Nhãn

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Sự kiện "thiên an môn" giữa lòng Ai Cập

Anh dep        

Khoai to@


Năm 1989 tại Quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh, Trung Quốc đã xảy ra một sự kiện mà cho đến ngày nay nó vẫn còn đeo đẳng trong lòng giới cầm quyền cũng như mỗi người dân của quốc gia này, đó là sự kiện Thiên An Môn. Sở dĩ gọi là sự kiện Thiên An Môn bởi nó được đặt tên theo vị trí diễn ra sự đàn áp phong trào biểu tình ở quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Đầu năm 1989, lợi dụng cái chết của Nguyên Tổng Bí thư Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc Hồ Diệu Bang, dân chúng Trung Quốc đã nhân lễ tang ông tổ chức nhiều vụ xuống đường biểu tình để “tỏ lòng thương tiếc một người thuộc xu hướng cải cách”. Lực lượng chống đối đã huy động có lúc hàng triệu người tham gia (trong đó chủ yếu là thanh niên, sinh viên, trí thức). Các cuộc biểu tình không chỉ diễn ra ở Bắc Kinh mà còn diễn ra ở hầu khắp các thành phố lớn của Trung Quốc. Điều này đã đặt Trung Quốc bên bờ vực của sự sụp đổ. Trong bối cảnh đó, Chính phủ Trung quốc tuyên bố thiết quân luật, cho quân đội và xe tăng tiến vào quảng trường Thiên An Môn để đàn áp người biểu tình trong biển máu vào đêm ngày 3 tháng 6, sáng ngày 4 tháng 6. Với cuộc đàn áp đẫm máu này đã làm cho hàng trăm dân thường bị chết và hàng chục nghìn người khác bị thương (theo chính quyền Trung Quốc thì có khoảng 800 dân thường bị chết và khoảng 100.000 người bị thương). Cho đến nay đây vẫn được xem là một vết đen trong lịch sử Trung Quốc.


Những ngày cuối tháng 8 năm 2013, thế giới lại chứng kiến một sự kiện diễn ra cũng không khác gì sự kiện Thiên An Môn năm 1989, đó là việc quân đội Ai Cập tiến hành đàn áp những người biểu tình ủng hộ Tổng thống bị lật đổ Mohamed Morsi trong biển máu. Hậu quả của những cuộc đàn áp đẫm máu đó đã làm 638 người chết và hơn 3.700 người bị thương chỉ trong một ngày cưỡng chế. Thêm gần 1.500 người thương vong trong ngày dẹp loạn thứ hai, có sự tham gia của tăng thiết giáp và đạn thật. Ngoài những con số thương vong nói trên, cuộc trấn áp (theo cách nói của chính phủ lâm thời Ai Cập) hay thảm sát (theo cách gọi của người biểu tình và dư luận quốc tế) còn chứng kiến cảnh hàng trăm nhà lãnh đạo của tổ chức Anh em Hồi giáo bị bắt giữ. Sự việc trên đã gây ra sự phẫn nộ sâu sắc của người dân đối với chính phủ lâm thời Ai Cập, đồng thời vụ đàn áp trên cũng gặp phải sự lên án mạnh mẽ của các cường quốc phương Tây và những quốc gia Hồi Giáo ủng hộ nhà lãnh đạo bị lật đổ Morsi. Điều này đang đặt xã hội Ai Cập đứng trước một cuộc nội chiến sâu sắc, kéo dài.


Từ sự kiện Thiên An Môn, Trung Quốc đến sự kiện đàn áp người biểu tình ở Ai Cập cho chúng ta thấy, hai sự kiện này đều có chung một kịch bản đó là lực lượng đối lập lợi dụng những sự kiện phức tạp, nhạy cảm trong xã hội để kích động người dân xuống đường biểu tình, tuần hành trên quy mô lớn, gây áp lực tiến tới lật đổ chính quyền nhà nước và hậu quả là tất cả những cuộc biểu tình này bị đàn áp trong biển máu. Mấu chốt của những sự kiện đó chính là nó được xảy ra trong những thời điểm xã hội chứa đựng những yếu tố bất ổn. Đặc biệt, đối với Ai Cập, một đất nước với nền dân chủ đa nguyên, đa đảng, vừa trải qua những cuộc biến động lớn với “mùa xuân Arập”.


Nhìn về Thiên An Môn và vấn đề Ai Cập mà ngẫm tới Việt Nam chúng ta. Hai sự kiện này tuy diễn ra khác nhau về thời điểm nhưng lại có chung một ý nghĩa, đó là lời chuông cảnh tỉnh cho những ai đang âm mưu thực hiện một nền dân chủ đa nguyên, chế độ đa đảng ở Việt Nam. Một xã hội đa nguyên ắt hẳn luôn chứa đựng những mâu thuẫn không thể giải quyết bởi sự tranh giành quyền lực của các lực lượng đối lập. Việt Nam sẽ đi theo con đường của riêng mình mà không thể có sự can thiệp của các thế lực bên ngoài. Con đường đó đảm bảo cho nhân dân được hưởng cuộc sống ấm no, hạnh phúc, được sống trong môi trường hòa bình, ổn định và phát triển.

2 Nhận Xét :

  1. Trung Quốc luôn có chiêu bài đồng hóa dân ta, bằng cách này hay cách khác Trung Quốc với âm mưu đó không bao giờ là thay đổi. Giờ theo cái cách từ từ đó là đưa người Trung Quốc sang Việt Nam và cho lấy phụ nữ Việt Nam. và hàng hóa Trung Quốc giờ còn nhiều hơn cả hàng Việt Nam ấy chứ, nhất là về quần áo và đồ chơi trẻ em

    Trả lờiXóa
  2. Nói làm gì nhiều về mấy trò của mấy anh rận chủ nữa. Cũng chỉ quanh quẩn trò nói xấu, bới móc này nọ rồi chỉ trích, người ta được vinh danh thì nói ra nói vào, nhận xét thiển cận là không hợp lý, không xứng đáng. Thế không hiểu mấy anh rận khi viết mấy bài chửi rủa, chỉ chích chế độ, kích động nhân dân làm loạn xã hội thì hay lắm đấy

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