Nhãn

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Sự khốn nạn của Nguyễn Thông - Lều báo

Cuteo@:Tên bài nguyên văn: Nguyễn Thông và sự khốn nạn


Đó là vết trượt dài của Nguyễn Thông, một cây bút của báo Thanh Niên. Thật tiếc cho Nguyễn Thông!Cuteo@ bê nguyên văn bên Lều Báo về Tre Làng cho anh em đọc và bình luận:
--------------------


Lục thập – Nhi nhĩ thuận, đến tuổi 60 thì không còn chướng tai gai mắt, do lý giải đúng căn nguyên của mọi việc diễn ra xung quanh và thấu hiểu nhân tình thế thái, nên dễ thông cảm và có thái độ khoan dung hơn - nhìn sự việc không còn thấy chướng tai gai mắt (thuận nhĩ). Nghe để bình tĩnh suy gẫm, gạn đục khơi trong, để phát hiện ra nghĩa lý hay đẹp chứ không như người thường hể nghe lời trái tai là đã vội nổi sùng.


Nguyễn Thông (NT), phóng viên Báo Thanh Niên cũng đã bước vào tuổi 60 của cuộc đời (sinh 1955), là một người có học (Ngữ văn khoá 17, Đại học Tổng hợp Hà Nội). Với quá trình lăn lộn trong nghề báo, tiếp xúc với đủ tầng lớp trong xã hội. Lẽ ra, với tầm tuổi mình, NT có cái nhìn, cái nhận xét tỉnh táo hơn về sự việc và thời cuộc.

NT chơi blog từ năm 2009, tỏ vẻ khôn ngoan (hoặc láu cá), NT dựng lên khẩu hiệu: “Không bàn chuyện chính trị. Chỉ quan tâm các vấn đề xã hội. Đá để xây chứ không để ném.”. Mặc dù vậy, trong các bài viết của mình, NT lồng ghép thái độ bất mãn, chửi bới. Các trang viết mà NT theo dõi hầu hết là các trang chống đối chế độ như của BS Hồ Hải, Bọ Lập, Phạm Viết Đào, Huỳnh Ngọc Chênh, Đoan Trang… Cũng như những trang mạng đó, NT đặt chế độ duyệt bình luận (comment) của người đọc, hầu hết NT chỉ giữ lại những bình luận mang tính chất xuyên tạc, chửi bới chính quyền. Là người làm báo, NT thừa hiểu rằng những lời bình luận đó, mặc dù “mang quan điểm của người viết” như NT và đám Lập, Xuân Diện, Bô xít vẫn rêu rao nhằm né tránh trách nhiệm của mình; nhưng vẫn có những ảnh hưởng tiêu cực nhất định đến những người đọc khác. Nói cách khác, NT cũng như những kẻ trên, muốn chửi bới chế độ, nhưng vẫn cố giữ cái miếng cơm manh áo của mình nên lợi dụng kẻ khác để thể hiện thái độ. Hành động đó là hành động hèn hạ với mục đích bẩn thỉu. Trang blog của mỗi cá nhân, dù là để “chơi” nhưng cũng giống như một tờ giấy mang tâm hồn của chủ nhân. Sạch hay không là phải biết cách dọn, NT ạ. Để cho phóng uế vào đó thì chả khác gì cái chuồng lợn đâu.





Đến tuổi nghỉ hưu, trên facebook của mình, thái độ bất mãn, chửi bới chế độ của NT được tăng thêm một bậc. Khi những kẻ mang danh “dân chủ” hô hào kỷ niệm ngày 17/2 với mục đích chống đối, gây bất ổn chính trị, phá hoại sự đoàn kết của dân tộc. NT viết rằng: “Tại sao lại cứ phải vườn hoa Lý Thái Tổ? Hà Nội thiếu gì chỗ. Cho ngày 17.2. Giặc nó phá thì ta di chuyển”. Ai là giặc hả NT? Chính quyền? Hay nhân dân? Là một nhà báo mà sự mất dạy lên đến đỉnh điểm như vậy thì NT có còn xứng đáng với vai trò nhà báo của mình hay không? Phải chăng lúc còn có thể kiếm cơm trong vai trò nhà báo của mình thì NT phải luồn cúi. Còn khi không thể rồi thì sẵn sàng quăng hết vào sọt rác để kiếm những đồng dollars bố thí của những kẻ đang tâm phá hoại sự bình yên của đất nước này.



