Nhãn

Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

Chăm lo cho công nhân - cần sự vào cuộc từ Trung ương

QĐND Online - Báo QĐND vừa đăng loạt bài “Bảo đảm đời sống công nhân: Nhiều bất cập cần sớm tháo gỡ”, phản ánh những khó khăn trong đời sống công nhân và hoạt động công đoàn ở Hà Nội. Ngày 23-5, chúng tôi đã trao đổi với ông Đặng Minh Thuần, Phó chủ tịch Liên đoàn Lao động TP Hà Nội về hướng giải quyết những vấn đề “nóng” đang đặt ra trong đời sống công nhân và hoạt động công đoàn hiện nay.

Phóng viên (PV): Đề nghị đồng chí cho biết, những vấn đề Báo QĐND đề cập trong loạt bài “Bảo đảm đời sống công nhân: Nhiều bất cập cần sớm tháo gỡ” đã sát thực chưa? Có nội dung nào cần bổ sung?









Ông Đặng Minh Thuần, Phó chủ tịch Liên đoàn Lao động TP Hà Nội

Ông Đặng Minh Thuần: Báo QĐND đã phản ánh tương đối đầy đủ những khó khăn, bất cập trong đời sống công nhân và hoạt động công đoàn ở các doanh nghiệp ngoài nhà nước. Bên cạnh đó, chúng tôi thấy cần phải nói thêm 2 vấn đề lớn: Một là, hiện nay nhiều khu công nghiệp chưa được quy hoạch đồng bộ, có đầy đủ nhà ở, trường học, trạm y tế khu vui chơi văn hóa - thể thao… cho công nhân. Đây là bất hợp lý rất lớn, cần phải bổ sung kịp thời, đi đôi với việc hỗ trợ kinh phí, có chính sách ưu đãi để xây dựng các công trình này. Hai là, quy định mức lương tối thiểu của khối doanh nghiệp từ trước đến nay quá thấp, không bảo đảm mức sống tối thiểu của người lao động (NLĐ). Theo tôi, lộ trình tăng lương tối thiểu cần phải đẩy nhanh hơn và mức lương tối thiểu phải thực hiện đúng quy định của Bộ Luật Lao động sửa đổi, bổ sung năm 2012.

PV: Thời gian qua, TP Hà Nội đã có giải pháp gì giúp đời sống công nhân khối doanh nghiệp ngoài nhà nước bớt khó khăn?

Ông Đặng Minh Thuần: Nhận rõ những khó khăn trong đời sống của công nhân, nhất là ở các khu công nghiệp, Liên đoàn Lao động (LĐLĐ) thành phố đã chủ động tham mưu, đề xuất với lãnh đạo các cấp quan tâm bảo đảm đời sống cho NLĐ, nhất là ở các khu công nghiệp. Một số việc điển hình mà thành phố đã làm được là: Xây ký túc xá ở Khu Công nghiệp Bắc Thăng Long bảo đảm chỗ ở cho gần 1 vạn công nhân và đang triển khai xây dựng 5 khu nữa ở một số khu, cụm công nghiệp. Các Quỹ hỗ trợ giải quyết việc làm, Quỹ xã hội công đoàn đã hỗ trợ cho hàng vạn NLĐ vay vốn phát triển sản xuất để tăng thêm thu nhập, trợ cấp xây nhà Mái ấm công đoàn. Tổ chức bán hàng bình ổn giá và hỗ trợ công nhân tàu xe về quê dịp Tết. Một số mô hình sáng tạo về chăm lo đời sống công nhân của Hà Nội đã được Tổng LĐLĐ đánh giá cao, như xây dựng 12 Điểm sinh hoạt văn hóa công nhân, thành lập 50 Tổ tự quản an ninh – trật tự tại các khu có nhiều công nhân tạm trú… Đặc biệt, năm nào lãnh đạo thành phố cũng tổ chức hội nghị tiếp xúc với NLĐ tại các khu công nghiệp để kịp thời giải quyết những khó khăn, bức xúc của công nhân. Các quận, huyện, thị xã cũng tổ chức hội nghị này.

PV: Nhưng thực thế đời sống của công nhân các doanh nghiệp ngoài nhà nước vẫn rất khó khăn, thưa đồng chí!

Ông Đặng Minh Thuần: Đúng thế! Vì để giải quyết được những khó khăn, bức xúc của hàng triệu NLĐ trong các doanh nghiệp ngoài nhà nước không hề dễ dàng. Những việc mà lãnh đạo thành phố và LĐLĐ triển khai chỉ giải quyết được một phần nhỏ những khó khăn cho NLĐ. Ví dụ như xây nhà ở cho công nhân ở Khu Công nghiệp Bắc Thăng Long mới đáp ứng được 20% nhu cầu của công nhân tại đây. Việc làm Điểm sinh hoạt văn hóa công nhân, cấp báo Lao động Thủ đô miễn phí, tổ chức liên hoan văn nghệ “Hát cho công nhân nghe và nghe công nhân hát”... chủ yếu mới thực hiện được tại các khu công nghiệp, còn hàng vạn doanh nghiệp ngoài nhà nước khác thì chưa có điều kiện. Thực tế mỗi năm số công nhân lao động của Hà Nội tăng thêm hàng chục vạn, trong khi hạ tầng cơ sở không kịp thời đáp ứng. Nếu không có các giải pháp căn bản từ cơ chế, chính sách của Trung ương và cấp ủy, chính quyền các địa phương không thực sự vào cuộc thì rất khó giải quyết những khó khăn, bức xúc trong đời sống công nhân.









Chẳng lẽ suốt đời làm công nhân cứ phải đi thuê nhà trọ chật chội như thế này? (Chụp tại khu nhà công nhân thuê trọ ở xã Kim Chung, Đông Anh, Hà Nội).

PV: Hà Nội là nơi tập trung rất nhiều doanh nghiệp và công nhân. Thời gian tới, LĐLĐ TP tập trung vào những nhiệm vụ gì để góp phần tháo gỡ khó khăn cho công nhân và nâng cao hiệu quả hoạt động của công đoàn cơ sở? 

Ông Đặng Minh Thuần: Đại hội Công đoàn thành phố vừa tổ chức đã đề ra 5 chương trình công tác trọng tâm nhằm chăm lo cho công nhân và nâng cao hiệu quả hoạt động của công đoàn. Các chương trình công tác trọng tâm này đã được cụ thể hóa với những chỉ tiêu,  biện pháp cụ thể để thực hiện. Trong đó LĐLĐ thành phố đặc biệt chú ý đến việc giao chỉ tiêu thực hiện cho từng đơn vị, đi đối với tăng cường kiểm tra, nhất là việc bảo đảm chế độ, chính sách đối với NLĐ. Đồng  thời, chúng tôi tiếp tục nhân rộng những mô hình chăm lo cho công nhân như thành lập thêm nhiều Điểm sinh hoạt văn hóa, Tổ tự quản an ninh – trật tự…

PVHiện nay việc thành lập và phát huy vai trò của công đoàn cơ sở ở các doanh nghiệp ngoài nhà nước rất khó khăn, ảnh hưởng lớn đến việc chăm lo, bảo vệ quyền lợi cho NLĐ. LĐLĐ thành phố có giải pháp gì để tháo gỡ?






LĐLĐ TP Hà Nội xác định 5 chương trình công tác trọng tâm từ nay đến năm 2018:

1. Phối hợp chăm lo, bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của NLĐ, xây dựng mối quan hệ lao động hài hòa, ổn định và tiến bộ trong doanh nghiệp.
2. Phối hợp nâng cao trình độ học vấn, chuyên môn nghiệp vụ, tay nghề và kiến thức pháp luật, xã hội cho NLĐ.

3. Phát triển, xây dựng công đoàn cơ sở vững mạnh.

4. Đào tạo, bồi dưỡng, chuẩn hóa đội ngũ cán bộ công đoàn chuyên trách, nâng cao kỹ năng hoạt động của cán bộ công đoàn cơ sở.

5. Phối hơp nâng cao đời sống văn hóa tinh thần cho công nhân viên chức lao động.

Ông Đặng Minh Thuần: Muốn khắc phục hiệu quả những khó khăn trong việc thành lập và phát huy vai trò của công đoàn cơ sở ở các doanh nghiệp ngoài nhà nước, trước hết phải tháo gỡ từ cơ chế, chính sách, pháp luật như loạt bài của Báo QĐND đã đề cập. Còn ở Hà Nội, LĐLĐ thành phố đã thành lập Ban chỉ đạo phát triển đoàn viên và thành lập công đoàn cơ sở ở các doanh nghiệp ngoài nhà nước, giao chỉ tiêu cụ thể cho các quận, huyện, ngành. Bên cạnh đó, thành phố tăng cường công tác đào tạo, bồi dưỡng, nâng cao trình độ cho cán bộ công đoàn và tổ chức tốt việc tư vấn pháp luật miễn phí cho công nhân. Khi cán bộ công đoàn cơ sở và NLĐ nắm chắc pháp luật lao động thì không sợ bị xâm phạm quyền lợi.

Một điểm mới là LĐLĐ thành phố và các quận, huyện sẽ thường xuyên gặp gỡ các chủ doanh nghiệp để tuyên truyền, vận động họ thực hiện đúng pháp luật về lao động, làm cho chủ doanh nghiệp hiểu rõ lợi ích thiết thực của việc thành lập tổ chức công đoàn và chăm lo cho công nhân của mình. Mô hình Câu lạc bộ Giám đốc – Chủ tịch Công đoàn đang được chúng tôi triển khai nhân rộng.

PVĐại hội Công đoàn toàn quốc lần thứ XI sắp diễn ra. Đồng chí có kiến nghị gì với cấp trên?      

 

Ông Đặng Minh Thuần: Loạt bài của Báo QĐND đã kiến nghị nhiều vấn đề thiết thực. Tôi chỉ bổ sung thêm: Bộ luật Lao động và Luật Công đoàn sửa đổi năm 2012 đã có hiệu lực, các cơ quan chức năng cần sớm có văn bản hướng dẫn thực hiện, đồng thời sớm sửa đổi Luật Bảo hiểm xã hội cho đồng bộ, phù hợp với Bộ luật Lao động. Khi quy hoạch các khu công nghiệp cần bảo đảm đồng bộ, có nơi ở, trường học, cơ sở y tế, khu vui chơi cho gia đình công nhân. Thiết kế ký túc xá cho công nhân cần có chỗ ở cho cả gia đình họ vì hiện nay chỉ có phòng dành cho công nhân độc thân… Theo tôi, để chăm lo bảo đảm tốt đời sống công nhân, cần sự vào cuộc từ Trung ương trở xuống.

PV: Xin cảm ơn ông!  

Nguồn QDND

Trao tiền của bạn đọc Báo Quân đội nhân dân ủng hộ gia đình hai vợ chồng đuối nước

QĐND Online – Sáng 25-5, Phóng viên Báo Quân đội nhân dân đã đến thăm và trao 5,1 triệu đồng ủng hộ gia đình 5 cháu nhỏ mồ côi ở xóm Nam Sơn, xã Cương Gián, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh.

Trong đó 2 triệu đồng của ông Nguyễn Văn Trân (Hà Nội) và 3,1 triệu đồng của các bạn đọc ở TP Nha Trang.









PV Báo Quân đội nhân dân trao tiền hỗ trợ gia đình 5 cháu mồ côi

Như Báo Quân đội nhân dân đã đưa tin, 14 giờ 30 phút ngày 16-5, anh Lê Văn Dung sinh năm 1969 và vợ là chị Dương Thị Loan, sinh năm 1970, bị lật thuyền trong lúc đánh cá trên sông Mỹ Dương (xã Cương Gián, Nghi Xuân, Hà Tĩnh) và bị chết đuối, bỏ lại năm đứa con, cháu nhỏ nhất mới 11 tháng tuổi. Gia đình anh Dung, chị Loan thuộc diện hộ nghèo.

Nguồn QDND

MỨC LƯƠNG PHẢN CẢM CỦA SẾP DOANH NGHIỆP NHÀ NƯỚC

Trong khi người nông dân một nắng hai sương bán mặt cho đất vẫn đầy chật vật thì các công chức xuất khẩu lúa gạo nhận thu nhập... “trên trời”.
 
 
Chiều 21.5, các đại biểu QH đã có phản ứng đầu tiên, ngay sau khi mức lương bình quân “khủng” của lãnh đạo 2 tổng công ty lương thực được công bố trong báo cáo kiểm toán.
 
Thành tích “bét nhè”, thu nhập “khủng”
Việt Nam đứng thứ nhất-thứ nhì về xuất khẩu lúa gạo, nhưng lợi nhuận thì không bao nhiêu và Chính phủ đã cố gắng để bà con có lãi 30%, nhưng đến nay vẫn chưa đạt được. Mỗi lần tiếp xúc cử tri, bà con nông dân than gặp rất nhiều khó khăn. Đặc biệt giá lúa đang rớt thảm và không bán được mà giá cả vật tư nông nghiệp thì ngày một tăng cao. Lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước được Nhà nước giao nhiệm vụ thu mua và xuất khẩu lương thực rồi hưởng lợi từ người nông dân mà lĩnh đồng lương lớn như vậy thì phải xem lại lương tâm.
ĐBQH Nguyễn Văn Phụng - Chủ tịch Hội Nông dân TPHCM
Báo cáo Kiểm toán nhà nước dẫn hàng loạt các số liệu xung quanh hoạt động của 2 tổng công ty lương thực. Lợi nhuận sau thuế của Tổng công ty Lương thực Miền Nam (Vinafood 2) giảm 113 tỉ đồng. Tổng công ty Lương thực Miền Bắc (Vinafood 1) cho một số công ty ứng trước 90% giá trị hợp đồng, nhưng khách hàng chưa hoặc không giao hàng. Vinafood 2 ứng trước 80%-90% giá trị hợp đồng, nhưng chưa ban hành quy chế về ứng vốn cho người bán hàng.
 
Vinafood 2 đầu tư lĩnh vực bất động sản, vận tải biển không hiệu quả. Vinafood 1 thì tỉ lệ cổ tức được chia trên vốn góp tại các Cty con chỉ đạt 5,31%. Công ty mẹ - Vinafood 1 đầu tư 118,53 tỉ đồng, phải trích lập dự phòng 42,23 tỉ đồng. Vinafood 2 đầu tư chứng khoán của Cty cổ phần vận tải biển Việt Nam 59,5 tỉ đồng, phải trích lập dự phòng 47,7 tỉ đồng và mua cổ phiếu của Ngân hàng Thương mại cổ phần Ngoại thương Việt Nam (VCB) 52,57 tỉ đồng, hiện chỉ còn lại 16,64 tỉ đồng theo giá niêm yết.
 
Kết quả kiểm toán cũng chỉ ra năm 2011, Vinafood 2 bán USD cho các ngân hàng với tỉ giá cao hơn trần quy định của Ngân hàng Nhà nước thông qua việc mua bán ngoại tệ thứ ba, cụ thể là bán 259,8 triệu USD cho các ngân hàng thương mại lấy 186,4 triệu EUR, đồng thời bán số EUR này cho VCB lấy VND ngay tại thời điểm nhận để thu được khoản chênh lệch tương đương 189 tỉ đồng.
 
