần đạo như phần đời của mình, giữ đạo được trong sáng, không nghe lời của kẻ xấu, tin tưởng vào chế độ, tin tưởng vào cách mạng.

Đảng và nhà nước đã thấy được điều đó, đã mở ra một hướng đúng theo tinh thần của chủ tịch Hồ Chí Minh về chính sách tự do tín ngưỡng tôn giáo, thỏa mãn nhu cầu chính đáng về tôn giáo của bộ phận quần chúng nhân dân, đã thấy được đạo đức tôn giáo có những điểm phù hợp nhất định đối với chủ nghĩa xã hội. điều đó được quán triệt trước sau như một, thể hiện ngày càng đầy đủ và cụ thể trong các văn kiện Đại Hội Đảng, trong hiến pháp nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992 và trong các văn kiện khác của Đảng và Chính Phủ. Trong báo cáo ban chấp hành trung ương khóa 6 tại đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 7 có nêu: “Tín ngưỡng, tôn giáo là nhu cầu của một bộ phận nhân dân, Đảng và nhà nước ta tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng và không tín ngưỡng của nhân dân, thực hiện bình đẳng đoàn kết lương giáo và giữa các tôn giáo… Khắc phục mọi thái độ hẹp hòi, thành kiến, phân biệt đối xử với đồng bào có đạo, chống những hành vi vi phạm tự do tín ngưỡng, đồng thời nghiêm cấm và ngăn chặn mọi hành vi lợi dụng tôn giáo phá hoại độc lập và đoàn kết dân tộc, chống phá chủ nghĩa xã hội, cản trở tín đồ làm nghĩa vụ công dân”. Trong hiến pháp nhà nước Cộng Hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992, điều 70 có ghi: “công dân có quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật. những nơi thờ tự của tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ, không ai được tự do xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo, hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của nhà nước”. Gần đây chỉ thị sô 37/BCT(1998) của bộ chính trị về công tác tôn giáo trong tình hình mới (ngày 2-7-1998) cũng như nghị định sô 26/1999/NĐCP ban hành ngày 19 tháng 4 năm 1999 đã cụ thể hóa tinh thần của những văn bản trên, đã được toàn dân đón nhận và mong muốn Chính Phủ ban hành một pháp lệnh, tiến tới một bộ luật về tôn giáo.

Tóm lại những nguyên tắc của Đảng Cộng Sản Việt Nam và nhà nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa nêu ra thể hiện chủ trương nhà nước Việt Nam là một nhà nước theo thể chế thế tục. mọi công dân được quyền lựa chọn một tín ngưỡng tôn giáo nhất định mà mình tin theo hoặc không tin theo tín ngưỡng tôn giáo nào. Tôn giáo tách khỏi nhà nước, nhà thờ tách khỏi nhà trường. Tôn giáo là công việc riêng tư. Mọi người là công dân một nước phải tuân thủ hiến pháp và pháp luật do nhà nước quy định. Để đảm bảo thực hiện tốt chính sách tôn giáo hiện nay cả hai phía nhà nước và người dân phải đặt vấn đề tôn giáo trong vấn đề dân tộc. Trong hai cuộc kháng chiến thần thánh của dân tộc thì vấn đề tôn giáo gắn liền với cuộc kháng chiến, chống giặc ngoại xâm. Hiên nay khi đất nước hòa bình và đi vào công cuộc hiện đại hóa đất nước, đất nước hòa mình vào quá trình toàn cầu hóa thì tôn giáo lại đóng vai trò là một tín ngưỡng lại càng trở nên quan tâm và cần được Đảng chú trọng và quan tâm. Hiện nay các thế lực chống đối ở trong và ngoài nước chưa từ bỏ việc lợi dụng tôn giáo đề làm mất ổn định chính trị gây hoang mang chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân. Đặc biệt là các đối tượng cơ hội chính trị luôn lấy cớ là chính quyền nhân dân cướp đất xua đuổi giáo dân chiếm đất để làm dự án dẫn đến giáo dân tập trung biểu tình chống chính quyền, gây mất trật tự công cộng. nhà nước ta cần có những biện pháp phù hợp và nắm tình hình, trong đó công tác nắm tình hình tâm tư nguyện vọng của giáo dân cần được nắm biết kịp thời, đúng đắn. trong đo công tác vận động giáo dân hiểu luật và chấp hành pháp luật của nhà nước một cách nghiêm chỉnh, chính sách đất đai và cơ chế phù hợp mềm dẻo. vấn đề tôn giáo tại các vùng dân tộc thiểu sô rất quan trọng và phưc tạp hiện nay, giải quyết vấn đề dân tộc đã khó giải quyết cả hai vấn đề tôn giáo và dân tộc lại càng khó khăn, khi tình hình hiện nay các thế lực thù địch luôn lợi dụng vấn đề dân tộc để kích động quá trình tự chuyển hóa, dẫn đến thành lập một nhà nước tự trị là lực lượng đối lập với Đảng Cộng Sản Việt Nam, nó đe dọa tới nền vững mạnh và vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Khi nhà nước không còn vững mạnh thì các nước phương tây sẽ lợi dụng vấn đề này và can thiệp vào công việc nội bộ của nước ta qua đó xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa.

