Nhãn

Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2013

NHỮNG TÊN BỒI BÚT LOẠN NGÔN VÀ NGU DỐT (Tập 3) Nguyễn Minh Cần – Kẻ tâm thần chính trị

Nguyễn Minh Cần, một nhà chính trị tha hương và tị nạn xã hội ở nước Liên Xô cũ nay là Liên Bang Nga đã có những quan điểm xét lại mà Cần cho rằng đó là những lời gan ruột, là yêu nước, thương dân là mong muốn cho Việt Nam một cuộc sống giàu đẹp. Trong bài viết ‘Nguyễn Minh Cần – chuyện dài ra đảng và đa đảng’ được đăng trên dân luận nhằm đáp ứng lời kêu gọi ra khỏi Đảng của nhà dân chủ Lê Hiếu Đằng.


MinhCan-1Chân dung nhà dân chủ Nguyễn Minh Cần


Trong bài viết của mình Cần giới thiệu rằng mình đã gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương (tên gọi khác của Đảng Cộng sản Việt Nam vào giai đoạn 1930-1950)và ra khỏi Đảng vào năm 36 tuổi. Cần nói ông ta từng vào sinh ra tử vì cách mạng, nhưng sau khi được Nhà nước cho đi học ở Liên Xô, ông cùng một số người bị quy vào tội “xét lại” và hắn chấp nhận sống cuộc sống tha hương để không bị Đảng cộng sản bỏ tù. Cái lý luận của hắn đúng hay không cả xã hội đều biết, vẫn biết trong mỗi giai đoạn lịch sử, cũng có những lúc chúng ta phạm phải sai lầm trong việc thực hiện các đường lối, chính sách của Đảng nên đã gây ra những hậu quả to lớn như cải cách ruộng đất năm 1953-1956 ở Miền Bắc. Nhưng chủ trương cải cách ruộng đất của chủ tịch Hồ Chí Minh và Trung ương Đảng là hoàn toàn đúng đắn, tuy nhiên, do trình độ dân trí của cán bộ địa phương và quần chúng nhân dân còn thấp, lại do rập khuôn máy móc trong thực hiện cải cách ruộng đất nên đã gây ra những viễn cảnh đau lòng như đấu tố nhầm những người yêu nước, con đấu tố cha mẹ, vợ đấu tố chồng,..” Nhưng ngay lập tức, khi biết chuyện Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ngay lập tức cho dừng cải cách ruộng đất, cách chức đồng chí Tổng bí thư Trường Chinh, đồng thời kịp thời tiến hành các biện pháp sửa sai và công khai xin lỗi trước quốc dân đồng bào. Chính nhờ những việc làm kịp thời đó nên việc cải cách ruộng đất vẫn thành công vang dội và đáp ứng được yêu cầu “người cày có ruộng” từ đó mới có lương thực, thực phẩm để chi viện cho chiến trường Miền Nam đánh giặc cứu nước. Nhưng lý luận của Nguyễn Minh Cần lại cho rằng Đảng ta gây tội ác trong cải cách ruộng đất, thật là hết chỗ nói, thế nên khi quy kết rằng Nguyễn Minh Cần “phản quốc” cũng thấy xác đáng.