Nợ phải trả trên tổng nguồn vốn Vinafood 1 là 68%; Vinafood 2 là 65%...
 
Với “thành tích” này, thu nhập bình quân của lãnh đạo Vinafood 1 là 56,5 triệu đồng/người/tháng. Ngay cả những người ngồi đút chân gầm bàn khối văn phòng cũng hưởng 28,4 triệu đồng/người/tháng.
 
Thu nhập của lãnh đạo Tổng công ty Vinafood 2 đạt kỷ lục 79,749 triệu đồng/người/tháng, khối văn phòng 32,9 triệu đồng/người/tháng.
 
56,5 triệu: Đúng, nhưng là tổng thu nhập
 
Trao đổi với báo chí chiều 21.5, ông Trần Bá Hoàn - Chủ tịch HĐTV Vinafood 1 - cho biết: Năm 2011, lợi nhuận của tổng Cty là 1.700 tỉ đồng, đã được Thủ tướng Chính phủ đồng ý dành ra một khoản trên 900 tỉ đồng để dự phòng. Về số liệu trong báo cáo kiểm toán (56,5 triệu đồng/người/tháng), ông Hoàn cho biết “cũng đúng”, nhưng ông giải thích đó là “thu nhập”, chứ lương thì “chưa đầy 32 triệu đồng/tháng”. Chủ tịch HĐTV Vinafood 1 giải thích tổng thu nhập bao gồm nhiều khoản từ các quỹ.
 
Ông Hoàn cũng cho biết do hết nhiệm kỳ của hội đồng thành viên, có khoản thưởng hết một nhiệm kỳ 500 triệu đồng Bộ Tài chính giao cho HĐTV và Ban TGĐ. Năm 2011 là năm cựu Chủ tịch HĐTV Nguyễn Như Lai về hưu nên có 500 triệu đồng để chia. Một khoản khác được chia- theo ông Hoàn, là quỹ tiền lương chuyển sang 2011 gần 6 tỉ đồng.
 
Mức lương phản cảm với đời sống nông dân
 
Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của QH Nguyễn Đức Kiên cho rằng, mức lương mà lãnh đạo tổng công ty nhà nước bị phản ứng là “khủng” và phản cảm với đời sống nông dân. Ông cho rằng cần làm rõ trách nhiệm cơ quan chủ quản của DN này khi duyệt mức lương từ đầu năm. “Vai trò chủ sở hữu đối với DN nhà nước chính là các bộ ngành chủ quản và liên quan. DN được Nhà nước giao vốn kinh doanh rồi tự đưa ra mức chi lương và bộ ngành gật đầu thì vai trò chủ sở hữu là ở đâu, không thể vô cảm với bà con như vậy”.
 
ĐBQH Nguyễn Văn Phụng đặt câu hỏi: Không có nông dân thì Vinafood 1 và Vinafood 2 lấy đâu ra nguồn hàng hóa để xuất khẩu, kiếm lời. Theo ông: “Đáng lý ra DN phải chia sẻ với bà con. Người nông dân làm lúa chẳng thể làm nghề khác, dù lỗ cũng phải trồng vì không biết làm việc gì khác”- ông Phụng nói.
 
Nguồn Lao Động

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Quốc hội nghe giải trình, tiếp thu Dự thảo sửa đổi Hiến pháp

14h chiều nay (20/5), Quốc hội nghe giải trình, tiếp thu Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 do ông Phan Trung Lý, Chủ nhiệm Uỷ ban Pháp luật, Trưởng Ban biên tập Dự thảo sửa đổi Hiến pháp trình bày.













Quốc hội nghe giải trình, tiếp thu dự thảo sửa đổi Hiến pháp. Ảnh VGP



 

Đây là lần đầu tiên việc giải trình, tiếp thu dự thảo được Uỷ ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 công bố tới nhân dân cả nước.


Trước đó (31/3), Uỷ ban nhận được báo cáo giải trình, tiếp thu của các cơ quan Chính phủ, các cơ quan của Quốc hội, Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam,…


Ngày 17/5, trong buổi họp báo giới thiệu Chương trình Kỳ họp, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc cho biết Báo cáo giải trình, tiếp thu Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 của Uỷ ban dự thảo dày 150 trang.


Tuy nhiên trong chiều nay, ông Phan Trung Lý sẽ đọc bản báo cáo tóm tắt về việc tiếp thu, giải trình việc sửa đổi Hiến pháp năm 1992 của Uỷ ban.


Được biết, bản Dự thảo Hiến pháp mới đã được hoàn thành và được đưa ra Uỷ ban Thường vụ Quốc hội thảo luận tại phiên họp thứ 18 hôm 16/5.


Trong các phát biểu trước Kỳ họp thứ 5, các đại biểu Quốc hội cho biết cử tri cả nước đều bày tỏ yêu cầu Uỷ ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 giải trình, tiếp thu đầy đủ, trung thực các kiến nghị, ý kiến của nhân dân cả nước trong sửa đổi Hiến pháp, làm cơ sở để thảo luận tại Quốc hội.


Trong bài phát biểu khai mạc sáng nay, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Uỷ ban dự thảo cho biết Ủy ban đã nghiêm túc nghiên cứu, tiếp thu, chỉnh lý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp trình Quốc hội; nghiên cứu, chắt lọc ý kiến để thể hiện ý chí của nhân dân; tiếp thu, giải trình đầy đủ, cụ thể, thấu đáo những vấn đề được nêu trong quá trình lấy ý kiến.


Theo Văn phòng Quốc hội, đến ngày 30/4/2013, đã có hơn 26 triệu lượt ý kiến góp ý của nhân dân về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Nhìn chung các ý kiến nhân dân tán thành với các nội dung cơ bản của Dự thảo do Uỷ ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp công bố, đồng thời nhân dân cũng tham gia nhiều ý kiến tâm huyết, thẳng thắn và trách nhiệm cả về nội dung, kỹ thuật lập hiến đối với hầu hết các chương, điều của Dự thảo.


Nguồn CTTCP

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

NHỮNG NGHỊCH LÝ CỦA DÂN CHỦ

Người ta hình dung Dân Chủ, đặc biệt là dân chủ nghị trường, như sự kết thúc của lịch sử, như chân trời không thể vượt qua của trí tuệ, như một cái gì đương nhiên (…) Chúng ta thử suy nghĩ xem bên ngoài chân trời ấy, có còn một bầu trời nào khác nữa không ?

Không gì nguy hiểm cho người trí thức bằng tự giam mình trong những định kiến của một giai đoạn lịch sử. Vì đó chính là giết chết vai trò trí thức trong bản thân mình, bóp nghẹt mọi suy tư vượt trên những khuôn khổ thời thượng. Trên bình diện xã hội, thái độ ấy đưa đến khóa cửa chối từ những luồng gió mới, kềm hãm bánh xe lịch sử, ngăn cấm sự tiến hóa của xã hội một cách hài hòa trên con đường trí tuệ . Để rồi, sẽ chỉ còn những con đường đột biến, đầy khủng hoảng và tang thương …

Chúng ta đang sống trong một giai đoạn trong đó người ta hình dung Dân Chủ, đặc biệt là dân chủ nghị trường, như sự kết thúc của lịch sử (1), như chân trời không thể vượt qua của trí tuệ, như một cái gì đương nhiên. Như thể xã hội mang tính nhị nguyên. Hễ ra khỏi độc tài thì là dân chủ. Không còn gì khác ! Thực tế là xã hội con người không nhị nguyên. Mọi tương lai đều khả hữu. Marx (2), Popper (3), và ngay cả Sartre (4) trên những quan điểm khác nhau, đều đã nhìn ra điều ấy. Chúng ta cũng nhận thấy sự thật này một cách cụ thể từ năm 1989, lúc người ta tuyên dương sự chiến thắng vĩnh cửu của chính thể dân chủ đại diện và kinh tế thị trường (1). Từ thời điểm ấy, những xã hội thoát khỏi thế giới lưỡng cực đã dấn bước lên nhiều con đường khác nhau, trong đó dân chủ không phải bao giờ cũng là mối quan tâm chính yếu.

Thật ra, điều quan trọng nhất của suy nghĩ chính trị hiện nay không ngoài việc hướng đến giải đáp cho ba vấn nạn quan trọng nhất của thời đại chúng ta : nguy cơ khánh tận tài nguyên, nguy cơ chìm trong ô nhiễm, và hố sâu chênh lệch giàu nghèo (2). Nếu thật sự dân chủ nghị trường là điểm đến của mọi suy tư, thì nó có khả năng giải quyết những nguy cơ sống còn ấy hay không ? Lý thuyết dân chủ cần những thay đổi, những cập nhật nào ? Và bên ngoài chân trời ấy, có còn một bầu trời nào khác không ?

Trong bài này chúng ta sẽ tự hạn chế trong việc duyệt qua một số nghịch lý của dân chủ. Không phải để bài bác, nhưng từ sự nhận thức các mâu thuẫn, chắc chắn bạn đọc sẽ có được những cái nhìn mới. Rất có thể những quan niệm mới này sẽ vẫn ở trong phạm vi dân chủ, nhưng ở một trình độ khác hơn. Dù sao, cần giữ cho cánh cửa suy tư luôn rộng mở …

HAI MÂU THUẪN NỀN TẢNG GIỮA BẦU CỬ VÀ DÂN CHỦ

Nếu dân chủ là « người dân làm chủ », thì bầu cử chính là tước đoạt quyền làm chủ của người dân. Bầu cử mâu thuẫn với dân chủ. Trong phòng phiếu, khi để cho lá phiếu rơi khỏi tay, thì người dân mặc nhiên từ bỏ quyền làm chủ đất nước của mình, để đặt nó vào tay một người mà có khi mình chỉ được biết sơ sài qua vài màn trình diễn hay vài thông tin phiến diện được gạn lọc bởi những cơ sở truyền thông. Kết quả là quyền hành được chuyển nhượng cho một nhóm chính trị gia chuyên nghiệp, phân chia thành đảng phái để thay phiên nhau cai trị xã hội. Bầu cử, trong sự vận hành tốt đẹp nhất của nó, chỉ đưa đến một chính thể « thượng chủ » (oligarchie), với quyền hành luân chuyển trong tay một giới thượng lưu. Có lẽ vì thế mà Sartre đã cho rằng bầu cử là cạm bẫy dành cho bọn đần độn : « élection, piège à cons ! » (5) …

Mâu thuẫn nền tảng thứ hai giữa bầu cử và dân chủ đến từ một ngộ nhận phổ quát. Người ta nghĩ rằng khi mỗi cử tri phát biểu qua lá phiếu của mình thì đó là quyết định của « nhân dân », của dân tộc, của toàn xã hội, và cho đó là dân chủ. Điều này hoàn toàn là một ngộ nhận, vì lá phiếu chỉ phản ảnh sự chọn lựa của một cá nhân, và tổng hợp các lá phiếu chỉ cho biết quyết định của một tập hợp cá nhân. Một tập hợp cá nhân không phải là một dân tộc, không đồng nghĩa với « nhân dân », với xã hội. Xã hội, nhân dân, dân tộc, mang cá thể riêng biệt, khác hẳn với những cá nhân cộng lại. Chỉ cần nghĩ rằng : sự kín đáo của phòng phiếu chính là nơi mỗi cá nhân được dịp phản bội tập thể của mình …

MÂU THUẪN GIỮA DÂN CHỦ VÀ TIẾN BỘ

Như thế, mô hình dân chủ nghị trường, đặt căn bản trên bầu cử, tức trên bài toán cộng của những chọn lựa cá nhân, rốt cuộc chỉ đưa đến một chế độ « thượng chủ », với quyền hành nằm trong tay một giai cấp thượng lưu luôn cố bám lấy quyền lợi của mình bằng cách duy trì xã hội trong nguyên trạng của nó. Chữ « State » hay « Etat », thường được dịch là « Quốc Gia », thật ra có nghĩa gốc là « nguyên trạng ». Giai cấp nắm quyền tự cho mình cái bổn phận phải duy trì « Quốc Gia », tức « nguyên trạng », nói cách khác, là kềm giữ xã hội trong một trạng thái nhất định, được gọi là « ổn định ». Điều này đương nhiên là mâu thuẫn với nhu cầu tiến hóa của xã hội. Vì thế, những tiến bộ quan trọng của xã hội thường phải vận dụng đến những hình thức dân chủ khác với dân chủ nghị trường, tức những cao trào quần chúng đấu tranh quy mô.

Cần biết là những người dân mong muốn xã hội tiến hóa một cách tha thiết nhất chính là tầng lớp nghèo khổ. Quyền bầu phiếu không là gì cả khi bụng đói, khi rách rưới, khi nhà cửa dột nát hay không có nhà cửa … Xã hội tư sản không dành cho những người này một định chế hữu hiệu nào để bảo vệ quyền lợi của họ. Thật vậy, không có nghiệp đoàn người thất nghiệp. Thống kê cũng cho biết những người thực sự nghèo khổ, với công ăn việc làm bấp bênh, thường không tham gia công đoàn (và ít tham gia bầu cử). Các nghiệp đoàn đều là nghiệp đoàn của những người có công việc. Những người thực sự nghèo khổ chỉ có một phương tiện duy nhất để ngoi lên, đó là : đấu tranh tập thể ! Dân chủ đối với họ, cũng như những tầng lớp thiếu thốn nói chung, buộc phải thông qua việc tổ chức thành công cao trào tập thể đấu tranh. Đó là những lóe sáng của dân chủ thực sự, trong những xã hội « thượng chủ » bị gò ép trong tay một giai cấp chính trị gia chuyên nghiệp.

QUYỀN TỰ DO NGÔN LUẬN VÀ DÂN CHỦ HÌNH THỨC

Người ta thường nói đến tự do ngôn luận như một trong những thành tố quan trọng nhất của xã hội dân chủ. Thật ra, điều quan trọng là : quyền quyết định nằm trong tay ai ? Chứ không phải quyền nói năng, phát biểu ! Churchill từng nói (đùa) rằng : “chúng ta sống trong một xã hội dân chủ, nên quý vị có toàn quyền phát biểu trước khi phục tùng quyết định của tôi ». Khi quyền hành được tầng lớp ưu thắng nắm chắc trong tay, thì tự do ngôn luận không còn một giá trị quyết định nào. Người ta có thể có tự do, đồng thời vẫn bị lệ thuộc.

