Nhãn

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

Nước Mỹ và thảm họa nhân quyền

 Capture


Nước Mỹ hiện nay là một siêu cường thế giới với quyền lực bá chủ, có lẽ điều đó chẳng phải bàn. Nhưng liệu có phải vì thế mà nó là một xã hội đáng mơ ước không?

Một xã hội phát triển phải là một xã hội hài hòa được dựng xây dựa trên cái chung và cái riêng trên cơ sở tương hỗ lẫn nhau với tiêu chí quyền lợi chung phải đặt trên quyền lợi cá nhân. Cụ thể, từng cá nhân trong cộng đồng ấy phải có những mối quan hệ gắn kết chặt chẽ với nhau, chứ đâu phải “mạnh ai nấy sống, thân ai nấy lo”? Phải như thế mới tạo nên sức mạnh được. Chúng ta có thể thấy rằng loài ong, loài kiến đó, vốn nhỏ bé là vậy, nhưng bằng kỹ năng tổ chức xã hội tuyệt với, chúng đã trở thành những thế lực đáng kể trong tự nhiên. Chẳng phải ngẫu nhiên mà một nước nhỏ yếu như Việt Nam lại có thể đánh bại hai cường quốc sừng sỏ: Pháp và Mỹ. Cộng đồng xã hội Việt, với tính cố kết cao bắt nguồn từ văn hóa làng xã, đã trở thành một khối thống nhất có sức mạnh vô địch.

Song ở Mỹ thì không như thế…

Ở Mỹ, người ta tôn thờ thứ chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, thứ chủ nghĩa cá nhân thậm chí cho phép chà đạp, bắt nạt nhau. Cái thứ ấy lại được gọi bằng danh xưng mĩ miều “nhân quyền”. Và họ áp đặt thứ giá trị của họ lên toàn thế giới. Với chiêu bài “nhân quyền cao hơn chủ quyền”, giá trị “con người Mỹ” đã phủ bóng đen lên khắp địa cầu.

Người Mỹ vị kỷ. Đâu có lẽ nào có thứ “nhân quyền” to vật vã đến thế, thứ “nhân quyền” được sùng kính đến mức Chính phủ Mỹ và những ông chủ đằng sau nó trao vào tay các công dân của mình những tờ giấy phép sử dụng súng và các điều luật cổ động sử dụng thứ vũ khí giết người man rợ này.

Vậy đó, những tờ giấy ấy được cầm trên tay đã trở thành loại “giấy báo tử” dành cho người Mỹ.

Vâng, nước Mỹ là một trong những nơi diễn ra nhiều vụ thảm sát nhất thế giới, điều đó cũng đâu còn phải nghi ngờ gì?

Về chủ nghĩa cá nhân ở Mỹ, ngay từ cách đây gần 200 năm, Alexis Tocqueville, nhà chính trị Pháp, đã phải thốt lên trong tác phẩm “Nền dân chủ Mỹ” rằng:

“Chủ nghĩa cá nhân là một cảm nhận lạnh lùng và chín muồi, nó vứt bỏ từng thành viên của cộng đồng bằng cách chặt đứt bản thân anh ta rời khỏi cộng đồng của anh ta và kéo anh ta rời khỏi gia đình và bạn bè của anh ta, vì vậy sau khi anh ta đã tự tạo cho mình một vòng tròn nhỏ của riêng mình, anh ta sẵn sàng rời bỏ xã hội chung để đi tới chính mình. Ích kỷ nảy sinh ngay từ khi sinh như là một bản chất mù quáng; chủ nghĩa cá nhân tiến triển từ những phán xét sai lầm hơn là từ những cảm nhận đồi trụy; chủ nghĩa cá nhân phát sinh từ sự thiếu hiểu biết của trí óc hơn là từ sự bướng bỉnh của con tim. Tính tự kỷ nhốt chặt hòn ngọc của đức hạnh trong tối tăm; chủ nghĩa cá nhân, ban đầu, chỉ liếm đức hạnh của cuộc sống chung; nhưng lâu dài chủ nghĩa cá nhân tấn công và phá hủy tất cả các đức hạnh khác và với thời gian nhốt tất cả trong tầm thấp hèn của ích kỷ”.

Đau xót thay, hơn 200 năm sau, hiện thực chỉ ra rằng điều tiên liệu ấy càng ngày càng đúng, ngay chính tại quốc gia giàu có, hùng mạnh nhất thế giới ấy.

10 Nhận Xét :

  1. Tôi thấy Mỹ đã tự nhận là cái đầu tầu kéo cả thế giới theo về nhân quyền, nhưng thực ra bộ mặt nhân quyền của Mỹ là một bộ mặt lem luốc nhất thế giới. Mỹ đã và luôn tự thừa nhận bản thân mình như một quốc gia với nền dân chủ cao độ. Người khổng lồ tự nâng tầm mình với vai trò tự phong đi tìm dân chủ kiểu Mỹ cho các dân tộc khác. Hô to nhân quyền là thế, nhưng thực ra bộ mặt nhân quyền của Mỹ là một bộ mặt BẨN nhất thế giới. Mỹ nên tự nhìn lại bản thân trước khi cất tiếng dạy bảo các nước khác.