Nguyễn Minh Cần còn nói rằng, số phận đã run rủi cho hắn được tham gia hai cuộc cách mạng trong đời, và hắn lập luận rằng: “cuộc Cách mạng Tháng Tám (19/8/1945) ở Việt Nam lúc tôi mới 17 tuổi, vì ngây thơ về chính trị tôi đã vô ý thức đưa Đảng Cộng Sản Việt Nam lên nắm chính quyền thống trị Đất nước”. Không biết hắn tham gia cách mạng trong vô thức thì hắn nhận thức được cái gì để Đảng ta phải quan tâm đến hắn, cho hắn đi nước ngoài học tập nâng cao trình độ còn cả nước đang từng ngày phải đổ máu cho cuộc chiến thống nhất dân tộc. Còn nhớ những thế hệ trẻ thời đó đã vô cùng phấn khởi khi được tham gia cách mạng và ngày giành chính quyền (19/8/1945) là ngày hạnh phúc nhất của quốc dân đồng bào nước Việt Nam dân chủ cộng hòa nay là Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Còn việc Đảng Cộng sản Việt giành quyền thống trị đất nước (lúc đó Đảng lấy tên là Đảng Cộng sản Đông Dương) là một việc làm tất yếu, vì nhờ có Đảng cộng sản Đông Dương và sự lãnh đạo sáng suốt của lãnh tụ Hồ Chí Minh trải qua 3 cuộc vận động cách mang là 1930-1931; 1936-1939; 1939-1945 thì mới hội tụ đầy đủ các yếu tố để giành chính quyền cách mạng thành công. Dựa vào vô thức của một kẻ thiếu hiểu biết và tâm thần chính trị như Nguyễn Mình Cần nói như thế e là hoang tưởng quá chăng, tự đánh bóng tên tuổi của mình ư? Tiếp đó, Cần tự đánh bóng mình là đã tham gia hạ bệ Đảng Cộng sản Liên Xô vào ngày 19/8/1991, sự tự tin và ngạo mạn của hắn quả thực làm cho người khác cảm thấy ghen tị về những thành tích bất hảo của hắn. Nguyễn Minh Cần hết kết tội Đảng Cộng sản Việt Nam bán Trường Sa cho Trung Quốc lại xuyên tạc đường lối của Việt Nam là theo đường lối Trung Quốc này nọ. Trong khi trong chính sách đối ngoại của Việt Nam đã xác định rõ bạn thù, và trong lịch sử 16 cuộc chiến xâm lược của Việt Nam từ lúc dựng nước đến nay thì có đến 14 cuộc chiến là chống lại sự xâm lược của phong kiến phương Bắc. Tuy nhiên, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn chủ trương lấy hòa hiếu làm đầu nên được bạn bè quốc tế tin yêu và giúp đỡ, như vậy Việt Nam mới trường tồn được đến ngày nay và đang từng bước phát triển ngày càng giàu mạnh, còn Trung Quốc thì muôn đời không bao giờ chịu dừng lại cái dã tâm là bá chủ toàn cầu, cho nên chắc chắc những điều Nguyễn Minh Cần nói đến là những điều xuyên tạc mang chủ nghĩa cá nhân sâu sắc.


Tiếp đó Nguyễn Minh Cần lại vu cáo Đảng Cộng sản Việt Nam sau khi giành được chính quyền vào tháng Tám năm 1945, hắn vu cáo “Nhưng hồi đó, thế và lực của ĐCS còn yếu, nên các lãnh tụ CS phải dùng những thủ đoạn khéo léo che giấu cái chất CS của chế độ. Thậm chí có lúc họ còn giả vờ giải tán ĐCS (11/1946) và cho ra đời hai đảng “bỏ túi” là Đảng Dân Chủ và Đảng Xã Hội để làm cảnh, hòng đánh lừa dư luận trong nước và thế giới. Họ đặt tên nước là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, và có khi phải lập “Chính phủ liên hiệp”, mời những quan chức, vài đại biểu các đảng khác, vài nhân sĩ có uy tín dưới chế độ cũ đứng đầu các bộ quan trọng trong chính phủ (như nội vụ, ngoại giao, văn hóa...), nhưng những vị này chỉ “làm vì” chẳng có quyền hành thực tế, mà mọi thực quyền đều nằm trong tay các cán bộ CS. Nguyễn Minh Cần lại xuyên tạc lịch sử một cách trắng trợn, trong tình thế vào năm 1946 trước viễn cảnh quân đồng minh vào giải giáp quân đội Nhật và quân xâm lược Pháp núp bóng quân đồng minh âm mưu xâm lược nước ta một lần nữa. Trước những sự đòi hỏi và hoàn cảnh ngặt nghèo đến mức được ví như “ngàn cân treo đầu sợi tóc”, cùng lúc phải đối phó với cả thù trong, giặc ngoài, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã phải không khéo trong sách lược, trong đó có cả việc Đảng Cộng sản phải tạm thời tự giải tán để rút vào bí mật hòng chuẩn bị cho một cuộc chiến mà ta biết trước rằng mình không thể tránh khỏi. Tình thế cách mạng và áp lực của quân Tưởng Giới Thạch đòi hỏi Đảng ta phải thực hiện những sách lược phù hợp, làm gì cho chuyện giả vờ giải tán như Nguyễn Minh Cần xuyên tạc. Thế mà cũng mang danh là kẻ đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài, đúng là một kẻ tâm thần về chính trị và ngu muội về lịch sử.