Trên một bình diện quy mô hơn, trong các xã hội Tây Phương, ngôn luận được tập trung trong tay các nhà kỹ nghệ. Tại Pháp, một tổ hợp xây cất, cùng với hai tổ hợp sản xuất vũ khí thân cận với chính quyền, hiện nắm giữ những phương tiện truyền thông đại chúng quan trọng nhất, bao gồm những đài truyền hình đại chúng, đài phát thanh, báo giấy, báo mạng, nhà xuất bản sách v.v… Patrick Le Lay Giám đốc đài truyền hình TF1, được nhiều người xem nhất tại Pháp, thuộc tổ hợp Bouyghes, gốc là một công ty xây cất, từng tuyên bố : « điều mà chúng ta bán cho Coca Cola – hay bất cứ thương hiệu nào khác – là thời gian trí não của khán giả, để họ sẵn sàng đón nhận các thông điệp quảng cáo » (6). Truyền thông trở nên lệ thuộc vào thế lực tiền bạc và gắn bó chặt chẽ với quyền lực chính trị. Khán giả các phương tiện truyền thông đại chúng, tức đại đa số dân chúng, bị điều kiện hóa để không còn biết tự mình suy nghĩ. Họ trở thành một bầy cừu với những thái độ và phản ứng đồng loạt được « quy trình » sẵn (7). Ý kiến cá nhân, vốn là cột trụ quan trọng nhất của dân chủ, từng được các triết gia như Aristote đề cao từ thời cổ Hy Lạp, bị đặt trước nguy cơ tàn lụi, bởi sự tập trung phương tiện ngôn luận dưới sự cai trị của thị trường.

VẤN ĐỀ NHÂN QUYỀN

Nhân quyền vốn vẫn được coi như sự biện minh của dân chủ. Người ta hình dung nhân quyền như một cái gì đương nhiên, không cần bàn cãi. Thật ra khái niệm nhân quyền rất mong manh. Nó lệ thuộc vào sự hiện hữu của ba yếu tố : một bản chất con người cách biệt với thiên nhiên một cách rõ rệt, một giá trị hiển nhiên của con người vượt hẳn mọi giá trị khác, và sự cảm thông rộng rãi giữa mọi con người với nhau. Các yếu tố này sẽ được phân tích trong một bài viết sắp phổ biến. Tạm thời, chúng ta có thể nhận xét là trong xã hội tân tiến hiện tại, cả ba yếu tố kể trên đều rất lung lay, chao đảo.

- Bản chất con người cách biệt với thiên nhiên ? Không gì mơ hồ hơn, khi những chứng minh về liên hệ chặt chẽ giữa con người và thiên nhiên trên tiến trình tiến hóa càng ngày càng rõ nét, trên mặt vật lý cũng như tâm lý. Thậm chí văn hóa của con người cũng phải tuân theo những quy luật cấu trúc khách quan (8). Quan niệm chỗ đứng của con người như một chủ thể độc lập, tự do, vượt trên các thành tố khác của thiên nhiên, hiện phải bị xét lại.

- Giá trị hiển nhiên của con người ? Sau những tội ác mà con người đã làm cho đồng loại của mình suốt thế kỷ 20, từ chế độ Gulag, Auschwitz, đến Srebenisca, qua sự tiêu diệt một phần ba của chính dân tộc mình tại Campuchia rồi cuộc thảm sát ở Rwanda, người ta có quyền có đôi chút nghi ngờ về « giá trị » nhân bản ấy.

- Sự cảm thông rộng rãi giữa con người với nhau ? Với phản ứng co cụm của từng cộng đồng trong phạm vi văn hóa của riêng mình, để bài bác, thậm chí tấn công bằng bạo lực các cộng đồng khác, chiều hướng thông cảm giữa người với người cũng đang trên đà sút giảm … Thật ra, đã bao giờ người ta coi những con người thuộc văn hóa hay tôn giáo khác như mang cùng bản chất với mình hay chưa ? Chỉ cần nghĩ đến việc đa số tôn giáo thường hứa hẹn cho đa số đồng loại của mình một sự đày đọa muôn đời trong địa ngục …

Kết quả của sự khó khăn trong ý thức Nhân Quyền, là tại nhiều nơi người ta buộc phải áp đặt nó, có khi bằng bom đạn, có khi bằng áp lực kinh tế hay chính trị, khiến Nhân Quyền rất dễ bị coi như một phương tiện thống trị của chủ nghĩa thực dân mới.

TÍNH ẤU TRĨ CỦA CON NGƯỜI DÂN CHỦ

Platon, trong quyển 8 của sách Cộng Hòa (la République), mô tả con người dân chủ với một tâm lý bấp bênh, khi này, khi khác, phất phơ vô định. Hành vi của họ lệ thuộc vào những thèm muốn, những sợ sệt trái ngược hẳn nhau, lần lượt xuất hiện và biến thái trong tâm tư dao động của họ.

Tocqueville, khi phân tích nguy cơ độc tài và suy thoái trong dân chủ, đã cho rằng dân chủ có khả năng ru ngủ con người, duy trì người dân trong một tình trạng ấu trĩ. Con người trong xã hội dân chủ có khuynh hướng thu mình trong một phạm vi cá nhân, gia đình, hay bè bạn rất hạn chế, và chỉ quan tâm đến những nhu cầu và thú vui nhỏ nhoi riêng tư của họ, bất chấp mọi người, mọi việc chung quanh. Những kẻ này có thể gặp gỡ người khác, nhưng không nhìn thấy bất cứ ai. Họ có thể có nhiều tiếp xúc nhưng không hề ý thức sự hiện diện của tha nhân … Họ chỉ hiện hữu cho chính họ. Tocqueville cho rằng những người ấy nhìn xã hội qua khung cảnh hạn hẹp của gia đình mình. Tâm lý này dễ biến xã hội thành một tập hợp những sự ích kỷ, khó có được một hướng tiến, một đề án, một viễn tượng chung. Tâm lý ấy cũng thuận lợi cho những kẻ mị dân, lừa gạt dư luận bằng những lời nói vỗ về đường mật, để đưa xã hội vào độc tài toàn trị.

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN

Dư luận vừa là một con quái vật hung hãn có khả năng nuốt sống bất cứ ai, bất cứ chương trình, tư tưởng nào, đồng thời cũng là một người đẹp được mọi người theo đuổi, chiều chuộng … Chấp nhận sự thống trị của dư luận là một nguy cơ cho xã hội. Một nhà lãnh đạo, theo định nghĩa, không thể đóng vai trò lãnh đạo nếu luôn chiều theo dư luận. Các quyết định lịch sử trọng đại thường đi ngược lại ý muốn của dư luận, như việc sát nhập Đông và Tây Đức của Thủ Tướng Kohl, hay việc xóa bỏ án tử hình của Tổng Thống Mitterrand … Những nhân vật được coi như vĩ nhân của nước họ, như Tổng Thống de Gaulle hay Thủ Tướng Churchill, đều có rất nhiều lúc phải chống lại dư luận trong cuộc đời chính trị của họ. Tuy nhiên không ai dám quả quyết là một nhà cầm quyền có thể đối đầu với dư luận. Max Weber phân biệt đạo lý trách nhiệm với đạo lý giựa trên lập trường, trên niềm tin vào lẽ phải. Người cầm quyền có thể tin rằng một quan điểm nào đó là đúng, nhưng vẫn phải chiều theo dư luận, nhân danh « đạo lý trách nhiệm » …

Trong nhiều trường hợp, dư luận trở nên quan trọng hơn bầu cử. Cả Nicolas Sarkozy lẫn Ségolène Royal đều được đưa lên đỉnh cao của cuộc tranh cử Tổng Thống Pháp năm 2007 nhờ các cuộc thăm dò dư luận. Tại Pháp, nhiều chính phủ vừa được thùng phiếu đưa lên đã nhanh chóng bị giải tán cũng chỉ vì tụt dốc trong các thăm dò dư luận. Quyền hành của dư luận khiến cho giới chính trị gia chuyên nghiệp luôn tìm mọi cách để quyến rũ người đẹp hiểm ác này. Được đào luyện bởi những văn phòng tư vấn về truyền thông, họ tập tành chú trọng đến các yếu tố phù phiếm bên ngoài, cách ăn mặc, nói năng, bộ điệu, những thứ không liên hệ gì đến khả năng quản lý quốc gia, chỉ để dụ dỗ người đẹp « dư luận ». Đồng thời họ tận lực khai thác những thị hiếu thấp kém của dư luận để tấn công các đối thủ của họ trên các lãnh vực riêng tư, như tình ái, thậm chí tình dục, các khó khăn gia đình v.v… Chính trị trở thành một đấu trường hạ cấp, với những đòn phép bỉ ổi, không ăn nhằm gì đến ưu tư ích quốc lợi dân.

NGUYÊN TẮC TỰ DO

Bên cạnh đó, sự gắn bó thái quá vào những nguyên tắc nền tảng của dân chủ cũng có thể đưa đến phủ định chính dân chủ.

Sự gắn bó quá đáng vào nguyên tắc Tự Do khiến con người có cảm tưởng mình có thể làm mọi thứ, khai phóng mọi ham muốn, gợi lên những ước vọng không giới hạn, để rồi phải thất vọng khi đụng chạm với các giới hạn của thực tế và bất mãn quay lại chống phá xã hội dân chủ đã cưu mang mình.

Mặt khác, nếu lý tưởng tự do cá nhân có thể được diễn dịch một cách đơn giản là mỗi người tự mình đạt đến một cuộc sống thoải mái, có ý nghĩa, thì khi vượt qua một giới hạn nào đó, nó lại trở thành tìm mọi cách để làm sao để có thể tiêu thụ nhiều nhất, đạt đến địa vị cao nhất … Tương tự như một thể tháo gia, thay vì chơi thể thao cho thân thể khỏe mạnh, thì lại dùng thuốc kích thích có hại cho sức khỏe để tăng hiệu năng đánh bại các đối thủ. Chính với tâm lý này mà người ta luôn tìm mọi cách để vượt trên người khác, đè bẹp người khác, với hậu quả tai hại cho sự hòa đồng, hợp tác, không thể thiếu được trong xã hội.

NGUYÊN TẮC BÌNH ĐẲNG

Nguyên tắc Bình Đẳng được đẩy mạnh khiến con người luôn nhìn thấy bất công, luôn phẫn uất, và rốt cuộc cũng bất mãn với xã hội. Bình đẳng khiến con người không còn nhận thấy chỗ đứng của mình trong cấu trúc xã hội. Một cấu trúc không khi nào là một mặt phẳng ! Bình đẳng là một mặt phảng. Nói đến cấu trúc xã hội là mặc nhiên phủ nhận hình ảnh xã hội như một mặt phẳng bình đẳng. Thời xưa, chỗ đứng của mỗi người được ban bố bởi Thiên Chúa, Mệnh Trời, Nhà Vua, giòng tộc … Ngày nay, với lý tưởng bình đẳng, những yếu tố ấy không còn nữa, đưa đến việc người ta bị thôi thúc phải chinh phục một chỗ đứng, gây nên một trạng thái cạnh tranh toàn diện có thể gay gắt đến mức làm hại cho xã hội, như vừa nói.

Thật ra, con người, dù là con người dân chủ, cũng rất khó mà chấp nhận được lý tưởng bình đẳng. Một thí dụ dễ nhận ra là việc thừa kế. Thừa kế đương nhiên là bất công, bất bình đẳng. Người được hưởng một gia sản không tài ba gì hơn người khác. Hắn chỉ được sinh ra trong một gia đình giàu có. Tưởng thưởng yếu tố « sinh ra » , tức yếu tố « dòng dõi », chính là trở về với những giá trị của chế độ phong kiến, quý tộc ! Tuy nhiên, nếu một xã hội dân chủ nhân danh lý tưởng bình đẳng của mình để xóa bỏ việc thừa kế, hay chỉ tăng thuế thừa kế, thì tuyệt đại đa số công dân ham mộ « dân chủ » của xã hội ấy sẽ đứng lên chống đối một cách mạnh mẽ, mặc dù họ luôn sẵn sàng hô hào bảo vệ lý tưởng bình đẳng trên các lãnh vực khác !

Con người dân chủ chỉ trưởng thành khi có được những lập trường chống lại chính mình. Điều này được thể hiện qua con người của Tocqueville, một trong những cha đẻ của tư tưởng dân chủ hiện đại. Thật vậy, Tocqueville tự đĩnh nghĩa mình là một nhà quý tộc trong tâm hồn, nhưng một người dân chủ trong trí não …

DÂN CHỦ TỰ GIẾT DÂN CHỦ

Lịch sử cho thấy những nền dân chủ luôn phải đối đầu với nguy cơ suy thoái hay viễn tượng đưa đến độc tài. Athena đã tàn lụi, Roma đẻ ra một chính thể độc tài rất tệ hại trước khi cũng bị nhận chìm trong giòng lịch sử. Lý tưởng dân chủ của cách mạng Pháp dẫn đến giai đoạn Kinh Hoàng trước khi nhường quyền lại cho đế quốc Napoleon. Những chủ trương cao quý của cách mạng vô sản Nga đưa đến địa ngục Staline, trước khi từ từ lún xâu vào độc tài Tư Bản. Các nền dân chủ Đức, Ý, Pháp, đã đặt lên đỉnh cao quyền hành những Hitler, Mussolini, và đám tay sai của họ.

Nguyên do của viễn tượng này đã được bàn qua ở trên : đó chính là tính khai phóng của dân chủ, đưa đến sự ích kỷ, không còn biết nghĩ đến quyền lợi chung nữa. Ngày xưa, dân chủ bị coi rẻ vì lý do ấy. Platon, trong sách Cộng Hòa (Republique), quyển 8, cho thấy tương lai của một chế độ dân chủ chính là tình trạng hỗn loạn. Từ hỗn loạn sẽ nảy sinh ra một nhân vật được coi như cứu tinh của xã hội, che chở và bảo vệ người dân, trước khi trở thành nhà độc tài sắt máu. Tâm hồn của nhà độc tài vốn là một tâm hồn « dân chủ » trước khi mọi ham muốn, tham vọng của hắn được « khai phóng » triệt để bởi lý tưởng tự do, khiến hắn không còn tự kềm hãm được nữa. Thế là dân chủ dẫn đến độc tài !

Thật ra, độc tài cũng có thể ẩn náu trong dân chủ dưới những hình thức kín đáo, như sự độc tài của trí thức khoa bảng. Người trí thức biểu dương nhãn hiệu bằng cấp, được tôn thờ như những người nắm độc quyền suy nghĩ trong một số lãnh vực và mặc nhiên tước quyền ấy của mọi người khác. Dư luận cũng có thể trở thành độc tài như đã được bàn đến ở trên. Hậu quả của hai sự « độc tài » vừa nói đương nhiên là không sắt máu như các thể chế độc tài toàn trị, và dễ được chấp nhận bởi đa số người dân.

VẤN ĐỀ VĂN HÓA

Xã hội dân chủ, với các nguyên tắc tự do và bình đẳng, thường gặp khó khăn trong việc hòa hợp các nền văn hóa. Nhất là khi văn hóa biến thái thành các « sản phẩm văn hóa » được gói ghém trong những bao bì hoa mỹ để kích thích người ta tiêu thụ chúng. Nhiều xã hội dân chủ tìm cách hội nhập các nền văn hóa khác biệt trong khuôn khổ một văn hóa ưu thắng được lấy làm tiêu chuẩn, với nguy cơ trở thành « phản văn hóa », và … phản dân chủ ! Phản ứng của các cộng đồng có văn hóa không ưu thắng trước áp lực hội nhập này có thể gây nhiều nguy hại, nhất là khi các điều kiện kinh tế khó khăn đào xâu hố ngăn cách giữa các cộng đồng.