Hoạt động tôn giáo và công tác tôn giáo phải nhằm tăng cường đoàn kết đồng bào các tôn giáo trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc, phát huy sức mạnh tổng hợp của toàn dân tộc thực hiện sự nghiệp công nghiệp hóa hiện đại hóa đất nước, xây dựng bảo vệ vững chắc tổ quốc, vì mục đích dân giàu, nước mạnh, xã hội, công bằng dân chủ, văn minh. Vấn đề theo đạo và truyền đạo, mọi tín đồ có quyền tự do hành đạo taij gia đình và cơ sở thờ tự hợp pháp theo quy định của pháp luật. các tổ chức tôn giáo được nhà nước thừa nhận hoạt đọng theo pháp luật và đước pháp luật bảo hộ, được hoạt động tôn giáo, mở trường đào tạo chức sắc, nhà tu hành, xuất bản kinh sách và giữ gìn, sửa chữa và xây dựng cơ sở thờ tự tôn giáo của mình theo đúng pháp luật. việc theo đạo và truyền đạo cũng như mọi hoạt đọng tôn giáo khác đều phải tuân thủ hiến pháp và pháp luật, không được lợi dụng tôn giáo truyền tà đạo, hoạt động mê tín dị đoan, người truyền đạo và các cách thức truyền đạo trái phép, vi phạm các quy định của hiến pháp và pháp luật.

10 Nhận Xét :

  1. Việt Nam luôn chú trọng về tự do tín ngưỡng, lương giáo đoàn kết! bộ phận giáo dân đã và đang có những đóng góp không nhỏ vào công cuộc xây dựng đất nước! tuy nhiên vẫn còn nhiều trong số đó vẫn có những hành động lợi dụng các vấn đề tôn giáo để chống phá nhà nước!

    Trả lờiXóa
  2. chính sách tôn giáo ở nước ta rất thoáng và tự do, nói có sách mách có chứng. chứng ở chỗ là quyền tụ do tín ngưỡng tôn giáo đã được quy định rõ trong luật.
    Ví dụ:
    Pháp lệnh số 21/2004/PL-UBTVQH11 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội : Về tín ngưỡng tôn giáo quy định rõ :Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào.

    Nhà nước bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân. Không ai được xâm phạm quyền tự do ấy.

    Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật.

    Công dân có tín ngưỡng, tôn giáo hoặc không có tín ngưỡng, tôn giáo cũng như công dân có tín ngưỡng, tôn giáo khác nhau phải tôn trọng lẫn nhau.