Tiếp đó Nguyễn Minh Cần lại vu cáo “Đảng Cộng sản Việt Nam tiến hành cuộc chiến tranh Bắc Nam dưới chiêu bài “giải phóng miền Nam”. Biết bao xương máu của quân và dân cả hai miền Bắc và Nam đã đổ ra! Biết bao nhiêu triệu thanh niên, nam nữ của cả hai miền Bắc và Nam đã chết tức tưởi trong cuộc chiến tranh huynh đệ này!” Thật nực cười, lãnh thổ Việt Nam này Nam Bắc nối liền một dải có hình chữ S, dù có ai muốn xóa bỏ sự thật đó cũng không được. Sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, Đế Quốc Mỹ đã âm mưu can thiệp và Miền Nam Việt Nam, và thực tế chúng đã dựng nên chính phủ độc tài gia đình trị Ngô Đình Diệm, khi về nước Diệm đã lê máy chém đi khắp miền Nam giết hại đồng bào, chiến sĩ ta. Sau khi lật đổ Diệm, quân đội Mỹ đã vào gây chiến tranh ở miền Nam và chúng muốn thôn tính luôn cả miền Bắc, đến khi không làm gì được quân và dân miền Nam ngay lập tức chúng dồn tất cả sự căm hờn vào hàng vạn tấn bom đạn trong đợt đánh phá miền Bắc Việt Nam vào năm 1972 mà phía Việt Nam gọi là trận Điện Biên Phủ trên không. Những chứng cứ đó, lịch sử trong và ngoài nước còn ghi lại rõ ràng, cớ sao Nguyễn Minh Cần là ngu đến mức không chịu đọc để rồi vì bất mãn chính trị mà buông ra nhưng lời vu cáo sằng bậy.


Và đây, bản chất của Nguyễn Minh Cần đã lộ ra ngay, khi hắn đưa ra lời khuyên “ĐCSVN hãy nên nghe lời kêu gọi thức thời của hai đảng viên CS kỳ cựu Lê Hiếu Đằng và Hồ Ngọc Nhuận, mà can đảm “xét lại” và quyết định một thái độ rõ ràng, dứt khoát, đầy trách nhiệm công dân”. Đi theo bụt mặc áo cà sa, đi theo ma thì mặc áo giấy, câu nói của tiền nhân còn ghi đậm rõ ràng trong sử sách, vãi cả Đằng, vãi cả Nhuận và bây giờ vãi luôn cả Cần. Đúng là những kẻ đánh tráo khái niệm lòng yêu nước bằng sự thù hằn cá nhân, những kẻ toán tính và kinh doanh chính trị bằng một tâm rồn của “rận chủ”, những kẻ tâm thần chính trị./.


Trần Ái Quốc


24 Nhận Xét :

  1. Nguyễn Minh Cần, một nhà chính trị tha hương và tị nạn xã hội ở nước Liên Xô cũ nay là Liên Bang Nga đã có những quan điểm xét lại mà Cần cho rằng đó là những lời gan ruột, là yêu nước, thương dân là mong muốn cho Việt Nam một cuộc sống giàu đẹp. Trong bài viết ‘Nguyễn Minh Cần – chuyện dài ra đảng và đa đảng’ được đăng trên dân luận nhằm đáp ứng lời kêu gọi ra khỏi Đảng của nhà dân chủ Lê Hiếu Đằng. Bản chất của Nguyễn Minh Cần đã lộ ra ngay, khi hắn đưa ra lời khuyên cho Đảng cộng sản Việt Nam