Nói chung, người ta thường có khuynh hướng đề cao những khác biệt của cộng đồng mình, tự hãnh diện coi mình như « hơn » thành viên của những cộng đồng khác. Việc thuộc về một cộng đồng, một tôn giáo hay một chủng tộc, thường được coi như một giá trị tự thân, được đặt cao hơn cả giá trị của xã hội trong đó người ta đang sống. Trong một số điều kiện nào đó, thái độ này có thể trở thành quá khích, bạo lực, đối với những cộng đồng khác hay đối với toàn xã hội …

DÂN CHỦ VÀ KINH TẾ THỊ TRƯỜNG

Từ nhiều năm nay, với xác quyết : « kinh tế thị trường sẽ đưa đến dân chủ, tôn trọng nhân quyền », người ta đưa kinh tế thị trường lên hàng giá trị đạo đức, trong khi trong bản chất kinh tế thị trường không liên hệ gì đến đạo đức ! Tuy nhiên, sau khi trải qua thử thách của năm 1989, xác quyết ấy, từ một niềm tin thần thánh, đã nhanh chóng trở thành một giả thuyết, rồi một giả thuyết bị ngờ vực, trước khi dần dần bị phủ nhận. Nga, Trung Quốc, Việt Nam, và nhiều nước khác, đều đã không dân chủ hóa như người ta mong đợi, mặc dù vững tiến trên con đường « thị trường hóa ». Người dân Nga vừa bằng lòng với nền kinh tế thị trường, nhưng cũng bằng lòng với triều đại độc tài Poutine. Người dân Trung Quốc cũng sẵn sàng đứng sau chính phủ của họ, ngay cả trong những vấn đề tế nhị như Tây Tạng.

Thật ra, ngộ nhận đưa đến việc gắn liền kinh tế thị trường với dân chủ là một quan niệm của Tư Bản Chủ Nghĩa kinh điển, đặt căn bản trên mâu thuẫn giữa Lao Động với Tư Bản. Ngày nay, nhiều mâu thuẫn khác đã nảy sinh. Thí dụ như mâu thuẫn với môi trường, bao gồm ô nhiễm và suy kiệt tài nguyên thiên nhiên, đi kèm với mâu thuẫn nước giàu, nước nghèo, kinh tế thực, kinh tế ảo v.v…

Thật vậy, những lãnh vực kinh tế mới đã tạo ra những yếu tố « ảo », được coi như đang xoi mòn nền móng của Tư Bản Chủ Nghĩa. Kinh tế « ảo » mang những mâu thuẫn với nền kinh tế sản xuất và dịch vụ thông thường. Hàng hóa cũng như dịch vụ « ảo » được trao đổi tự do và miễn phí qua mạng internet, mâu thuẫn không chỉ với quyền tư hữu, mà cả với định lý nền tảng của Tư Bản Chủ Nghĩa gán cho mỗi hàng hóa, mỗi dịch vụ, một giá trị tiền bạc.

Bên cạnh đó, qua cuộc khủng hoảng ngân hàng gây ra bởi vụ Société Générale, người ta thấy một nhân viên ngân hàng cấp thấp có thể trong vài phút quyết định sự được mất hàng chục tỷ đô la tiết kiệm của những người dân thường. Điều ấy sở dĩ xảy ra được vì những món tiền vĩ đại kia chỉ là những con số, được quản lý bằng vài phát nhấn chuột trên máy vi tính. Khủng hoảng « subprimes » tại Hoa Kỳ cũng cho thấy mâu thuẫn giữa những phương tiện làm tiền có thể được, và thực tại của thị trường, khi thực tại này bị xóa nhóa trong bức tranh trừu tượng của nền kinh tế « ảo » (có người cho rằng tỷ lệ kinh tế « thực » trên kinh tế « ảo » là một trên 50 !). Một thực tế đã không được nhìn nhận đúng mức, ngày nay hiển lộ ra, là : nếu cứ để cho kinh tế thị trường được tự nó quyết định quá nhiều, thì nó sẽ đưa đến những lạm dụng tai hại, có thể kéo theo sự tự hủy diệt chính nó. Sự kiện chính quyền Hoa Kỳ tung ra những món tiền khổng lồ để cứu những công ty đang sụp đổ không là gì khác hơn một hình thức « quốc hữu hóa » quy mô, quay lưng lại với lý thuyết thị trường tự do.

Vấn đề đô thị hóa trong Tư Bản Chủ Nghĩa hiện đại cũng hàm chứa những mầm mống bất công khó giải quyết, có khi đưa đến bạo loạn, như thường xảy đến ở Pháp. Trong khi đó, nông thôn không còn nông dân, chính quyền hạn chế canh tác để giữ giá nông phẩm, mặc cho nông phẩm thiếu hụt gây nghèo đói …

DÂN CHỦ VÀ TOÀN CẦU HÓA

Một trong những chướng ngại lớn nhất của dân chủ là khuynh hướng toàn cầu hóa của Tư Bản Chủ Nghĩa. Dân chủ trong sự hoạt động của nó, cần đến những cấu trúc lệ thuộc vào một biên giới rõ rệt, thông thường nhất là biên giới quốc gia. Thị trường, ngược lại, không biết đến ranh giới. Môi trường hoạt động của nó rốt rào là toàn cầu. Những quyết định của thị trường có thể mâu thuẫn với những quyết định « dân chủ » của người dân. Thị trường có thể áp đặt quy luật của mình trên luật lệ an sinh xã hội, luật lao động, luật tài chánh, thuế khóa, hối đoái v.v… của một nước. Áp lực của thị trường có khuynh hướng ngày càng gia tăng. Ngược lại, ảnh hưởng điều chế của dân chủ trên áp lực của thị trường thì lại ngày càng suy giảm, ngay cả tại các nước tiền tiến. Một chính phủ, dù hữu khuynh hay tả phái, tại Pháp, Đức, Ý, hay Tây Ban Nha, rốt cuộc cũng vẫn phải chọn một con đường thực tế, tức là phải chiều theo những đòi hỏi của thị trường trong cái thế toàn cầu không thể tránh được. Rốt cuộc thị trường làm chủ, tước quyền làm chủ của người dân.

Áp lực « siêu quốc gia » của thị trường cũng thúc đẩy việc hình thành các khối quốc gia. Trong trường hợp Liên Hiệp Âu Châu, tất cả đã bắt đầu bằng một thị trường chung, trước khi cố gắng tiến dần đến một quy chế càng ngày càng gần với quy chế liên bang. Liên Hiệp Âu Châu có quyền áp đặt những điều luật trên người dân của một quốc gia thành viên. Rồi khi những người dân này phát biểu sự chống đối của họ qua các cuộc trưng cầu dân ý, thì giới cầm quyền liền tìm cách chuyển các vấn đề bị chống đối ấy sang cho các Quốc Hội, tức cho giới chính trị gia chuyên nghiệp, thông qua. Trong điều kiện ấy, thử hỏi ai nắm quyền làm chủ ? Có còn là người dân nữa hay không ?

VIỄN TƯỢNG DÂN CHỦ ?

Trước những mâu thuẫn vừa được liệt kê, một cuộc khủng hoảng cấu trúc sẽ khó mà tránh được. Khi thị trường hoàn toàn làm chủ, các chính quyền sẽ mất dần quyền hành và bị lấn át bởi những tổ hợp kinh tế siêu quốc gia hoạt động như những băng đảng, bất kể luật pháp. Thế giới sẽ đi đến tình trạng tranh chấp toàn diện. Hỗn loạn, khánh tận tài nguyên, ô nhiễm trầm trọng, sẽ đưa đến sự sụp đổ của nhiều cấu trúc mà chúng ta hiện thấy. Vấn đề là làm thế nào để quan niệm một nền dân chủ sau đó ? Lề lối quản lý xã hội phải dựa trên những căn bản nào ? Xin tạm đề nghị vài chiều hướng suy nghĩ, với một số ý kiến có thể được áp dụng ngay trong hiện tại :

- Khái niệm dân chủ dựa trên một hình thức dân chủ nhất định cần được xét lại : vấn đề không phải là hình thức dân chủ, mà là một phương thức quản lý xã hội VÌ DÂN.

- Cần đi đến một sự dung hòa giữa « dân chủ đại diện » và « dân chủ trực tiếp », để một chính trị VÌ DÂN cũng thực sự DO DÂN, thay vì nằm gọn trong tay một giới thượng lưu chuyên nghiệp. Mạng lưới internet có thể giúp người dân phát biểu một cách lập tức và trực tiếp. Vấn đề là làm sao hệ thống hóa những phát biểu ấy và cho nó thể hiện được trong việc quản lý quốc gia, tức đem lại cho nó một quyền hành thực sự. Trong khi chờ đợi sự hệ thống hóa này, cần tạo ra những diễn đàn dư luận mạnh mẽ, với phương tiện thu góp rộng rãi, sắp xếp rõ ràng, các ý kiến của người dân, trên các công việc cụ thể, các quyết định hàng ngày, của việc quản lý quốc gia, của việc điều hành các địa phương, và cả việc điều hành các xí nghiệp có tầm ảnh hưởng quan trọng trong xã hội.

- Vượt trên những phương tiện trưng cầu dân ý như vừa nói, dân chủ trực tiếp có thể được áp dụng ngay lập tức ở trình độ địa phương cấp thấp, qua các ủy ban làng xóm, khu phố, xí nghiệp … với sự tham gia trực tiếp của mọi người chứ không qua trung gian đại diện. Nó giúp người dân mau chóng trưởng thành hơn hình thức dân chủ đại diện, được coi như duy trì họ trong tình trạng ấu trĩ như đã phân tích ở trên. Khi biết tự lập, tự quản, người ta cũng phải thoát khỏi tháp ngà ích kỷ, để chấp nhận ý niệm tự lập, tự quản nơi người khác, đưa đến sự sẵn sàng tham gia vào những dự án chung ở một tầm mức rộng lớn hơn, như tầm mức quốc gia.

- Cần từ bỏ quan niệm độc tôn của mô hình dân chủ tư bản tây phương. Người tây phương và giới thân tây phương ở các quốc gia đang phát triển cần khiêm nhượng chấp nhận sự phức tạp của các xã hội, của các vấn đề được đặt ra cho các xã hội ấy, và sự hiện hữu của nhiều phương cách giải quyết các vấn đề này. Cần chấp nhận dân chủ như một tập hợp kinh nghiệm lịch sử, tùy thuộc cấu trúc của mỗi xã hội và các con đường lịch sử mà xã hội ấy đã trải qua. Tại nhiều nơi, cấu trúc xã hội cũng như các kinh nghiệm lịch sử khiến cho sự tham gia của người dân vào việc quản lý quốc gia đi qua những con đường cá biệt. Cần tránh phê phán các xã hội khác với những tiêu chuẩn của nền văn hóa của mình hay những tiêu chuẩn vay mượn của một nền văn hóa ưu thắng nào đó.

- Tinh thần dân chủ thực sự là chấp nhận sự khác biệt, tìm hiểu sự khác biệt ấy, và san sẻ những kinh nghiệm lịch sử giữa các xã hội với nhau. Sự chia sẻ này sẽ khiến cho con người ở những xã hội rất khác biệt vẫn có thể kết hợp trong cùng một dự án, vượt trên các ranh giới quốc gia, với khả năng trở thành một đối lực trước áp lực đè nặng trên các quốc gia của thị trường tự do.

Tóm lại,

Một hình thức tự quản và dân chủ trực tiếp có thể quan niệm được ngay lập tức ở trình độ địa phương cấp thấp. Động cơ cũng như phương tiện của nó có thể đến từ các phương thức quản lý kinh tế gần với người dân, như « tiểu tín dụng », thường được lồng trong khái niệm « kinh tế xã hội » (9).

Khi ý tưởng VÌ DÂN không còn bị ràng buộc bởi những gò bó quanh các hình thức dân chủ cố định, lệ thuộc vào giới chính trị gia chuyên nghiệp, thì mọi con người đều có thể suy tư và làm việc theo cùng một chiều hướng. Một sự hợp tác toàn cầu thực sự VÌ DÂN sẽ có thể quan niệm được. Hệ thống hóa và tổ chức sự hợp tác ấy sẽ đưa đến một cấu trúc quyền hành VÌ DÂN trên toàn thế giới, có khả năng đối đầu với xã hội hàng hóa toàn cầu.

Nguon chongphandong

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013

BỊA ĐẶT CÓ LÀM NÊN DÂN CHỦ?

 

 


Tôi không cho rằng đấu tranh cho dân chủ kiểu thánh Đào, thánh Linh, thánh Lập, hoặc kiểu bầy đàn một ổ như CNT hay TSNH là phương cách hay cần áp dụng. 






 




Tôi cực ghét những blog nào hô hào dân chủ, đấu tranh vì tự do nhưng lại chỉ biết mỗi quy chụp bằng cách bịa đặt bơm vá kiểu vơ bèo bọt tép. Trong khi đó, người khác bình luận sự kiện, có chứng có lý thì chụp ngay cái mũ dư luận viên với giọng bỉ báng. Với lũ bầy đàn lõ đít (nói theo cách của lão Hàn) chỉ chực chờ có sự kiện là bơm bít linh tinh, không có thì bịa đặt vu khống thì làm ăn nỗi gì? Làm dân chủ như thế liệu có nên cơm cháo? Xin thưa luôn đó là thứ tư duy của kẻ làm chính trị lòi dom ấu trĩ.




 




Ngay trên trang TSNH có một loạt bài về ông Phạm Quang Nghị, Bí thư thành ủy Hà Nội với cách tranh biện kiểu của thánh Đào, thánh Linh với sự hằn học, nhưng ngây thơ đến lạc điệu bởi cách dựng chuyện dựa trên những sự kiện không có thật. Người viết những bài này ẩn danh và ẩn cả nick, với lối tư duy độc tài, phản dân chủ, luôn coi mình là duy nhất là đúng. Đã độc tài lại còn đấu tranh đòi dân chủ thì đúng là mâu thuẫn đến phát "tởm" - Câu của lão Hàn tôi chép lại. Sao lại không phát tởm được chứ khi mà đến Nguyễn Tường Thụy, Huỳnh Ngọc Chênh hay Bùi Văn Bồng cũng làm dân chủ, nhưng khi viết bài vẫn có chứng, có lý và không thèm những sản phẩm hôi hám đầu đường xó chợ như TSNH hay CNT.




 




Một xã hội với tất cả những tập tính của nó dĩ nhiên có cả hai mặt, tốt và xấu, chúng ta lên án cái xấu cái ác, khích lệ cái thiện. Chúng ta chưa bao giờ hài lòng với những khuất tất, thiếu minh bạch của chính quyền và đang đấu tranh cho nó ngày càng minh bạch hơn. Và ngay trên mạng này, nơi người ta có thể tự do phát biểu với thành ý cho đất nước phát triển mà không sợ hãi thì chúng ta vẫn cần đến sự minh bạch và xác tín. Nhưng trong một hành trình đi đến dân chủ, chúng ta rất cần một không gian thực sự mở với tư duy đa chiều tranh luận và công kích sòng phẳng. Tôi không thân, chả sơ gì với ông Nghị Hà Nội, nhưng bịa đặt những điều tệ hại cho ông Nghị thì đáng xấu hổ và là hành động vô lương.