    Trả lờiXóa
  2. Việc Mĩ lên tiếng can thiệp vào vấn đề của Việt Nam, đề nghị Việt Nam tuân thủ nhân quyền là hoàn toàn vi phạm quyền tự quyết, quyền tài phán của Việt Nam. Và việc Mĩ yêu cầu Việt Nam như thế là ỉ thể nước lớn chứ không phải Mĩ là một nước đã làm tốt vấn đề nhân quyền. Một vì dụ đó là cao ủy LHQ về nhân quyền N.Pi-lây vừa lên tiếng chỉ trích Mỹ đang vi phạm luật pháp quốc tế bằng việc giam giữ tùy tiện vô thời hạn các nghi phạm tại nhà tù Goan-ta-na-mô, đồng thời yêu cầu Oa-sinh-tơn phải thực hiện cam kết đóng cửa nhà tù gây tranh cãi này, bởi nó đang làm tổn hại nghiêm trọng vị thế của chính nước Mỹ. Như vậy Mĩ thực chất là chưa thực hiện tốt nhân quyền đối với trong nước nên không thể đi phán quyết vấn đề này cho nước khác được.

    Trả lờiXóa
  3. nói là thảm họa nhân quyền thì thực ra cũng không đúng cho lắm, nhưng căn cứ vào những hành động và nhận xét về nhân quyền của mỹ đối với việt nam cũng như tình hình thực tế đang diễn ra ở nước mỹ thì đó thực sự là điều khó hiểu, rõ ràng là nước mỹ đã không làm tốt việc của mình, nhưng ho vẫn có thể tự cho mình quyền phê phán nước khác

    Trả lờiXóa
  4. cứ để ý tới những sự việc phức tạp đang xảy ra ở nước mỹ trong thời gian vừa qua thì sẽ thấy, nước mỹ đang có rất nhiều sự việc phức tạp, khủng bố, giết người hàng loạt, có phải nước nào trên thế giới cũng có những tình trạng đó đâu, điều đó chứng tỏ nước mỹ luôn tiềm ẩn rất nhiều vấn đề phức tạp

    Trả lờiXóa
  5. Ngày nay, Mỹ vẫn còn đó lòng thù hận của một siêu cường đã phải gục ngã trước ý chí của con người Việt Nam, Mỹ chống Việt Nam trên tất cả các lĩnh vực, bằng các biện pháp kể cả đe dọa việc trở lại xâm chiếm Việt Nam nhưng Việt Nam đang chứng tỏ một sức sống bền bỉ, dẻo dai. Đó chính là một thành công của nỗ lực đáng khâm phục của Việt Nam khi đã từng bước khôi phục lại sức sản xuất và từng bước nâng cao đời sống nhân dân, quyền của con người được đảm bảo hàng ngày. Tuy nhiên những thành tích đó luôn bị đánh giá một cách thiên lệch bởi Mỹ và các nước không có cùng mục tiêu, thiện chí, với chính sách công kích Việt Nam các nước này luôn đe dọa đưa Việt Nam vào danh sách đen, lên tiếng can thiệp vào các công việc nội bộ của Việt Nam, cho rằng làm như vậy là đang giúp Việt Nam có tự do ,dân chủ, nhân quyền hơn.

    Trả lờiXóa
  6. chính nước Mỹ đang đối mặt với các vấn đề nhân quyền nội tại của chính nước Mỹ, đó là các sai phạm về nhân quyền bị đưa ra ánh sáng mà giới chính quyền đang cố gắng để che đậy hay phủ nhận bằng các lý do đầy sức thuyết phục là vì lý do an ninh quốc gia, vì ổn định đất nước mà họ quên đi một điều quan trọng đó là những việc đó đã xâm phạm nghiêm trọng tình hình nhân quyền, làm xấu đi hình ảnh nước Mỹ mà theo như họ mong muốn là thiên đường nơi trần gian của cả thế giới.

    Trả lờiXóa
  7. biểu tượng Nữ thần tự do của nước Mỹ giờ đây đã không còn đúng nghĩa của nó một thảm họa về tự do dân chủ, nhân quyền của công dân bị xem nhẹ, coi thường như bây giờ. Đúng là nước Mỹ có sự phát triển đứng đầu thế giới nhưng ở Mỹ, người ta tôn thờ thứ chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, thứ chủ nghĩa cá nhân thậm chí cho phép chà đạp, bắt nạt nhau. Cái thứ ấy lại được gọi bằng danh xưng mĩ miều “nhân quyền”. Và họ áp đặt thứ giá trị của họ lên toàn thế giới. Với chiêu bài “nhân quyền cao hơn chủ quyền”, giá trị “con người Mỹ” đã phủ bóng đen lên khắp địa cầu.

    Trả lờiXóa
  8. KHông sớm cũng muộn, cái xã hội giàu sang giả tạo của Mỹ cũng sẽ sụp đổ thôi, người giàu thì giàu quá, người nghèo thì nghèo quá, giai cấp tư sản sẵn sàng làm mọi việc để kiếm tiền, những người nghèo khổ thì bị ép phải nai lưng ra kiếm tiền cho tư sản. sự chênh lệch giữa giàu và nghèo sẽ là quả bom nổ giữa xã hội Mỹ.

    Trả lờiXóa
  9. Nói về đất nước Mỹ thì chúng ta có thể thấy có vô vàn điều chứng tỏ rằng đất nước đó vi phạm nhân quyền, 1% con người trên đất nước của chúng thì chiếm tới 99% tài sản của quốc gia chúng rồi. Thế là đủ biết không có công bằng rồi, toàn bóc lột sức lao động mà thôi, còn nhiều thứ khác nữa chứ, nhân quyền quá kém luôn

    Trả lờiXóa
  10. Một đất nước lớn nhưng lại không bao giờ biết làm gương cho những nước nhỏ khác. Chúng tưởng là chúng là nước lớn thì muốn làm gì thì làm, muốn không có tự do nhân quyền thì được nhưng lại trắng trợn vu khống các nước bé khác là không có nhân quyền vậy cơ đấy. Một đất nước xấu xa

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