    Trả lờiXóa
  3. để biết rõ hơn về Pháp lệnh số 21/2004/PL-UBTVQH11 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội : Về tín ngưỡng tôn giáo các bạn hãy vào địa chỉ này

    http://vanban.chinhphu.vn/portal/page/portal/chinhphu/hethongvanban?class_id=1&mode=detail&document_id=80644

    Trả lờiXóa
  4. nhà nước đã lập ra ban tuyên giáo để đảm bảo việc thực hiện quyền tự do tôn giáo của mình, để hiểu tham cơ quan này, các bạn có thể vào địa chỉ sau

    http://vanban.chinhphu.vn/portal/page/portal/chinhphu/hethongvanban?class_id=1&mode=detail&document_id=80644

    Trả lờiXóa
  5. Trong âm mưu diễn biến hòa bình (DBHB) chống Việt Nam, các thế lực thù địch, phản động luôn tìm cách lợi dụng tự do tín ngưỡng, tôn giáo, để phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc, kích động chống đối, nhằm làm mất ổn định chính trị-xã hội, tạo cớ can thiệp vào công việc nội bộ của ta. Điều đáng chú ý là mỗi khi Nhà nước ta bổ sung hoặc ban hành văn bản pháp luật mới về hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo bảo đảm phù hợp với tình hình kinh tế-xã hội (KT-XH) của đất nước, thì họ lại dấy lên chiến dịch xuyên tạc, vu cáo Nhà nước Việt Nam bóp nghẹt tự do tôn giáo, đòi phải bãi bỏ những văn bản pháp luật đó.

    Trả lờiXóa
  6. Hoạt động tôn giáo không chỉ thuần túy nhằm thỏa mãn nhu cầu tinh thần của tín đồ, chức sắc, nhà tu hành, mà còn liên quan đến các lĩnh vực đời sống xã hội. Ví dụ như việc xây dựng nơi thờ tự, không chỉ đơn thuần là việc củng cố, phát triển cơ sở vật chất của giáo hội, mà còn liên quan đến những quy định của Nhà nước về đất đai, quy hoạch, xây dựng; hoạt động in ấn kinh bổn, sản xuất đồ dùng việc đạo liên quan đến những quy định về văn hóa, xuất bản; hoạt động quan hệ với các tổ chức, cá nhân tôn giáo nước ngoài liên quan đến chính sách, pháp luật trên lĩnh vực đối ngoại, xuất nhập cảnh của Nhà nước... Mọi hoạt động của các cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị, xã hội và mọi công dân liên quan đến các lĩnh vực đời sống xã hội đều phải tuân thủ pháp luật của Nhà nước. Tôn giáo và hoạt động tôn giáo, tín ngưỡng ở bất kỳ quốc gia nào cũng không thể đứng ngoài pháp luật của quốc gia đó.

    Trả lờiXóa
  7. Dù là tôn giáo hay không có tôn giáo nhà nước ta đều đối xử công bằng, Quan trọng hơn là phải xây dựng được khối đại đoàn kết dân tộc tránh để bị địch lợi dụng chia rẽ,lợi dung tôn giáo để chống phá đất nước.

    Trả lờiXóa
  8. chính sách tôn giáo là vấn đề mà Đảng ta coi trọng từ lâu. Đảng coi tôn giáo là một vấn đề xã hội độc lập và tự do hoạt động trên khuôn khổ hiến pháp và pháp luật

    Trả lờiXóa
  9. dù gì thì tôn giáo du nhập vào Việt Nam thì nó vẫn chịu tác động từ nơi khởi nguồn của nó. nên nhà nước tạo điều kiện cho tôn giáo phát triển để truyền bá những tư tưởng tốt đẹp. tôn giáo tự do hoạt động và truyền đạo theo khuôn khổ pháp luật

    Trả lờiXóa
  10. Một bộ phận người Việt Nam được ra nước ngoài nhiều, tiếp cận với văn hóa phương Tây và các nền văn hóa tiến bộ, phát triển khác mà họ có tư tưởng hướng ngoại- coi trọng nước ngoài và những gì thuộc về Việt Nam thì họ lại xem thường, thậm chí còn phủ nhận. Đó là tự đánh mất đi nguồn gốc của mình

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