 




Trong bài "Phạm Quang Nghị tiêu diệt Hồ Đức Việt trong trận chiến tâm linh tại đàn Xã tắc", người viết đã thiếu đi cái thiện tâm và mô tả một trận chiến hoang tưởng về tâm linh giữa ông Nghị và ông Việt. Trong khi đó, tác giả thiếu hẳn những kiến thức cơ bản về đàn Xã tắc. Nực cười thay, người ta không bao giờ tìm thấy một cái Điện cầu trên nền của đàn Xã tắc như trong bài viết. Cũng chả có một cuộc chiến nào như mô tả của tác giả thế này: 


Chiến cuộc bước vào hồi kịch tính với việc huy động Cảnh sát trật tự cùng Thanh tra giao thông ra quân trong chiến dịch chớp nhoáng nhằm dẹp bỏ điện cầu của đồng chí Trưởng ban Tổ chức TW ngay trên nền đất thiêng.



Và thế này:


Khi thi công con đường vành đai 1, vị trí đàn Xã Tắc phát lộ. Đồng chí Trưởng ban Tổ chức cùng phu nhân sai ngay Phó Chủ tịch thành phố Nguyễn Văn Khôi đích thân xuống trông nom việc lập điện cũng như đảm bảo “trật tự trị an” khu vực này.



Viết như thế có ai tin được không? đừng nghĩ không gian mạng là có thể viết văng mạng, viết lấy được, không một minh chứng, không chút lý luận biện bao, chỉ vài ba tấm ảnh chân dung liệu có thể lòe được thiên hạ hay không? Nên nhớ, người đọc chính là người thẩm định thông tin. Vậy nên, những blog bầy đàn nên tính lại chuyện viết lách của mình mới có cơ đi đến dân chủ thực sự. Cũng nên nhớ rằng chúng ta bình đẳng như nhau và ai cũng có quyền được nói chính kiến của mình. Hãy biết trân trọng điều đó trước khi mở mồm nói những gì cao sang. Hoàn toàn không nên thóa mạ, vu khống, hay kích động theo những ham muốn, toan tính riêng mình.




 




Người làm dân chủ thực sự nên viết chính xác sự thật. Trên blog của thánh Đào có bài "Tin nóng: Ông Hồ Đức Việt bị đột quỵ" cũng có nội dung tương tự. Điều đáng nói là chủ blog này là một nhà văn, vậy mà vẫn cho đăng bài với những thông tin sai toét tòe loe. Nội dung bài có đoạn:


Gia đình nhắn nhủ các đồng chí, đồng đội cũ có thể ghé gặp mặt ông lần cuối tại nhà riêng (địa chỉ: 129, Phố Vĩnh Hồ, phường Thịnh Quang, quận Đống Đa, Hà Nội. Điện thoại: (04) 38 53 11 57. Di động: 0984 79 79 79). Anh Phương cũng nói rõ, mẹ anh (bà Nguyễn Thị Đào) có báo trước là sẽ đuổi thẳng cổ nếu các ông Phạm Quang Nghị, Tô Huy Rứa, Nguyễn Đức Nhanh, Nguyễn Quốc Hùng bén mảng đến để ra vẻ "mèo khóc chuột".



Rất tiếc, người viết entry này lại ở cạnh nhà ông Việt, câu chuyện bịa đặt nhanh chóng được làm rõ và lòng tin của người đọc với TSNH đã mất. Ngay trong số các bình luận của người đọc đã chỉ ra:




 


Mọi người có nhầm ko nhỉ, con của đồng chí Hồ Đức Việt có phải tên là Hồ Việt Phương đâu, lại còn bảo là con trai chứ. Đúng là nhảm nhí! mà giờ cũng có ở Vĩnh Hồ nữa đâu. Tìm hiểu kỹ trước khi viết bài nhé. Thông tin này còn không chính xác làm sao tin được các thông tin khác. Quá trẻ con.


 



Trong một bài khác có tựa đề "Chân dung và chiến tích của đồng chí Phạm Quang Nghị" cũng có nội dung tương tự là nói xấu ông Nghị. Chả hiểu vì sao CNT lại chuyên viết bài chê bai vu cáo ông Nghị. Công bằng mà nói, ông Nghị về Hà Nội thay ông Trọng đã làm được nhiều việc hơn ta tưởng. Những gì ông làm cho Hà Nội thiết nghĩ không viết dài dòng ở đây, bởi báo đài mạng mẽo đã quá nhiều dẫn chứng. Những chi tiết thú vị như nhờ có ông Nghị, tình trạng chạy chức chạy quyền đã giảm đi rõ rệt; nhờ có ông Nghị, tình trạng quản lý trật tự xây dựng đô thì đã dần đi vào khuôn khổ; nhờ có ông Nghị, tình trạng giao thông ở Hà Nội đã được cải thiện rõ nét....và chính ông Nghị đã mở màn cho thứ gọi là văn hóa xin lỗi của quan chức khi có phát ngôn và hành động lệch chuẩn. Một điều cực quan trọng là ông Nghị chính là người đầu tiên dám chịu sự bỏ phiếu tín nhiệm ở Hà Nội. Với những việc làm trên, chả lẽ các vị làm dân chủ không thấy hay cố tình không thấy?


Tất nhiên, nhân vô thập toàn, dẫu có cố gắng đến mấy, nhưng ngồi vào cái ghế của ông Nghị để chỉ đạo điều hành cả một cái Thủ Đô to tướng, ai cũng biết không phải chuyện dễ. Một cánh én nhỏ sẽ chẳng làm nên mùa xuân, một ông Nghị dẫu có tài ba đến mấy chắc cũng sẽ khó lòng làm tốt mọi chuyện để mọi người dân đều thỏa lòng. Là người phản biện, chúng ta phải chỉ ra những cái sai, cái ông Nghị chưa làm được để giúp ông hoàn thiện. Nhưng đáng tiếc là thay vì góp ý các vị lại rủa sả ồn ĩ, bịa đặt trắng trợn như đám lưu manh gầm cầu xó chợ.


Cái dở của bài viết chính là chỗ thiếu công bằng khi quy chụp, suy luận thiếu bằng cớ để chứng minh, vì thế nó mang tính hận thù cá nhân, vụ lợi. Xét một cách toàn diện thì điều này là hành động cố ý hại người. Vùi dập một con người, hi sinh sự an nguy của người khác để thỏa mãn tham vọng riêng dưới cái áo khoác dân chủ, có còn là người nữa không? có phải là làm dân chủ thực sự không?




 




Cần phải nhắc lại lời lão Hàn: "Tranh biện chỉ đấu lý, đấu bằng chứng, không đấu cảm tính". Các vị có bằng cớ gì đâu mà quy chụp ông Nghị tiêu diệt ông Việt và phá nát Hà Nội? Không không hề có, tất cả những gì các vị viết đều là ngụy tạo. Nếu như vì dân chủ như thánh Linh, thánh Đào tuyên bố thì khi đấu tranh vì nó, các vị phải xác định ông Nghị là người bất đồng chính kiến với mình, hãy gạt hết cảm tính đi mà tranh luận như một người đàng hoàng. Không làm được như vậy các vị đã mắc sai lầm và coi thường người bất đồng chính kiến với mình. Các vị đấu tranh cho dân chủ mà coi thường cả cái sai của chính mình thì thử hỏi người dân còn  có thể trông mong gì ở các vị?




 




Phiền thánh Đào, thánh Linh, thánh Diện và các thánh khác hãy suy nghĩ tỉnh táo trước khi đặt bút làm dân chủ thực sự.




 




 




Xin Post lại Trelang.

TAI BAY VẠ GIÓ

 

 


 





 




Những đồn đoán kiểu ác khẩu nó vốn ảnh hưởng đến đối tượng bị đồn đoán nhưng đã thành quy luật, một sự thật dù có sai trái đến nhường nào thì khi nói nhiều lần thì nó cũng có thể thành sự thật. Những câu chuyện bên lề Hội nghị Trung ương 7 - Khóa XI đã dấy lên nhiều đồn đoán mang tính thị phi. Nhiều chân dung lãnh đạo của Đảng Cộng sản được bàn tán với việc khắc họa rõ nét chân dung với những câu chuyện thuộc vào loại hót trên những trang mạng. Hết khắc họa chân dung Tổng Bí thư Đảng, chân dung Chủ tịch nước....thì nay những tác giả này lại hướng đến một nhân vật mới - người lãnh đạo cao nhất của Thủ đô Hà Nội. Lẽ ra với một câu chuyện như vậy không khiến tôi bận tâm nhưng ông Phạm Quang Nghị lâu nay thuộc vào số những người ít bị công kích trên mạng internet. 




 




Là một người thường xuyên theo dõi những thông tin bên lề Hội nghị Trung ương 7 vừa qua (Tất nhiên là cả trên trang lề phải và lề trái) nên tôi ít nhiều hiểu được những câu chuyện xung quanh vị Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội này. Những câu chuyện thêu dệt về nhân sự tiếp theo nắm chức vụ Tổng Bí thư Ban chấp hành Trung ương Đảng (Sau khi Ông Nguyễn Phú Trọng mãn nhiệm) đã biến ông trở thành tâm điểm. Không ai hiểu được câu chuyện được dựng lên có từ đâu và cũng không biết xuất hiện vào thời điểm nào. Người này chuyền tai người kia và nhiều người lầm tưởng đó là sự thật sau bức màn Hội nghị Trung ương lần này. Bản thân tôi cũng hiểu được những lí lẽ được đưa ra để công kích Ông Nghị tập trung vào vị trí mà ông đang nắm giữ - Bí thư Thành ủy Hà Nội bởi dưới con mắt của những người công kích diện mạo Hà Nội vẫn không khác là bao so với thời điểm 8 năm về trước. Và họ cũng mổ xẻ những nguyên nhân gây nên thực trạng mà họ đề cập. Những có lẽ tác giả những bài viết kiểu như vậy đã lầm. Sự đổi thay từng ngày, từng giờ của Hà Nội thời điểm bây giờ đã nói thay những điều muốn nói. Những công trình giao thông đô thị đã khiến Hà Nội đã khiến cho Hà Nội ít phải chứng kiến cảnh tắc đường hơn trước. Những cơ quan nhà nước đang dần được dịch chuyển ra bên ngoài cũng những sự đổi thay ấy. Những dự án kinh tế đã tạo ra tiền đề cho nền kinh tế Thủ đô liên tục tăng trưởng đã kéo theo không ít công ăn việc làm cho những người vốn trước đây đã trải qua giai đoạn thất nghiệp. Những cuộc "Vi hành" xuống thăm và nắm tình hình sản xuất của đồng bào các huyện trước thuộc tỉnh Hà Tây cũ đã cho thấy ở ông toát lên phong cách của một cán bộ lãnh đạo gần dân, hiểu dân và luôn cầu thị lắng nghe tiếp thu ý kiến của những người nông dân. 




 




Chưa kể là từ khi tiếp nhận chiếc ghế Bí thư Thành ủy Hà Nội từ người tiền nhiệm mà nay là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thì đúng vào lúc Chính Phủ có đề án mở rộng Thủ đô với việc sát nhập toàn bộ tỉnh Hà Tây và một số huyện của hai tỉnh Hòa Bình và Vĩnh Phúc. Nếu trước đây việc lãnh đạo, xây dựng Thủ đô với một điều kiên thuần nhất về kinh tế, văn hóa xã hội thì dù là không dễ những cũng tiếp nhận được nhiều thuận lợi. Thủ đô Hà Nội mở rộng thì chứng kiến không ít sự chênh lệch không chỉ diễn ra ở Nội và Ngoại thành, xuất hiện không ít điều bất cập trong cơ chế quản lý, điều kiện kinh tế xã hội giữa khu vực Hà Nội cũ và phần còn lại. Có một số người hài hước đã thật tinh ý khi cho rằng, Hà Nội nay có đồng bào dân tộc thiểu số (Người Mường ở vùng Lương Sơn - Hòa Bình trước đây, Hà Nội có đồng bào mù chữ - những điều tưởng chừng sẽ không hiện diện tại một nơi đóng vai trò là Thủ đô một quốc gia. Những điều ấy lại hiện diện một cách đầy đủ trong giai đoạn của Ông Nghị làm Bí thư. Và có thể nói rằng, việc khắc phục những tồn tại này thì cần một thời gian tương đối dài. Những hiện trạng được đề cập đó có chăng là những khó khăn, những bất cập mà do yếu tố thời gian, tiềm lực kinh tế mà Thủ đô Hà Nội chưa thể khắc phục một sớm, môt chiều. Tất nhiên, để tồn tại những bất cập đó cũng có trách nhiệm của những người đứng đầu Thành ủy, UBND Tp Hà Nội nhưng thiêt nghĩ cũng cần có những nhìn nhận theo hướng khách quan. Những gì Hà Nội hiện nay làm được dưới sự lãnh đạo tập thể Thành ủy Hà Nội, trong đó có Bí thư Nghị là những điểm nhấn làm nên một Thủ đô Hà Nội dám và xứng đáng được xem là bộ mặt của đất nước Việt Nam thân yêu. 




 




Câu chuyện "mượn gió bẻ măng" kỳ thực sẽ khiến cho chính những người gieo gió gặp những cơn bão táp trong cuộc đời và càng xấu hổ hơn nếu người đó lại là công dân của Thủ đô khi mà "sự biết ơn" là cụm từ mà những người đã từng sống trong lòng Hà Nội trong những năm tháng khó khăn đề cập khi nói đến Bí thư Phạm Quang Nghị. Sẽ thật không công bằng nếu từ những câu chuyện không đâu mà chúng ta có những sự thêu dệt mang tính hạ bệ một con người cụ thể./.




 




Theo molang

TỰ VÁC ĐÁ GHÈ CHÂN MÌNH KHI SỬ DỤNG LŨ DỐT NÁT

 


Kính Chiếu Yêu 





 




Lại một bài viết ngu ngốc nữa được đưa lên trang TSNH. Kẻ viết vẫn dấu mặt, bắn tên độc. Lần này là một chiêu tâm linh. Câu chuyện được dựng lại từ thời trước Đại hội Đảng XI cho ra vẻ bí hiểm. Đấy là “cuộc đối đầu” của hai UVBCT Hồ Đức Việt với Phạm Quang Nghị qua những chiêu tâm linh, liên quan đến việc dựng một ngôi miếu thờ tưởng tượng ở đàn Xã Tắc. Câu chuyện được dựng lên nhằm để chia rẻ ông Hồ Đức Việt với ông Phạm Quang Nghị và mục tiêu chính là bôi nhọ và hạ bệ ông Phạm Quang Nghị khi tin vỉa hè đồn đoán ông ấy được đưa vào quy hoạch chức vụ Tổng bí thư nay mai. Bài viết với cái tít câu khách “Phạm Quang Nghị tiêu diệt Hồ Đức Việt trong trận chiến tâm linh tại đàn Xã Tắc”. Song, do dốt nát, kẻ viết đã chĩa mũi giáo đâm lại thần tượng và vác đá ghè chân mình. 




