Nhãn

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Vấn đề nhân quyền ở Mĩ - Phần 1

[caption id="attachment_1301" align="aligncenter" width="580"]Nhân quyền " Kiểu Mỹ " ( nguồn nguyentandung.org) Nhân quyền " Kiểu Mỹ " ( nguồn nguyentandung.org)[/caption]

Con người với bản năng và tính xã hội của mình luôn hướng tới Chân (cái thật, cái đúng), Thiện (cái tốt lành) và Mỹ (cái đẹp). Chính vì thế, dù chịu sự chi phối bởi lợi ích cá nhân trong các hoạt động của mình thì khát vọng về “quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc” trở thành điểm tương đồng của tất cả mọi người. Song khát vọng chung nhất ấy đã bị chà đạp, kìm nén khi xã hội loài người phân chia thành những giai cấp khác nhau; có tập đoàn người này áp bức, thống trị tập đoàn người khác, thông qua những quy định, sắc lệnh (luật pháp) của nhà nước do giai cấp thống trị nắm giữ và điều hành. Cũng từ đó mới xuất hiện cuộc đấu tranh cho khát vọng chung, mới xuất hiện “nhân quyền” và cuộc đấu tranh cho nhân quyền. Có thể nói rằng, tuyên bố của Spactaquyt về quyền của nô lệ chống áp bức bóc lột của chủ nô năm nào là tuyên bố nhân quyền đầu tiên, có dấu ấn lớn nhất dưới chế độ chiếm hữu nô lệ.


Tuy nhiên, phải đến giữa thế kỷ thứ XVIII, giai cấp tư sản giải phóng tiểu nông khỏi sự bóc lột và thống trị của các lãnh chúa phong kiến thì đây mới được coi là ngọn cờ nhân quyền lớn nhất của thời đại cách mạng tư sản. Không phải ngẫu nhiên mà nhân loại hân hoan chào đón “Tuyên ngôn Độc lập” của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ và “Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền” của Pháp.


Bản Tuyên ngôn Độc lập của Mỹ được một ủy ban gồm 5 người, đứng đầu là Thomas Jefferson soạn thảo và được Hội nghị Lục địa lần thứ 2 long trọng công bố ngày 4 tháng 7 năm 1776. Nội dung cơ bản của Tuyên ngôn là lời tuyên bố các quyền tự do dân chủ tư sản và khẳng định nền độc lập của các bang ở Bắc Mỹ. Bản Tuyên ngôn nêu rõ: “Mọi người sinh ra đều bình đẳng. Tạo hóa đã ban cho họ những quyền bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”.


Thế nhưng, từ trước cho đến nay ở Mỹ đã thực sự tồn tại cái gọi là nhân quyền theo đúng nghĩa hay chưa?


Lật ngược lại lịch sử, có thể thấy chế độ nô lệ được chấp nhận ở các bang miền Nam trong suốt 75 năm đầu tiên của nền Cộng hòa Mỹ. Tình trạng phân biệt chủng tộc tại các trường học, các khu công cộng và định kiến xã hội. Cần phải nói đến việc người Mỹ bản xứ (người da đỏ) bị buộc phải di chuyển về miền viễn Tây (người da đỏ bị mất nhà cửa, đất đai, tài sản, gia súc và bị tàn sát dã man).


Mãi đến nửa đầu thế kỷ 20, phụ nữ mới được quyền bầu cử, được tham gia bồi thẩm đoàn, và có quyền sở hữu tài sản trong vai trò người vợ.


Martin Luther King (Mục sư Baptist, nhà hoạt động dân quyền người Mỹ gốc Phi, và là người đoạt Giải Nobel Hoà bình năm 1964) từng chỉ trích chính nước Mỹ về tình hình nhân quyền, sau đó đã bị ám sát, đến nay vẫn chưa tìm ra được kẻ chủ mưu.