    Trả lờiXóa
  2. Và đây, bản chất của Nguyễn Minh Cần đã lộ ra ngay, khi hắn đưa ra lời khuyên “ĐCSVN hãy nên nghe lời kêu gọi thức thời của hai đảng viên CS kỳ cựu Lê Hiếu Đằng và Hồ Ngọc Nhuận, mà can đảm “xét lại” và quyết định một thái độ rõ ràng, dứt khoát, đầy trách nhiệm công dân”. Đi theo bụt mặc áo cà sa, đi theo ma thì mặc áo giấy, câu nói của tiền nhân còn ghi đậm rõ ràng trong sử sách, vãi cả Đằng, vãi cả Nhuận và bây giờ vãi luôn cả Cần. Đúng là những kẻ đánh tráo khái niệm lòng yêu nước bằng sự thù hằn cá nhân, những kẻ toán tính và kinh doanh chính trị bằng một tâm rồn của “rận chủ”, những kẻ tâm thần chính trị

    Trả lờiXóa
  3. Nguyễn Minh Cần lại xuyên tạc lịch sử một cách trắng trợn, trong tình thế vào năm 1946 trước viễn cảnh quân đồng minh vào giải giáp quân đội Nhật và quân xâm lược Pháp núp bóng quân đồng minh âm mưu xâm lược nước ta một lần nữa. Trước những sự đòi hỏi và hoàn cảnh ngặt nghèo đến mức được ví như “ngàn cân treo đầu sợi tóc”, cùng lúc phải đối phó với cả thù trong, giặc ngoài, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã phải không khéo trong sách lược, trong đó có cả việc Đảng Cộng sản phải tạm thời tự giải tán để rút vào bí mật hòng chuẩn bị cho một cuộc chiến mà ta biết trước rằng mình không thể tránh khỏi. Tình thế cách mạng và áp lực của quân Tưởng Giới Thạch đòi hỏi Đảng ta phải thực hiện những sách lược phù hợp, làm gì cho chuyện giả vờ giải tán như Nguyễn Minh Cần xuyên tạc. Thế mà cũng mang danh là kẻ đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài, đúng là một kẻ tâm thần về chính trị và ngu muội về lịch sử.

    Trả lờiXóa
  4. Không biết hắn tham gia cách mạng trong vô thức thì hắn nhận thức được cái gì để Đảng ta phải quan tâm đến hắn, cho hắn đi nước ngoài học tập nâng cao trình độ còn cả nước đang từng ngày phải đổ máu cho cuộc chiến thống nhất dân tộc. Còn nhớ những thế hệ trẻ thời đó đã vô cùng phấn khởi khi được tham gia cách mạng và ngày giành chính quyền (19/8/1945) là ngày hạnh phúc nhất của quốc dân đồng bào nước Việt Nam dân chủ cộng hòa nay là Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Còn việc Đảng Cộng sản Việt giành quyền thống trị đất nước (lúc đó Đảng lấy tên là Đảng Cộng sản Đông Dương) là một việc làm tất yếu, vì nhờ có Đảng cộng sản Đông Dương và sự lãnh đạo sáng suốt của lãnh tụ Hồ Chí Minh trải qua 3 cuộc vận động cách mang là 1930-1931; 1936-1939; 1939-1945 thì mới hội tụ đầy đủ các yếu tố để giành chính quyền cách mạng thành công. Dựa vào vô thức của một kẻ thiếu hiểu biết và tâm thần chính trị như Nguyễn Mình Cần nói như thế e là hoang tưởng quá chăng, tự đánh bóng tên tuổi của mình ư?