 




Hầu hết các chi tiết của bài viết đã tô vẻ một ông Hồ Đức Việt, ủy viên BCT, Trưởng Ban tổ chức Trung ương là một vị mê tín đến cuồng loạn và nâng đỡ cho kẻ xấu. Hắn vẽ chân dung ông Việt thế này: “Đàn Xã Tắc là nơi địa linh. Giới đồng cốt tin rằng lập bàn thờ tế ở đây có thể hô phong, hoán vũ, điều khiển được trời đất, đảo được vận người”.  “Đồng chí (Hồ Đức Việt) cùng phu nhân nổi tiếng là mê tính, tin vào thánh thần, đồng cốt. Một mặt trau dồi lý tưởng, bồi dưỡng bản lĩnh chính trị, mặt khác đồng chí không ngừng tìm kiếm sự bảo hộ về tâm linh”. Trước Đại hội Đảng lần thứ XI, để nhờ vã thánh thần phù trợ cho mình được vào BCT ông đã sai “Quan thổ địa Hà Thành (tức Nguyễn Văn Khôi, Phó chủ tịch thành phố HN) cùng phu nhân Trưởng Ban tổ chức kíp kén 1 toán thợ khéo cùng tay thầy nổi tiếng Hà Thành dựng một điện, ngày đêm cầu đảo đất trời để có thể điều khiển được vận hạn phục vụ thăng quan tiến chức của đồng chí Trưởng ban Tổ chức trong đai hội 11”. 




 




Còn nữa, khi giới thiệu người “tâm phúc” được sai đi làm việc đó đã được Trưởng ban Tổ chức Trung ương nâng đỡ, đưa từ Giám đốc sở GTVT lên Phó chủ tịch TP Nguyễn Văn Khôi. Ông Khôi có biệt danh là Khôi “nghẹo” do bị dị tật và là người “đang dính bê bối 600 triệu đô la tại dự án thoát nước” HN, nhưng vẫn được đồng chí Trưởng ban Tổ chức Trung ương đưa lên. 




 




Vẻ bức chân dung của một ủy viên Bộ chính trị, Trưởng ban tổ chức Trung ương mà như vậy thì có khác gì chửi thần tượng của mình. Đọc bài viết, người ta chỉ thấy trong đó một mớ hổ lốn giữa tán dương với mạ lị. Quả đúng là đầu óc bã đậu đã biến hắn thành kẻ đốt đền. Chẳng ai tin một ông cán bộ cao cấp của Đảng như ông Việt mà lại làm những việc như vậy. 




 




Còn câu chuyện được hắn thêu dệt thế này. Vào dịp giáp tết năm 2010 trước kì Đại hội Đảng, nghe đám thầy phù thủy nói đất chỗ đàn Xã Tắc là đất thiêng, có thể điều khiển được vận hạn, phục vụ thăng quan, tiến chức trong kì Đại hội, ông Việt đã cho vợ mình cùng tay chân thân tín đến lập đền thờ ở đó. Khi nhóm thợ cùng tay thầy phù thủy nổi tiếng Hà Thành “Đúng nửa đêm… đang lên đồng tới độ phê nhất thì một toán Công an, Thanh tra GTVT xông vào phá và tịch thu hết bàn thờ, đồ cúng tế” của ông Hồ Đức Việt đang dựng trên đất đàn Xã Tắc. Lúc ấy, ông Việt cùng ông Khôi nhảy ra quát nạt nhưng đám kia không sợ vì đã có lệnh ông Nghị. Vì việc này mà ông Hồ Đức Việt thất sủng trong kì Đại hội Đảng XI ! Đọc nó đến đứa trẻ tiểu học cũng phải bật cười vì lối tư duy ngô nghê và cách dựng chuyện nhạt nhẽo, con trẻ như vậy. 




 




Đấy là bài viết được đăng tải trên trang mạng TSNH nhằm mục đích bôi nhọ, hạ uy tính của ông Phạm Quang Nghị, dựng chuyện mâu thuẫn. Độc địa hơn, nó được đưa lên sau chuyến viếng thăm của ông Nghị khi ông Việt đang lâm trọng bệnh đang điều trị ở viện. Điều ấy càng thấy sự hạ đẳng của trang TSNH cùng tính chất nguy hiểm của chúng khi lợi dụng sự thiếu hiểu biết của dân chúng để đâm bị thóc chọc bị gạo. Mới thấy cuộc đấu tranh chống kẻ xấu trên mạng còn nhiều gian nan.




 




Theo molang

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

Quân ủy Trung ương sơ kết 2 năm thực hiện quy chế dân chủ cơ sở

Ngày 15-5, Quân ủy Trung ương tổ chức hội nghị trực tuyến sơ kết 2 năm thực hiện Chỉ thị 590 của Quân ủy Trung ương “Về tiếp tục đẩy mạnh xây dựng và thực hiện quy chế dân chủ cơ sở trong quân đội” (2010-2012). Thượng tướng Nguyễn Thành Cung, Ủy viên Trung ương Đảng, Ủy viên Thường vụ Quân ủy Trung ương, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Trưởng ban chỉ đạo thực hiện quy chế dân chủ cơ sở của Quân ủy Trung ương chủ trì hội nghị.

Dự hội nghị có các đồng chí Nguyễn Thế Trung, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó trưởng ban thường trực Ban Dân vận Trung ương; Trung tướng Đào Duy Minh, Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, Phó trưởng ban chỉ đạo thực hiện quy chế dân chủ cơ sở (QCDCCS) thuộc Quân ủy Trung ương; Thiếu tướng Phan Văn Giang, Phó Tổng tham mưu trưởng, Phó trưởng ban chỉ đạo thực hiện QCDCCS của Quân ủy Trung ương và 1.270 đại biểu là các đồng chí trong Đảng ủy, Ban chỉ đạo và cơ quan thường trực Ban chỉ đạo thực hiện QCDCCS của các đầu mối trực thuộc Quân ủy Trung ương ở 34 điểm cầu.









Quang cảnh hội nghị trực tuyến sơ kết 2 năm thực hiện QCDCCS tại điểm cầu K2000.

Báo cáo trung tâm của Hội nghị do Trung tướng Đào Duy Minh trình bày và các ý kiến phát biểu đều cho rằng: Qua hai năm thực hiện QCDCCS, nhận thức của cán bộ, chiến sĩ, đoàn viên, hội viên về xây dựng và thực hiện QCDCCS ngày càng đầy đủ và sâu sắc hơn. Cấp ủy, chỉ huy các cơ quan, đơn vị đã bổ sung, hoàn thiện hệ thống quy chế làm việc của cấp ủy và quy chế hoạt động lãnh đạo trên từng mặt công tác, trong đó tập trung vào một số lĩnh vực nhạy cảm như: Công tác cán bộ, công tác tuyển sinh, đào tạo, công tác tài chính, xây dựng cơ bản, mua sắm vật tư trang bị, chế độ tuyển dụng lao động, chế độ tiền lương, tiền thưởng… theo hướng mở rộng dân chủ, giữ vững nguyên tắc và mối quan hệ giữa cấp ủy, chỉ huy với cán bộ, chiến sĩ. Cán bộ các cấp đã coi trọng đối thoại dân chủ với nhiều hình thức, đa dạng, phong phú, kịp thời giải quyết vướng mắc từ cơ sở, tạo sự đoàn kết, thống nhất trong đơn vị. Các tổ chức quần chúng và hội đồng quân nhân đã phát huy dân chủ tham gia ý kiến, hiến kế và bàn biện pháp thực hiện nghị quyết của các cấp ủy đảng, chỉ thị, mệnh lệnh người chỉ huy và các mặt hoạt động của đơn vị. Nhờ thực hiện tốt quy chế dân chủ cơ sở nên tư tưởng của cán bộ, chiến sĩ toàn quân luôn xác định tốt nhiệm vụ; nhiều đơn vị không có đơn thư tố cáo, khiếu nại vượt cấp.

Hội nghị cũng nhất trí và đi sâu phân tích những khuyết điểm, hạn chế và nguyên nhân tồn tại trong thực hiện quy chế dân chủ cơ sở như: Nhận thức của một số cấp ủy, chỉ huy về thực hiện quy chế dân chủ cơ sở chưa đầy đủ; dân chủ trong hoạt động lãnh đạo của các tổ chức đảng còn hạn chế, còn biểu hiện bệnh thành tích, dân chủ hình thức, xuôi chiều, nể nang, né tránh, chưa mạnh dạn bày tỏ chứng kiến để bảo vệ cái đúng, đấu tranh với nhận thức, hành vi sai trái; một số cán bộ chưa thực sự sâu sát với bộ đội, nặng về mệnh lệnh hành chính, thiếu kiểm tra, đôn đốc, nhắc nhở. Hoạt động của các tổ chức quần chúng và hội đồng quân nhân ở một số đơn vị còn hình thức; tình hình vi phạm kỷ luật ở một số đơn vị cao.

Kết luận hội nghị, Thượng tướng Nguyễn Thành Cung khẳng định: Thực hiện Chỉ thị 590 của Đảng ủy Quân sự Trung ương (nay là Quân ủy Trung ương) các đơn vị đã triển khai nghiêm túc, có hiệu quả thiết; tạo thành sức mạnh tổng hợp xây dựng Đảng bộ Quân đội ngày càng trong sạch vững mạnh; quân đội vững mạnh toàn diện; nâng cao khả năng, trình độ sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc. Những hạn chế, khuyết điểm được phân tích tại hội nghị sẽ được Ban chỉ đạo thực hiện QCDCCS của Quân ủy Trung ương nghiên cứu, điều chỉnh cho phù hợp, để phát huy tốt nhất việc thực hiện quy chế dân chủ cơ sở. Trên cơ sở những hạn chế, khuyết điểm mà các đại biểu đã chỉ ra, thay mặt Ban chỉ đạo thực hiện QCDCCS tôi đề nghị các cơ quan, đơn vị làm tốt “4 chống”: Chống bệnh hình thức, áp đặt ý kiến cá nhân; chống khoán trắng cho Ban chỉ đạo thực hiện QCDCCS và cơ quan chuyên môn; chống bệnh quan liêu, không sâu sát cơ sở, xa rời quần chúng và chống nói nhiều, hứa nhiều, làm ít.

Nguồn QDND

Đại dịch” toàn cầu



-       Hè này bác có kế hoạch đi chơi đâu chưa?

-       Ôi dào, tốn tiền. Cả nhà tôi nghỉ ngơi tại gia thôi.

-       Ai cũng như bác thì ngành du lịch khởi sắc sao được.

-       Tôi cũng muốn đóng góp cho sự phát triển ngành “công nghiệp không khói” lắm, nhưng mỗi lần đi đâu về là y như rằng mặt mũi vợ con tôi cứ tái dại như người thiếu máu, cả tuần sau vẫn chưa hồi được.

-       Chỉ việc đi chơi, ăn ngon, nghỉ khách sạn đẹp mà sao bác tả cứ như đi đánh trận vậy?

-       Còn hơn chiến đấu với giặc ấy chứ. Bác tính, chỉ riêng việc xua tay từ chối “cò” xe khách, “cò” khách sạn, nhà hàng thôi, hai bả vai tôi bị bại cứng không cử động nổi, châm cứu cả tuần nay chưa khỏi đấy.

-       Có lẽ bác phải học chiêu của tôi. Năm ngoái trước khi đi Sầm Sơn tôi ra mua bộ ria giả dán lên mép cho hầm hố, mượn thằng cháu khẩu súng nhựa đen trũi giắt cạp quần. Mấy tay “cò” vừa lao ra định lôi kéo, thấy tôi kéo vạt áo lòi ra cái báng súng, vội tránh đường ngay

-       Kế ấy cũng hay, nhưng nhỡ công an họ tưởng súng thật hỏi han thì mệt lắm. Vậy còn đối với việc “chặt chém” du khách thì bác làm thế nào?

-       Tốt nhất là mang mì tôm đi hoặc thuê xe ôm chở về vùng quê hẻo lánh cách các khu du lịch ít nhất 50 km thuê người dân nấu cho ăn rồi xin họ cho ngủ nhờ.

-       Nếu thế thì nhiêu khê quá, vậy đi du lịch ra nước ngoài cho yên tâm.

-       Cũng không tốt như bác nghĩ đâu. Báo chí chẳng vừa làm rầm rĩ chuyện du khách Việt bị lái xe taxi nước Anh “chặt chém” là gì.

-       Hay đây là hành vi “trả đũa” khi họ sang Việt Nam du lịch?

-       Chẳng phải. Đây là “đại dịch toàn cầu” cả thế giới vẫn chưa tìm ra phác đồ điều trị bác ạ

Cận


Theo Molang

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

HOT - BA SÀM KÍ VÀO KIẾN NGHỊ 72

Tử Thy. 
 “12888. Ba Thị Mộng Sàm, Hót boy keo con voi bán BCS.OK, nhà số xx, Láng Hạ, Đống Đa, Hà Nội”



Vãi cả tên! ĐM tình cờ xem được cái danh sách số người kí vào “Kiến Nghị 72” vớ vẩn gì đấy trong đợt góp ý sửa đổi Hiến Pháp 92 lần này, anh ngửa đỏ cả mắt.
Quái gở gì thế này, anh em xem có hay hớn không? Toàn mấy tên rất riêng mà nghề thì rất chung và quê cũng rất chung. Mà mả mẹ chúng nó, nó nhằm cả vào quê hương cách mạng của vợ anh…mẹ kiếp! dân xứ nghệ mà thấy thế này không cho thằng này ít gạch về xây nhà mới lạ đấy. “12899. Trần Thế, nông nghiệp, Nghệ An”. Đây là thằng đéo nào, nông nghiệp là làm cái quái gì, cày ruộng hay làm nghề chăn nuôi hay làm cái quái gì…Nghệ An là ở đâu của Nghệ An rộng lớn như thế hả? Kí tên thế này anh ngồi nhà anh pate cái có mà ra hơn cả 86 triệu dân nước này, cần anh lấy thêm cho cả dân Tàu Khựa sang cho nó sinh động, càng đông càng vui ko?