Trong cuộc chiến tranh Irad, vào tháng 3/2003, lấy cớ tìm kiếm vũ khí hủy diệt hàng loạt, và giải phóng nhân dân Irad khỏi chế độ độc tài, vi phạm nhân quyền, liên quân do Mỹ đứng đầu với khí thế áp đảo về lực lượng và vũ khí công nghệ cao đã tiến hành cuộc chiến lật đổ chế độ của Tổng thống Saddam Hussein bất chấp nghị quyết của Liên hợp quốc phủ quyết hành động này của Mỹ. Trong thời gian chiếm đóng, cuộc chiến của Mỹ đã làm hơn 100.000 dân thường Iraq chết. Sau này, không tìm thấy bằng chứng nào của sự tồn tại của vũ khí hủy diệt, chính phủ Mỹ đã buộc phải công khai thừa nhận nguồn tin Irad có vũ khí hủy diệt hang loạt, nguyên nhân trực tiếp mà Mỹ nêu ra để tiến hành chiến tranh xâm lược Irad chưa được kiểm chứng và sai. Vậy là cuối cùng, cũng chỉ vì một nguồn tin chưa được kiểm chứng mà Mỹ bất chấp sự phủ quyết của Hội đồng bảo an liên hợp quốc, xem thường tính mạng của người dân, cùng đồng minh tiến hành xâm lược, gây bao chết chóc, tang thương cho người dân Irad. Đó là hành động ngông cuồng, chà đạp lên luật pháp và những nguyên tắc dân chủ quốc tế, vi phạm nghiêm trọng nhân quyền của người dân nước khác.


     Xuân An

4 Nhận Xét :

  1. không cần phải tìm hiểu quá sâu về lịch sử nước mỹ đâu, chỉ cần nhìn vào những gì thực tế đang diễn ra thôi thì ta cũng thấy được rằng trên đất nước mỹ rộng lớn vẫn còn tồn tại rất nhiều vấn đề bất công, đó là một thực tế không thẻ chối cãi , vì vậy càng cho thấy sự mâu thuẫn và lố bịch khi mỹ luôn luôn có hành động phê phán về nhân quyền của nước khác

    Trả lờiXóa
  2. chả cần phải trực tiếp tới nước mỹ, chỉ cần thông qua những phương tiện thông tin đại chúng thôi thì ta cũng có thể thấy là nước mỹ có rất nhiều vấn đề, điều đó cũng là dễ hiểu thôi, bởi xã hội nước nào mà chả có vấn đề nọ vấn đê kia, nhưng đáng lẽ thì nước mỹ cần phải có hành động để giải quyết những vấn đề đó , chứ không phải là quay sang chỉ trích những nước khác

    Trả lờiXóa
  3. Chúng ta có thể dễ dàng nhận ra được cái bộ mặt của nước Mỹ nó như thế nào rồi.lúc nào cũng bày đặt tự nhận mình là nhà dân chủ nhân quyền để ra lệnh cho các nước khác làm theo lời mình nhưng thực tế cái nhân quyền của nước Mỹ đang bị vi phạm nghiêm trọng.vậy nên dù thế nào đi chăng nữa chẳng có nước nào làm theo lời nói của Mỹ.và mỹ cũng nên biết cái điều đó mà đừng có tỏ ra hoang tưởng nữa.

    Trả lờiXóa
  4. Chúng ta không cần nói thì cũng đã biết rất rõ về cái việc làm và bản chất thật sự của nước Mỹ,và cũng chẳng cần phải nhìn những hình ảnh kia thì chúng ta cũng đã biết rõ được cái thực trạng nhân quyền ở đây nó như thế nào.Vậy nên nước Mỹ đừng có tưởng rằng họ có quyền áp đặt mọi thứ vào các nước khác và yêu cầu các nước khác phải là theo những gì mà họ muốn.Hãy nhìn Việt nam mà học tập rồi sau đó hãy to miệng.

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