    Trả lờiXóa
  5. Nguyễn Minh Cần, một nhà chính trị tha hương và tị nạn xã hội ở nước Liên Xô cũ nay là Liên Bang Nga đã có những quan điểm xét lại mà Cần cho rằng đó là những lời gan ruột, là yêu nước, thương dân là mong muốn cho Việt Nam một cuộc sống giàu đẹp. Trong bài viết ‘Nguyễn Minh Cần – chuyện dài ra đảng và đa đảng’ được đăng trên dân luận nhằm đáp ứng lời kêu gọi ra khỏi Đảng của nhà dân chủ Lê Hiếu Đằng.

    Trả lờiXóa
  6. Haiz, suy cho cùng thì cũng vì một chữ tiền, nếu không vì tiền thì cái lũ bất nhân này cũng không đến mức mất nết như thế.

    Trả lờiXóa
  7. Tác giả viết rất hay, cần phải có những bài viết như thế này để bóc mẽ sự thật, cần phải nhân rộng những bài viết như thế này trên các phương tiện truyền thông để bà con mình đọc được mà chửi thẳng vào mặt cái bọn “ngu như bò” ấy. Hay ít nhất nhìn thấy mặt chúng nó xuất hiện cũng cho nó vài bãi nước bọt vào mặt cho chừa cái thói hung hăng đi.

    Trả lờiXóa
  8. Nguyễn Minh cần mày bị điên thật rồi đất nước đang trong thời kỳ phát triển kinh tế người dân được ổn định thì cần gì ở một Đảng khác lãnh đạo nữa thật ngu xuẩn.không người dân Việt nam sẽ tuyệt đối trung thành với Đảng cộng sản Việt nam Đảng việt nam là Đảng duy nhất lãnh đạo cuộc đấu tranh này

    Trả lờiXóa
  9. Phải nói răng ông này không những loạn ngôn mà còn cuông ngôn nữa. KHông thể chấp nhận được một người như ông ta. Một người đầu hai mớ tóc rồi mà hồ đồ chẳng khác gì những thanh thiếu niên bồng bột cả, những lời nói của ông ta thật đáng thất vọng so với độ tuổi của ông ta, thật đáng trách khi ông ta là người Việt Nam mà không bảo vệ đất nước Việt Nam gì cả.

    Trả lờiXóa
  10. Lịch sử dân tộc Việt Nam là một lịch sự hào hùng, vẻ vang, không một người dân Việt Nam nào là không biết điều đó và tự hào về lịch sự dân tộc. Những phát ngôn của Ông Nguyễn Minh Cần là đang xúc phạm đến niềm tự hào dân tộc, đang làm tổn hại đến lòng tự tôn của toàn thể dân tộc Việt Nam đấy. Nếu ông Cần không muốn được gọi là bán nước, phản quốc thì hãy viết bài xin lỗi tổ quốc, xin lỗi dân tộc đi.

    Trả lờiXóa
  11. Đúng là một tê phản quốc có khác, có thể nói bất cứ điều gì mà không màng người đời có thể phản đối, chửi bới cho như thế nào cả. Một người như ông ta thì chắc mặt phải dàu lắm, vô liêm sỉ lắm thì mới chịu được người đời chửi mắng ông ta. Không một người Việt Nam yêu nước nào có thể nhịn được lòng tức giận khi nghe thấy, đọc thấy những gì ông ta viết được đâu.
    Đối với tôi thì tôi nguyền rủa bọn bán nước, phản bội tổ quốc như ông ta.

    Trả lờiXóa
  12. Đúng là một tê phản quốc có khác, có thể nói bất cứ điều gì mà không màng người đời có thể phản đối, chửi bới cho như thế nào cả. Một người như ông ta thì chắc mặt phải dàu lắm, vô liêm sỉ lắm thì mới chịu được người đời chửi mắng ông ta. Không một người Việt Nam yêu nước nào có thể nhịn được lòng tức giận khi nghe thấy, đọc thấy những gì ông ta viết được đâu.
    Đối với tôi thì tôi nguyền rủa bọn bán nước, phản bội tổ quốc như ông ta..

