Nhãn

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Tôi là thanh niên yêu nước

ĐẠI BÀNG XANH


Đó là lời khẳng định của Phương Uyên và cũng là lời mà những kẻ tung hô, chạy theo hay cả kẻ dắt mũi cô vào con đường tù tội vẫn hô hoán, kêu gào. Phương Uyên là một thanh niên yêu nước theo họ nói. Và chúng ta hãy cùng xem Phương Uyên yêu nước như thế nào nhé.


Thay vì cầm lá cờ Tổ quốc đi thể hiện tình yêu với đất nước đã nuôi cô khôn lớn, cô lại mang theo lá cờ vàng ba sọc (cờ ba que) – lá cờ của chế độ cũ ở miền Nam Việt Nam. Năm 1992, khi Phương Uyên được sinh ra, đã là 17 năm kể từ ngày chế độ ấy chính thức kết thúc, chấm dứt thời kì đen tối của nhân dân miền Nam chịu đựng dưới tay Nhà nước Cộng hòa mà thực chất do kẻ thù là Đế quốc Mỹ dựng nên.


covang5

17 năm cộng thêm khoảng thời gian để Phương Uyên nhận thức được hoàn cảnh cô được sinh ra, quê hương đất nước nơi nuôi cô lớn lên từng ngày, đó quả thực là khoảng thời gian không hề ngắn, làm sao một cô gái trẻ tuổi lại tự nhiên bới móc ra một lá cờ như vậy? Nói trắng ra, cô chẳng có liên quan gì tới lá cờ, hay chế độ đó cả. Gia đình Phương Uyên cũng chẳng có ai xuất thân từ lính ngụy hay được hưởng cơm cháo ngon lành gì từ chế độ ấy.


Vậy làm sao cô gái này lại có được lá cờ ấy cùng cái suy nghĩ đấu tranh cho đất nước theo cái cách đầy lưu manh và giang hồ (viết bằng máu pha loãng những dòng chữ mang tính phỉ báng) như vậy? việc phản đối chính sách ngoại giao với Trung Quốc của Nhà nước có liên quan đến chế độ Cộng hòa Miền Nam Việt Nam năm xưa hay sao?


Câu trả lời là chẳng có liên quan gì cả. Vậy nghĩa là không có mối liên hệ nào giữa hành động (ừ thì được phép) là phản đối chính sách của Nhà nước ở Biển Đông với hành động tuyên truyền chống phá chính quyền (có sử dụng cờ vàng ba sọc) của Uyên cả.


Ơ, hay là cái cô gái yêu nước này chỉ mượn vấn đề biển Đông để làm cái cớ, dựa vào đó mà treo lại lá cờ tồn tại ngày cuối cùng cách ngày cô sinh ra hơn 17 năm? Chứ chẳng thể nào là mượn chế độ cũ để đả đảo chính sách của ngày nay cả, bởi cái chế độ ấy đã chết tắc tử từ ngày nào rồi.


Mà theo người ta kháo nhau, cô ta yêu nước đấy. Yêu nước xuất phát từ đâu mà lại bới ra lá cờ của chế độ ấy nhỉ? Phải chăng cô ta yêu nước và yêu chế độ của ông Thiệu, của Ngô gia năm nào? ồ, cái nhà nước, cái chế độ sọc ba que mà cô ấy yêu chỉ có thế này thôi:


-         Là chế độ tay sai của Mỹ, là công cụ để Mỹ tiến hành chiến tranh Miền Nam Việt Nam, đàn áp người Việt, xây dựng thuộc địa kiểu mới ở miền Nam


-         Là những kẻ thủ ác, Việt gian, lấy nghề giết đồng bào mình làm thú vui, làm công cụ để thăng tiến


-         Là những kẻ đã viết nên tháng ngày đầy máu thê lương, lê máy chém khắp mọi ngả đường, dồn nhân dân vào những ấp chiến lược


-         Là những kẻ đứng đầu một vùng lãnh thổ nhưng không ngày nào có suy nghĩ sẽ bảo vệ nhân dân, xây dựng đất nước mà chỉ chăm chăm: một là vơ vét của cải cho mình, hai là giết sạch những kẻ ngáng trở đường hắn bước


Thân gửi anh luật sư đã có lời bào chữa cho Uyên rằng cờ vàng ba sọc cũng được coi là quốc kì của đất nước trong một thời kì lịch sử, anh nên thêm vào, rằng thời kì lịch sử ấy là thời kì lịch sử như thế nào nhé. Uyên yêu nước nên yêu cái thời kì lịch sử đó sao? Thật kinh khủng tởm cho một “thanh niên yêu nước” như vậy đấy.


123

Và thêm một điều nữa, với sự không liên hệ giữa Uyên và chế độ cũ (bởi thời gian, bởi mối quan hệ lịch sử, quan hệ gia đình…) thì ắt hẳn phải có một mối liên hệ để bất ngờ lá cờ vàng ba sọc bay đến tư tưởng của Uyên. Mà tôi thì tin chắc, ngọn gió TIỀN đã mang cờ ba que đến với Uyên!

2 Nhận Xét :

  1. Nếu tổ quốc cần tổ quốc vẫy gọi thì không chỉ riêng thanh niên mà toàn bộ người dân Việt Nam đều sẵn sàng cầm súng chiến đấu bảo vệ tổ quốc, chúng ta được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Việt Nam yêu dấu đất nước đã cho ta lớn lên và trưởng thành và ta phải có trách nhiệm và nghĩa vụ với đất nước. Những kẻ tìm cách trốn tránh nghĩa vụ quân sự chỉ là thiểu số mà thôi, không thể cho rằng từ tư tưởng của chúng mà đánh giá chung về thanh niên

    Trả lờiXóa
  2. Chỉ cần có chiến tranh là tôi sẽ cầm súng ra chiến trường sẵn sàng hi sinh cho đất nước. Nhìn những tội ác của chiến tranh mang lại từ Mỹ, Nhật, Pháp cho tới Trung Quốc tôi tự đặt câu hỏi nếu một ngày người thân của tôi là nạn nhân của chúng tôi sẽ nghĩ gì? lúc đó tôi biết rằng mình phải cầm súng đúng lên, tôi đứng lên, bạn đứng lên cả đất nước ta đứng lên thì không một thế lực nào có thể đánh bại được, lịch sử đã chứng minh như thế, không tin các bạn lật lại các trang sử hào hùng mà xem

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