Anh không nói điêu, các em cứ vào trang “ Anh Ba sàm”, các em sẽ được xem bọn này ăn vụng không biết chùi mép, đã đi nói điêu ấy thì nói cho nó hoành tráng luôn, các ngài cứ chém đại đê, cứ phệt đại tên, địa chỉ, nghề nghiệp cụ thể vào. Anh ví dụ cho xem nhé “ 12888.Ba Thị Mộng Sàm, Hót boy keo con voi bán BCS.OK, nhà số 67, Láng Hạ, Đống Đa, Hà Nội”..đấy công nghệ thế này có phải rực rỡ không..Ai lại như thế này, ăn thua gì…ai tin được các chú:


“ Đợt 32 đã có. Số người ký vào Kiến Nghị 72 đã lên trên 14.000 người

Đợt 32:

12899. Trần Thế, nông nghiệp, Nghệ An

12900. Trần Văn Khánh, nông nghiệp, Nghệ An

12901. Trần Văn Hồng, nông nghiệp, Nghệ An

12902. Trần Văn Sơn, nông nghiệp, Nghệ An

12903. Trần Văn Đức, nông nghiệp, Nghệ An

12904. Trần Tính, nông nghiệp, Nghệ An

12905. Hồ Thị Chiên, nông nghiệp, Nghệ An

12906. Trần Hợp, nông nghiệp, Nghệ An

12907. Cù Thị Sâm, nông nghiệp, Nghệ An

12908. Trần Lịnh, nông nghiệp, Nghệ An

12909. Hồ Thị Nghị, nông nghiệp, Nghệ An

12910. Trần Thị Sinh, nông nghiệp, Nghệ An

12911. Hồ Sỹ Thông, nông nghiệp, Nghệ An

12912. Nguyễn Thị Nhường, nông nghiệp, Nghệ An

12913. Trần Thị Lĩnh, nông nghiệp, Nghệ An

12914. Cù Thị Phiết, nông nghiệp, Nghệ An

12915. Thái Văn Tình, nông nghiệp, Nghệ An

12916. Phạm Cao, nông nghiệp, Nghệ An

12917. Trần Thị Hoan, nông nghiệp, Nghệ An

12918. Trần Thị Thanh, nông nghiệp, Nghệ An
Anh đéo cần biết Kiến Nghị 72 nó to tát đến đâu, toàn giáo sư tương lai, tiến sĩ Hán Dom, hay cử nhân cử tạ gì tham gia vào “cống hiến” cho đất nước này, nhưng anh chỉ cần nhìn cái list danh sách add friend này anh biết ngay bọn này ảo, định giở trò “ lừa dân dối Đảng”. Như kiểu chẳng thằng đéo nào ủng hộ, hết đưa ca sĩ, người mẫu, nhà nghiên cứu này nọ ra khoe thanh thế, bây giờ lôi cả những người dân vô tội vào những trò đùa bẩn thỉu của những kẻ cuồng loạn trong cơn khát quyền lực và tham vọng về chính trị.. Sẽ dễ mà thay đổi theo ý muốn của mấy cái đầu hói trọc, tẩy não kia sao? Cứ mũ quáng đi, chính mấy người dân vô danh này sẽ cho các ngài sáng mắt ra, dân thì gian mà, đùa sao được hả các bác…

Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013

Trường hợp nào được miễn thuế sử dụng đất phi nông nghiệp?


(Chinhphu.vn) - Bà Nguyễn Thị Thu Hồng (congtythinhhungduc@...) hỏi: Công ty TNHH Thịnh Hưng Đức, chuyên sản xuất gạch không nung và kinh doanh vật liệu xây dựng, ký Hợp đồng thuê đất thời hạn 50 năm với UBND tỉnh Hưng Yên. Vậy Công ty có thuộc đối tượng được miễn thuế sử dụng đất phi nông nghiệp không?




Về vấn đề này, Cục Thuế tỉnh Hưng Yên có ý kiến như sau:


Tại khoản 1, Điều 10, Chương III Thông tư 153/2011/TT-BTC ngày 11/11/2011 của Bộ Tài chính hướng dẫn về thuế sử dụng đất phi nông nghiệp quy định về miễn thuế như sau:


"Đất của dự án đầu tư thuộc lĩnh vực đặc biệt khuyến khích đầu tư (đặc biệt ưu đãi đầu tư); dự án đầu tư tại địa bàn có điều kiện kinh tế - xã hội đặc biệt khó khăn; dự án đầu tư thuộc lĩnh vực khuyến khích đầu tư (ưu đãi đầu tư) tại địa bàn có điều kiện kinh tế - xã hội khó khăn; đất của doanh nghiệp sử dụng trên 50% số lao động là thương binh, bệnh binh.


Danh mục lĩnh vực khuyến khích đầu tư (ưu đãi đầu tư), lĩnh vực đặc biệt khuyến khích đầu tư ( đặc biệt ưu đãi đầu tư), địa bàn có điều kiện kinh tế - xã hội khó khăn, địa bàn có điều kiện kinh tế - xã hội đặc biệt khó khăn thực hiện theo quy định của pháp luật về đầu tư..."


Tại Mục I, Phần A, Phụ lục I, Danh mục lĩnh vực đặc biệt ưu đãi đầu tư ban hành kèm theo Nghị định số 108/2006/NĐ-CP ngày 22/9/2006 của Chính phủ quy định danh mục lĩnh vực đặc biệt ưu đãi đầu tư như sau:


"1. Sản xuất vật liệu composit, các loại vật liệu xây dựng nhẹ, vật liệu quý hiếm.  


2. Sản xuất thép cao cấp, hợp kim, kim loại đặc biệt, sắt xốp, phôi thép.


3. Đầu tư xây dựng cơ sở sử dụng năng lượng mặt trời, năng lượng gió, khí sinh vật, địa nhiệt, thủy triều.


4. Sản xuất thiết bị y tế trong công nghệ phân tích và công nghệ chiết xuất trong y học; dụng cụ chỉnh hình, xe, dụng cụ chuyên dùng cho người tàn tật.


5. Ứng dụng công nghệ tiên tiến, công nghệ sinh học để sản xuất thuốc chữa bệnh cho người đạt tiêu chuẩn GMP quốc tế; sản xuất nguyên liệu thuốc kháng sinh.


6. Sản xuất máy tính, thiết bị thông tin, viễn thông, internet và sản phẩm công nghệ thông tin trọng điểm.


7. Sản xuất chất bán dẫn và các linh kiện điện tử kỹ thuật cao; sản xuất sản phẩm phần mềm, nội dung thông tin số; cung cấp các dịch vụ phần mềm, nghiên cứu công nghệ thông tin, đào tạo nguồn nhân lực công nghệ thông tin.


8. Đầu tư sản xuất, chế tạo thiết bị cơ khí chính xác; thiết bị, máy móc kiểm tra, kiểm soát an toàn quá trình sản xuất công nghiệp; rô bốt công nghiệp".


Theo như thư trình bày của bà Hồng và hồ sơ của Công ty TNHH Thịnh Hưng Đức cung cấp thì Công ty có dự án sản xuất gạch không nung, kinh doanh siêu thị vật liệu xây dựng tại thửa đất số 102, tờ bản đồ địa chính số 09 tỷ lệ 1/2000 xã Chính Nghĩa, huyện Kim Động và được UBND tỉnh Hưng Yên cấp Giấy chứng nhận đầu tư lần đầu ngày 27/10/2010.


Đối chiếu với quy định trên của Công ty TNHH Thịnh Hưng Đức sản xuất gạch không nung và kinh doanh siêu thị vật liệu xây dựng, được cơ quan Nhà nước có thẩm quyền cấp Giấy chứng nhận đầu tư nhưng không thuộc dự án đầu tư vào lĩnh vực đặc biệt khuyến khích đầu tư (đặc biệt ưu đãi đầu tư) quy định tại Danh mục lĩnh vực đặc biệt ưu đãi đầu tư ban hành kèm theo Nghị định số 108/2006/NĐ-CP.


Do vậy, Công ty không thuộc đối tượng được miễn thuế sử dụng đất phi nông nghiệp quy định tại khoản 1, Điều 10, Chương III Thông tư 153/2011/TT-BTC của Bộ Tài chính.


Cổng TTĐT Chính phủ trân trong cảm ơn Cục thuế tỉnh Hưng Yên đã có thông tin trả lời công dân qua Cổng TTĐT Chính phủ.


Theo CTTDTCP

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Không hiếm người tài

                                



-        Theo bác, thế nào được gọi là người tài?

-        Khó định nghĩa lắm. Đó có thể là người có khả năng “kinh bang tế thế”, nhưng cũng có khi chỉ đơn giản là người có đầu óc tính toán giúp doanh nghiệp vượt khó, nuôi sống được nhiều người.

-        Người tài có hiếm không?

-        Tất nhiên rồi, “người tài như lá mùa thu” mà. Nếu có sẵn như rau má mọc ở đường tàu thì nước mình đâu có nghèo như bây giờ.

-        Thực ra, người tài đâu có hiếm như bác nói. Mười năm qua, riêng Hà Nội đã thu hút được hơn hai trăm nhân tài là các thủ khoa đại học, vận động viên thể thao... đấy thôi.

-        Con số này nhìn có vẻ lớn nhưng thực tế chỉ bằng một phần mười số người tài thủ đô hiện có.

-        Thế con số còn lại đang làm gì?

-        Một số làm cho doanh nghiệp nước ngoài, số còn lại làm cho tư nhân, có người chạy xe ôm, mở quán bán trà chanh cho sinh viên.

-        Sao họ không vào làm cho nhà nước, chính quyền thành phố sẵn sàng giang tay đón người tài mà?

-        Thực ra chúng ta mới chỉ đón bằng một tay thôi, tay còn lại vẫn lúng túng trong túi quần vì vướng cơ chế. Lương tháng chẳng được nổi chục triệu đồng, nhà lại phải đi thuê, trong thời buổi “gạo châu củi quế” thế này thì người tài làm sao sống được, sức đâu mà cống hiến.

-        Tôi tưởng, đã là người tài thì màng gì đến vật chất, có những người mải nghiên cứu khoa học quên cả lấy vợ, có người sẵn sàng cấy cả virus nguy hiểm vào người để tìm ra thuốc chữa đấy thôi.

-        Đấy là thiên tài, đối tượng chúng ta đang bàn đến ở đây là người tài. Thế mới có chuyện, nhiều người giành giải quốc tế rồi ở tịt nước ngoài, chỉ thỉnh thoảng về nước để show “hàng” thôi. Họ bảo chỉ có ở nước ngoài mới có đủ phương tiện để họ làm khoa học, tôi chẳng tin. Ở những nước đó mà trả lương thấp xem, họ chẳng “phắn” ngay ấy à.

Theo Molang

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Đưa thi thể người Việt bị tai nạn ô-tô ở Thái-lan về nước






Đầu xe bị biến dạng sau tai nạn (Ảnh do nạn nhân Nguyễn Văn Cường cung cấp).



Đầu xe bị biến dạng sau tai nạn (Ảnh do nạn nhân Nguyễn Văn Cường cung cấp).





NDĐT- Chiều 7-5, thi hài các nạn nhân người Việt bị tử vong do tai nạn ô tô tại Thái-lan đã được chuyển về nước bằng đường bộ qua Lào.





 

Hai người chết tại chỗ là ông Phan Công Dũng 46 tuổi, quê Hà Tĩnh và lái xe người Thái. Trong số 15 người bị thương được đưa vào điều trị tại bệnh viện huyện Wang Chan trong tỉnh, anh Nguyễn Xuân Quốc, 26 tuổi, cũng trú tại Hà Tĩnh, không qua khỏi cơn nguy kịch.

Theo Bí thư thứ nhất Đại sứ quán Việt Nam tại Thái-lan phụ trách bảo hộ công dân, ông Trần Mạnh Hùng, chiếc xe chở người Việt trên đường ra cửa khẩu ở tỉnh Chanthaburi giáp Campuchia để làm thủ tục xuất nhập cảnh thì bị nạn.

Sau khi được Đại sứ quán giúp làm các thủ tục, chiều 7-5, người nhà nạn nhân Nguyễn Xuân Quốc chuyển thi hài về nước bằng đường bộ qua Lào. Trước đó, thi hài ông Phan Công Dũng đã được thân nhân đưa về nước.

Sứ quán đã liên hệ với các cơ quan hữu quan của Thái-lan để giải quyết vụ việc.

Anh Nguyễn Văn Cường, một nạn nhân vụ tai nạn cho biết, những người bị thương nặng được chuyển lên điều trị tại bệnh viện tỉnh Rayong. Hiện còn bốn người được chữa trị tại đây. Một người bị gãy chân, chiều 7-5 phải chuyển sang viện khác tiến hành phẫu thuật cưa chân, một người gãy xương chậu, một người bị thương ở mắt phải và trốc da đầu, người còn lại bị thương ở gáy.

Ngày 7-5, sáu người được xuất viện trong số mười người bị thương nhẹ đang được điều trị tại bệnh viện huyện Wang Chan.

Đại úy Samrit thuộc đồn cảnh sát huyện Wang Chan thụ lý vụ việc này cho biết, theo kết quả điều tra ban đầu, nguyên nhân tai nạn do người lái xe khách buồn ngủ, mất khả năng kiểm soát. Cảnh sát đã làm việc với bệnh viện và công ty bảo hiểm để có thể trợ giúp người bị nạn. Bước đầu, toàn bộ viện phí sẽ được bảo hiểm và các nạn nhân Việt Nam không phải chi trả. Nếu tiền viện phí vượt quá tiền bảo hiểm cho người trên xe, cảnh sát sẽ tiếp tục làm việc với chủ xe để họ có trách nhiệm bồi thường và chi trả cho nạn nhân.

Theo quy định của Thái-lan, công dân Việt Nam có thể nhập cảnh nước này trong vòng 30 ngày mà không phải xin thị thực. Quá thời hạn này, nếu muốn tiếp tục ở lại Thái-lan, phải xuất cảnh và nhập cảnh trở lại.

 



Theo Nhandan

Chính thức nghiệm thu hệ thống mô phỏng huấn luyện bắn tên lửa B72

Ngày 7-5, thông tin từ Viện Khoa học và Công nghệ quân sự (Bộ Quốc phòng) cho biết, sau một thời gian thử nghiệm thành công tại Tiểu đoàn 371 (Binh chủng Pháo binh), Viện Khoa học và Công nghệ quân sự phối hợp với Sở Thông tin và Truyền thông TP Hồ Chí Minh đã chính thức nghiệm thu sản phẩm “Hệ thống mô phỏng huấn luyện bắn tên lửa chống tăng B72”.

mohinh

B72 là loại tên lửa chống tăng hiện đang được biên chế trong quân đội. Tên lửa được trắc thủ bắn điều khiển bằng tay, thông qua hệ thống dây hữu tuyến. Độ chính xác bắn của tên lửa phụ thuộc rất nhiều vào trình độ, kỹ năng, kinh nghiệm của trắc thủ cũng như các điều kiện khách quan như thời tiết, địa hình… Chính vì vậy, công tác huấn luyện bắn tên lửa chống tăng B72 có vai trò rất quan trọng. Tuy nhiên, hiện trong quân đội ta vẫn chưa có hệ thống trang thiết bị phù hợp để phục vụ huấn luyện bắn loại tên lửa này.

Từ thực tế trên, Viện Khoa học và Công nghệ quân sự phối hợp với Sở Thông tin và Truyền thông TP Hồ Chí Minh đã triển khai dự án nghiên cứu, thiết kế chế tạo hệ thống mô phỏng huấn luyện bắn tên lửa chống tăng B72. Trong đó, kinh phí triển khai dự án gần 10 tỷ đồng do Sở Thông tin và Truyền thông TP Hồ Chí Minh tài trợ.