    Trả lờiXóa
  13. Nguyễn Minh cần mày bị điên thật rồi đất nước đang trong thời kỳ phát triển kinh tế người dân được ổn định thì cần gì ở một Đảng khác lãnh đạo nữa thật ngu xuẩn.không người dân Việt nam sẽ tuyệt đối trung thành với Đảng cộng sản Việt nam Đảng việt nam là Đảng duy nhất lãnh đạo cuộc đấu tranh này

    Trả lờiXóa
  14. Phải nói răng ông này không những loạn ngôn mà còn cuông ngôn nữa. KHông thể chấp nhận được một người như ông ta. Một người đầu hai mớ tóc rồi mà hồ đồ chẳng khác gì những thanh thiếu niên bồng bột cả, những lời nói của ông ta thật đáng thất vọng so với độ tuổi của ông ta, thật đáng trách khi ông ta là người Việt Nam mà không bảo vệ đất nước Việt Nam gì cả.

    Trả lờiXóa
  15. Con mẹ mày Hoàng Minh Cần ạ, mày thật khốn kiếp khi dám quay lưng lại với đất nước Việt Nam thân yêu này. Bố mày phỉ nhổ vào cái mặt chó của mày.

    Trả lờiXóa
  16. Đúng là những thằng điên, mẹ kiếp chúng mày cứ gào nữa đi, cứ thét nữa đi và đón nhận những hậu quả từ những thành tích bất hảo và mất dạy của chúng mày. Thật tội nghiệp cho một lũ tâm thần chính trị.

    Trả lờiXóa
  17. Đúng là một tê phản quốc có khác, có thể nói bất cứ điều gì mà không màng người đời có thể phản đối, chửi bới cho như thế nào cả. Một người như ông ta thì chắc mặt phải dàu lắm, vô liêm sỉ lắm thì mới chịu được người đời chửi mắng ông ta. Không một người Việt Nam yêu nước nào có thể nhịn được lòng tức giận khi nghe thấy, đọc thấy những gì ông ta viết được đâu.
    Đối với tôi thì tôi nguyền rủa bọn bán nước, phản bội tổ quốc như ông ta..

    Trả lờiXóa
  18. Các nhà rận chủ VIệt Nam có một đặc điểm chung rất dễ nhận ra, đó là căn bệnh tâm thần chính trị. Những lời lẽ chúng nói ra đều trong tình trạng thần kinh kém tỉnh táo, khiến nội dung không có tính đúng đẵn, mà còn mang tính xuyên tạc, bịa đặt nhiều hơn. Không biết đó là căn bệnh của chúng hay là cách thức chúng kiến tiền.

    Trả lờiXóa
  19. Theo tôi, nếu những người đăng tải bài viết trên internet là người cầm bút thật sự có lương tri với đồng bào, với Tổ quốc Việt Nam, trước khi quan tâm đến quy định pháp lý hãy tự hỏi mình viết cho ai, viết vì ai và viết để làm gì? Một người cầm bút có lương tâm sẽ tự trả lời rằng viết cho đồng bào mình, viết vì Tổ quốc mình, viết vì tương lai tốt đẹp của quê hương và con cháu mình,... Làm được như thế sẽ không bị xã hội lên án, không bị ra trước vành móng ngựa và không bị tòa nào tuyên án.

    Trả lờiXóa
  20. "Đạo đức là những tiêu chuẩn, nguyên tắc được xã hội thừa nhận, quy định hành vi của con người đối với nhau và đối với xã hội. Các nguyên tắc đạo đức giống như những chiếc máy điều chỉnh hành vi của con người, nhưng không mang tính chất cưỡng chế mà mang tính tự giác (...) Trên cơ sở lí tưởng và trách nhiệm đạo đức đã hình thành nên quan niệm về lương tâm và lòng tự trọng của nhà báo chuyên nghiệp. Đạo đức nghề nghiệp bao gồm các nguyên tắc xử sự đúng đắn để ngăn ngừa những hành vi không đúng đắn. Căn cứ vào những tiêu chuẩn đạo đức này và dựa vào tính chất của những hành vi, mỗi nhà báo sẽ phải chịu đựng sự tự xỉ vả, xấu hổ, phải tự kết tội, hoặc được khích lệ, tự hào, phấn khởi và hạnh phúc". Còn những con người này thì xét về khía cạnh đạo đức họ đang làm ra những hành vi mà không còn lương tâm nghề nghiệp nữa mà chỉ nghe đồng tiền sai khiến.

    Trả lờiXóa
  21. Suy cho cùng quan niệm về đạo đức nghề báo cũng vẫn dựa trên đạo đức xã hội nói chung để phân biệt tốt - xấu, thiện - ác. Lạm dụng báo chí vì lợi riêng là việc làm xấu, ác. Công cuộc đổi mới đất nước của chúng ta cần chống lại sự lạm dụng báo chí, một khía cạnh quan trọng của đạo đức nghề nghiệp, để gìn giữ năng lực giải quyết vấn đề của hệ thống truyền thông trong một nền dân chủ, ngược lại với kết quả không mong muốn và một số lỗi lầm thực tế của báo chí hiện nay. Đối với những tên cuồng ngôn như thế này thì thật sự ho đang làm ra những chuyện trái với đạo đức lương tâm không chỉ của người làm báo mà ngay cả một người dân bình thường cũng không làm như thế được.

    Trả lờiXóa
  22. Vấn đề về đạo đức nghề nghiệp của báo chí hiện nay là phải tìm ra những quy tắc cho phép nhà báo hành động hợp đạo đức trong ngày thường. Các phóng viên, trong hoạt động nghiệp vụ cần áp dụng tính thực tế (thực dụng) và tính qui nạp, căn cứ vào tình hình cụ thể dẫn đến quyết định mang dấu ấn đạo đức. Mặt khác, nên chăng những cuộc tập huấn thường niên về đạo đức nghề nghiệp cho các nhà báo, đặc biệt là nhà báo trẻ phải được cơ quan quản lí lưu ý. Căn cứ vào nội dung của "Quy ước đạo đức báo chí Việt Nam" để rút ra những bài học thực tiễn. Một trong những chức năng chủ yếu của báo chí nước ta là giáo dục. Nhà báo là nhà giáo dục bằng phương tiện thông tin. Mà "nhà giáo dục lại rất cần được giáo dục".

    Trả lờiXóa
  23. Có một thực tế đáng tiếc là, trong thời gian qua, một bộ phận nhà báo Việt Nam “đức không trong, tâm không sáng” đã quên mất vị trí ngòi bút cách mạng của mình, họ cũng quên mất trách nhiệm khách quan, tôn trọng sự thật của nhà báo, tự cho phép mình bẻ cong ngòi bút…Những nhà báo này dựa vào mặt trái của kinh tế thị trường để làm việc sai trái, trở thành người cầm bút thiếu nhân cách, vào hùa với thế lực xấu để biến trắng thành đen, biến phải thành trái, làm đảo lộn sự thật, làm hoang mang dư luận. Đặc biệt, những bài viết không trung thực của họ đã dựng nên những tấm bình phong bằng công luận nhằm che chắn cho hàng loạt những hành vi sai trái, tội lỗi. Thế nên cần phải có những biện pháp để quản lí vấn đề này để cho nó thật sự hiểu quả hơn nữa.

    Trả lờiXóa
  24. Ngày nay, các báo điện tử nổi lên rất nhiều, kéo theo đó là nhiều tin tức từ nhiều nguồn khác nhau được đăng lên ồ ạt, người đọc không biết đâu là thật là giả mà cứ thế truyền miệng nhau làm dư luận bất ổn và quan trọng là cái lũ phản động không ngừng lợi dụng hiện thực này để tung tin làm bất ổn chính trị trong nước ta để chúng dễ dàng phá ta. Cần có những tờ báo truyền thống có niềm tin trong nhân dân đứng ra để cập nhật tin tức cho người dân không thể để thông tin tràn lan gây hoang mang trong mỗi người.

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