Hệ thống mô phỏng huấn luyện bắn tên lửa chống tăng B72 được xây dựng trên cơ sở dữ liệu bản đồ số và mô hình địa hình đa lớp, có tính đến các yếu tố tác động bên ngoài sát với điều kiện thực tế. Sản phẩm có khả năng mô phỏng gần như thật quá trình điều khiển tên lửa từ khi bắt đầu phóng đến khi chạm mục tiêu, có đánh giá kết quả và có thể dùng để huấn luyện bắn tên lửa chống tăng B72 trong nhiều điều kiện như địa hình phức tạp, địa hình thành phố, địa hình đồi núi, bắn trên biển… Hệ thống mô phỏng huấn luyện bắn tên lửa chống tăng B72 sẽ được trang bị cho các đơn vị pháo binh toàn quân trong thời gian tới.

Theo QDND

PHAODAISO

Tháng giêng, khi những rừng mơ nở trắng, báo hiệu mùa cưới lung linh sắc màu thổ cẩm rộn lên khắp các bản làng Tây Bắc và Ðông Bắc cũng rộn lên. Người Mông có tục kéo con gái về làm vợ (cướp vợ). Khi người con

 

trai quen biết một người con gái và muốn cô gái đó làm vợ họ sẽ đi kéo cô gái về nhà. Để kéo được cô gái về nhà, người con trai phải chiêu đãi, mời rượu một số người bạn cùng lứa tuổi để họ đi kéo giúp. Chàng trai và bạn bè của anh có thể tìm cô gái ở chợ, ở đêm chơi trăng hay lúc đi làm nương. Khi đã kéo được cô gái về nhà, chàng trai lại phải mời rượu bạn để cảm ơn. Chàng trai sẽ phải nhờ chị gái của mình (hoặc em gái) để trông không cho cô gái trốn khỏi nhà mình. Chị gái của chàng trai sẽ có mặt bên cô gái được kéo về suốt cả ba ngày đêm.

 

Phong tục chính là thói quen đã ăn sâu vào đời sống xã hội của con người, được mọi người công nhận và làm theo. Có những phong tục mang tính cổ hủ, song có phong tục tô đẹp bản sắc văn hóa người dân Việt

Nam.

 

Tục cướp vợ được coi là chế độ lược hôn. Tục này rất phổ biến ở các vùng Tây - Ðông Bắc. Ở vùng Tây Bắc giáp biên giới nước Lào, tục cướp vợ có sắc thái biểu cảm thật trữ tình. Vào một đêm trăng thanh, chàng

trai miền núi vác chiếc thang tựa cửa nhà người yêu, rồi thổi một điệu kèn môi tình tứ bằng chiếc lá. Âm điệu du dương khiến lòng cô gái thổn thức, xốn xang. Nàng bắt đầu hé cửa sổ thì chàng lập tức ghé thang lên, trèo vào và cõng nàng chạy vào rừng. Họ ở bên nhau 3 ngày, rồi trở về nhà bố mẹ vợ, xin phép cưới.

 

Ở vùng tiếp giáp biên giới Trung Quốc, tục cướp vợ mang tính mạnh mẽ, quyết liệt hơn. Chàng trai đi chợ, bắt gặp một cô gái xinh đẹp. Chàng liền quay về, rủ một số bạn trai thân tình, mượn những con ngựa thật

khoẻ. Họ hùng dũng ra chợ, chàng đi sát bên cô gái, bất ngờ bế thốc cô gái lên ngựa rồi phi nước kiệu. Nếu chàng và nàng đã có tình ý từ trước thì chàng đặt tay trái về phía cô, cô đặt tay trái lên rồi đạp chân trái của mình lên mô bàn chân cứng cáp của chàng, theo đà lên ngựa. Họ sống với nhau từ 2 đến 7 ngày. Sau đó, chàng đưa nàng về nhà vợ hỏi cưới.

 

Trong khi đó, tục cướp vợ của người Kinh mang tính chất cộng đồng, làng xóm. Cụ thể, một số làng thuộc huyện Ðông Anh, ngoại thành Hà Nội thường tổ chức tục cướp vợ rất đặc biệt (ngày nay không còn). Vào dịp lễ xướng, dân làng chọn một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, chăm chỉ và mộ chàng trai khỏe mạnh, chịu khó. Cô gái ra làng ở, nằm mộng 7 ngày 7 đêm. Chàng trai nấp dưới bụi khoai nước bờ ao. Khi lễ hội được diễn ra, cô gái cất tiếng hát:

 

Tao có chiếc yếm lưỡi cày

Chẳng để cho mày thì để cho ai.

 

 Tiếng hát vừa dứt chàng trai vọt lên bờ vác cô gái chạy đi, theo sau là tiếng hò reo, đuổi, ném đất dẻo, bắn cung bằng thân dâu của dân làng. Nếu chàng đưa cô gái sang bờ bên kia an toàn thì năm ấy dân làng làm ăn thịnh vượng, được mùa, trẻ em mau lớn. Bằng không thì ngược lại. Nhìn chung, tục lệ cướp vợ ở mỗi vùng khác nhau, song tựu chung lại vẫn là phản ánh tâm tư, tình cảm của con người, đồng thời tạo nên nét độc đáo riêng cho nền văn hóa nước nhà. Tục cướp vợ của người h'mông đã trở thành bản sắc văn hóa của dân tộc

Việt Nam .Vì vậy để giữ gìn được bản sắc văn hóa này chúng ta cần phải quan tâm hơn nữa đến đời sống cũng như phong tục tập quán của đồng bào dân tộc h'mông.

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Tính báo Mỹ nghi vấn Israel không kích Syria

Online - Kênh truyền hình Mỹ CNN dẫn các nguồn tin tình báo Mỹ đăng tải ngày 3-5, Israel nhiều khả năng đã bí mật thực hiện một vụ không kích nhằm vào cơ sở chế tạo vũ khí hóa học của Syria.

Theo nguồn tin trên, đêm ngày 2-5, rạng sáng 3-5, không quân Israel đã bất ngờ thực hiện oach kích một địa điểm trên lãnh thổ Syria mà không cần xâm phạm không phận nước này. Giới tình báo Mỹ tin rằng, không quân Israel thực vụ tấn công trên từ không phận Lebanon.









Không quân Israel. Ảnh minh họa.

Mặc dù mục tiêu của vụ oanh tạc không được tiết lộ, nhưng tình báo Mỹ tin rằng, mục tiêu của không quân Israel là một cơ sở chế tạo và lưu trữ vũ khí hóa học của quân đội Syria.

Israel hiện vẫn chưa xác nhận thực hiện vụ không kích nêu trên. Tuy nhiên, theo Reuters, Nhà Trắng đã yêu cầu Jerusalem cung cấp thêm thông tin về vụ việc nói trên. Trong khi đó, Bộ Quốc phòng Israel khẳng định sẽ không bình luận về thông tin được CNN đăng tải.

Cuối tháng 1-2013, không quân Israel cũng bất ngờ không kích xuống một địa điểm nằm ở miền Nam Syria. Theo các nguồn tin ngoại giao, vụ tấn công trên nhắm vào một đoàn xe chở vũ khí từ Syria sang Lebanon. Về phần mình, Damascus tuyên bố, mục tiêu của không quân Israel là một trung tâm nghiên cứu nằm gần thủ đô, còn Israel thì không có bình luận gì về vụ tấn công này.

Gần đây, Israel luôn bày tỏ quan ngại về khả năng vũ khí hóa học và tên lửa của Syria sẽ rơi vào tay phong trào Hồi giáo vũ trang Hezbollah. Thậm chí, giới chức quân sự Israel nhấn mạnh sẽ sử dụng mọi biện pháp để ngăn chặn sự việc trên xảy ra.

Theo QDND

Dự án nghìn tỷ bỏ hoang, dân vừa mất đất vừa thất nghiệp

Khi dự án Nhà máy xi măng Thanh Sơn được triển khai với cả nghìn tỷ đồng, người dân đã tự nguyện hiến đất và động viên con em đi học để mong thoát nghèo. Thế nhưng giấc mơ ấy chưa thành hiện thực khi 5 năm trôi qua, dự án vẫn “đắp chiếu”.




Hoang tàn “siêu dự án nghìn tỷ”

 

Dự án nhà máy xi măng Thanh Sơn, xã Thuý Sơn, huyện Ngọc Lặc, Thanh Hóa được khởi công xây dựng vào tháng 12/2007, có tổng vốn đầu tư gần 1.500 tỷ đồng, công suất 2.500 tấn clinker/ngày, do Công ty CP Đầu tư và thương mại Thăng Long (Hà Nội) làm chủ đầu tư. Dự án được xây dựng trên diện tích gần 36 ha.

 
Dự án nghìn tỷ vẫn không có gì thay đổi sau 6 năm.

Dự án nghìn tỷ vẫn không có gì thay đổi sau 6 năm.

 

 

 

Để nhường chỗ cho dự án, 200 hộ dân của xã Thuý Sơn đã phải nhường lại 36 ha đất 2 lúa màu mỡ, ngoài ra 37 hộ dân phải di dời hoàn toàn nhà cửa đi nơi khác. Thấy được ý nghĩa của dự án, người dân nơi đây đã đồng tình ủng hộ và nhanh chóng di dời để bàn giao mặt bằng “sạch” cho “siêu dự án” nghìn tỷ này.

 
 Nhiều căn nhà ở cho công nhân đã hoàn thành.


 Nhiều căn nhà ở cho công nhân đã hoàn thành.

 Nhiều căn nhà ở cho công nhân đã hoàn thành.

 

 

 

Thế nhưng, đáp lại sự kỳ vọng đó, sau 6 năm những gì mà dự án làm được là những chòi canh và 4 bức tường hoen ố bao quanh khu đất của dự án, toàn bộ diện tích gần 36 ha để hoang hoá. Nhiều người dân địa phương thấy phí đã vào khai thác trồng ngô, trồng sắn. Còn khu nhà ở, ăn uống của công nhân, dân tận dụng làm nơi nuôi nhốt trâu, bò… Nhiều ô cửa kính đã bị đập phá, cửa ra vào, cửa sổ bị kẻ xấu tháo dỡ mang đi… Nhìn khu nhà ở được đầu tư khang trang, người dân nơi đây ai cũng thấy xót xa.



 

 

 

Anh Đỗ Văn Nam, một người dân xã Thuý Sơn nhớ lại những giây phút huy hoàng khi dự án bắt đầu đi vào xây dựng: “Hôm dự án tiến hành xây dựng, hàng nghìn người dân ở Ngọc Lặc đã kéo đến xem, ai nấy đều rất vui vì nếu dự án đi vào hoạt động sẽ giải quyết được công ăn việc làm cho hàng trăm lao động là con em của họ. Rồi các dịch vụ khác cũng theo dự án mà phát triển thì người dân ở đây sẽ không còn đói nghèo nữa”.


 

 

Thất nghiệp tràn lan

 

Trong cái xã vùng cao Thuý Sơn này, người vui nhất và cũng chua xót nhất có lẽ là ông Đỗ Văn Tám, Chủ tịch Hội Nông dân xã Thuý Sơn, bởi khi dự án đến nhà, ông đã mất tới 1,3 ha đất. Nhưng đổi lại nhà ông lại có tới 3 người con được công ty chấp nhận cho đi đào tạo để làm công nhân cho nhà máy.


 
Nhiều hạng mục còn dang dở.

Nhiều hạng mục còn dang dở.





 Những bức tương bao quanh kiên cố.

 Những bức tương bao quanh kiên cố.


 

 

Lúc đó nhiều người xì xào, có người con ghen tỵ bởi ông có tới 3 người sau này sẽ được làm trong nhà máy, hưởng lương cao ngất. Thế nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, mất đứt gần 100 triệu đồng cho 3 con đi học, đổi lại là nỗi thất vọng ê chề, dự án “chết yểu”, các con ông cũng thất nghiệp theo, gia đình đã khó khăn, nay lại càng khó khăn hơn.


 

Không chỉ có hộ gia đình nhà ông Tám, mà còn rất nhiều hộ gia đình ở cái xã nghèo Thuý Sơn này lâm vào cảnh khốn cùng, để có tiền cho con ăn học, nhiều người còn thế chấp cả sổ đỏ, đi vay mượn khắp nơi để lấy tiền đầu tư cho con em họ đi học nghề. Nhiều người sau khi học nghề còn không dám đi đâu xa, sợ dự án bất ngờ hoạt động lại, nên lại cố chờ. Thành thử đã nghèo khó, lại rơi vào vòng luẩn quẩn, bần cùng.

 
Một số căn phòng đã đang hư hỏng, xuống cấp.

Một số căn phòng đã đang hư hỏng, xuống cấp.

 

 

“Siêu dự án” được hình thành, có một kế hoạch rất quan trọng được “vẽ” ra đó là đưa con em thuộc diện ảnh hưởng của dự án và ưu tiên người địa phương vào làm việc trong nhà máy. Hàng trăm con em địa phương, mà cụ thể là trên 300 người, học xong phổ thông chưa có việc làm, trong đó có nhiều người đang làm các công việc khác, thậm chí có người đang làm cán bộ… cũng đã đi theo tiếng gọi của dự án lớn, với ước mơ sớm được đổi đời.


 

Để hoàn thành lớp đào tạo do công ty đưa đi, mỗi người phải bỏ ra ít nhất là 30 - 40 triệu đồng, cho hơn 1 năm ăn học. Học xong 1 năm, 2 năm rồi đến 5 năm trôi qua vẫn không thấy nhà máy đâu, số tiền bỏ ra ăn học đa phần đều vay mượn khắp nơi, giờ đây thành món nợ cho những người dân nghèo nơi đây. Đau đớn hơn là có một số người từ có việc làm ổn định thành thất nghiệp, rồi sống vật vờ với đủ nghề khác nhau để chờ và vẫn hi vọng ở cái dự án nghìn tỷ này, dù vẫn biết đó là sự chờ đợi trong vô vọng.


 
Một số căn phòng đã đang hư hỏng, xuống cấp.

Công trình nghìn tỷ hư hỏng, dân thất nghiệp là thực trạng đang diễn ra tại dự án nhà máy xi măng Thanh Sơn.

 

 

Cho đến nay, có thể thấy giấc mơ thoát nghèo của người dân từ dự án nghìn tỷ đã vỡ mộng, thế nhưng đau lòng hơn hết là hệ lụi từ “siêu dự án” vẫn còn đeo bám, bao nhiêu người từ bỏ nghề giáo viên, nhân viên bưu điện… để đi làm thuê, làm mướn, phụ hồ. Bao nhiêu gia đình nợ nần chồng chất vẫn chưa thể trả nợ còn dự án bỏ ra hàng đống tiền thì nằm ngồn ngang hoang phế phơi mưa, phơi nắng.


 

Về vấn đề này, lãnh đạo huyện Ngọc Lặc cũng đã nhiều lần làm việc với chủ đầu tư tìm phương án giải quyết thế nhưng cho đến nay vẫn chưa có gì thay đổi, chỉ có người dân là chịu thiệt, vừa mất đất lại vừa thất nghiệp.


Theo dantri



 
Chia sẻ