Ngay cả đối với báo chí, là mảnh đất mà NT đã dành cả cuộc đời của mình để kiếm ăn trên đó, NT cũng không buông tha. Chính bản thân NT cũng chẳng có chút tốt đẹp gì mà còn chửi cả báo ANTG, thậm chí, lợi dụng cả việc tờ Sài Gòn Tiếp Thị bị đóng cửa, NT cũng lôi vào để xỏ xiên chế độ. Ở đây, xin trích gửi NT một trong rất nhiều lý do để nêu ra tại sao mà SGTT phải đóng cửa, một lý do rất đơn giản và rất chính xác là “LÀM ĂN THUA LỖ THÌ ĐÓNG CỬA” http://thanglong1969.blogspot.com/2013/12/vi-au-sai-gon-tiep-thi-thua-lo.html , Không cần cao siêu, khỏi cần chính trị như NT và đám chống đối chế độ xuyên tạc nhé. Thử hỏi rằng, cái tâm ấy, có còn sáng để NT dốc đươc tâm huyết với nghề? Phải chăng, với lương tâm đen tối, sự kém cỏi, ghen tị, sự hằn học với đồng nghiệp mà NT giở trò “đâm bị thóc, chọc bị gạo”? Khuyên NT một câu như ông bà thường nói: “Làm chi thì làm nhớ đừng ác quá, nói vừa vừa thôi, để đức cho con cho cái” nhé NT.





NT đẩy sự NGU của mình lên đến tột cùng khi phong đám “Nhân xĩ, chí thức” lên với mong muốn dẫn dắt nhân dân theo con đường phá hoại đất nước. Những kẻ đó, khi đương quyền đương chức thì cắm cúi lặng im, khi bị sa thải lại quay sang đả kích chế độ. Có lẽ, cùng với cách làm cách hành động giống mình nên NT coi đó là tấm gương để NT học tập.



NT là vậy. Một kẻ bán rẻ lương tâm nghề nghiệp, lấy cái lương tâm đen tối của mình mà dạy dỗ người đời. Một kẻ lươn lẹo, hèn nhát, khốn nạn mà vẫn được sử dụng để làm báo. Đủ thấy, chế độ và người dân này vẫn còn quá bao dung. Một kẻ không dám sống với chính bản chất của mình, dám chửi bới cả một "dân tộc đói nghèo, hèn nhát". Kẻ đó, không xứng đáng với chính dân tộc của mình.

ZÂN CHỦ - LẬP LUẬN CỦA NHỮNG CON CỪU - Chán đăng bài cũ

 Sau khi dạo một vòng các blog nổi tiếng, đọc thỏa chí một hồi những chia sẽ, những sự kiện hay thì Trần Ái Quốc tôi thật xui xẻo khi vớ ngay được cái blog của Tuyenbo258.blogspot, tưởng có cái gì hay ho, vẫn những lời lảm nhảm của mấy con cừu mang mác zân chủ, đọc một lúc thấy buồn cười quá nay trích lại chia sẽ cùng độc giả.


Bà con ạ, em cũng chẳng biết thằng Trung Nghĩa là thằng nào, tự nhiên thấy nó đăng một bài viết có nguồn từ blog anhbasam đưa ra một lời chúc mừng phấn khởi nhất theo cách thể hiện của nó, nội dung là chúc mừng cho sự thành công của Tuyên bố 258 của một nhóm nhỏ các nhà dâm chủ giả hiệu.


Nguyên nhân để nó bật ra “những tiếng lầm than” là sau khi nó đọc được nội dung bài viết “Lời kêu gọi ký tên phản đối bè lũ phản động” được đăng trên trelangblogspot và được blog danluan trích đăng lại. Thực ra cái nội dung lời kêu gọi này thì tôi cũng có nghe qua, nhưng còn mải kiếm miếng cơm chiều cho vợ và thằng con trai nên đến đêm khuya Ái tôi mới có điều kiện để lên tìm hiểu. Mặc dù miếng ăn cho cả nhà là trên hết, nhưng với cương vị một công dân Việt Nam, chẳng mang danh dân chủ, dân chiếc gì nhưng tôi thấy đây là  một việc làm đúng, có ích, và tôi nghĩ chắc chắn gần 90 triệu dân Việt Nam trừ đi 100 nhà zân chủ đã ký tên vào bản tuyên bố 258 sẽ đồng thuận như Ái tôi kí tên phản đối bè lũ phản động bẩn thỉu.


Đêm khuya, bụng đói, vợ ôm con ngủ từ lâu, một mình thưởng thức những “tiếng sét ngang tai” của lũ zân chủ mà thấy tỉnh hết cả ngủ, chao ôi nó mang lại một hiệu ứng cực kỳ mạnh mẽ, theo đúng từ ngữ mà basam hay thằng Trung Nghĩa, cũng như các nhà zân chủ nói đại ý là “bản tuyên bố 258 như một tiếng sét thức tỉnh người dân Việt Nam”. Chính xác, nó thức tỉnh được ai Ái tôi không biết, nhưng trước hết nó đã làm Ái tôi tỉnh ngủ, vừa đọc vừa buồn cười, đúng là ngôn ngữ của một lũ cừu.


Trong bài viết có đoạn “ Chẳng ai lạ lùng gì chiêu bài ném đá dấu tay, lời kêu gọi trên dù tự nhận là một blogger thì chúng ta mặc nhiên hiểu ai là kẻ dật giây.,.. Hắn còn nói “ Hồi đáp ấy có vẻ cao tay hơn khi họ dùng chính phương tiện như chính các bạn đã làm”.


Chẳng có căn cứ nào để nói đến việc ném đá giấu tay, nếu Ái tôi mà muốn ném, có cơ hội ném thì ném thẳng vào mặt các vị chứ việc gì phải giấu, các nhà dân chủ khả ố có quyền viết blog nói lung tung chửi Đảng, chửi chế độ, thì Ái tôi đây, hay bất cứ ai khác cũng có quyền viết blog chửi thẳng vào mặt các vị. Ấy chẳng phải là tự do ngôn luận hay sao, chẳng phải là cái các vị đang cần hay sao mà lại bảo là ném đá dấu tay. Còn chuyện dật giây hay không, thưa các nhà zân chủ khả ố, chúng tôi là những người con đất Việt, chúng tôi yêu cái giống nòi này, cái mảnh đất này, nó gắn bó thân thuộc với chúng tôi, nó là máu, xương, là nước mắt của những người cha, người mẹ chúng tôi trải qua bao đau thương của những cuộc trường chinh đòi lại độc lập cho dân tộc này. Tình yêu này lớn lao như thế, mạnh mẽ như thế, đất nước này bảo vệ hơn 90 triệu con người, và cũng từng ấy con người dám đứng lên đánh bại bất cứ kẻ thù xâm lược nào dám lâm le bờ cõi. Đó là yêu nước, yêu nước thì nên biết cái gì là làm lợi hay hại cho đất nước. Chẳng cần ai phải dật giây, lòng tự trọng của những con người Việt Nam chân chính cũng cho biết là mình cần làm gì trước những lý lẽ ngu dốt của các vị.


Các nhà zân chủ cho rằng “Với một bức thư kêu gọi đầy kích động, lời lẽ thóa mạ vu khống những người khác nhưng lại mang những lập luận non kém, cho thấy các bạn cao hơn họ về lý luận và sự chững chạc về ngôn từ ngoại giao”.


Đang định đưa miếng bánh vì vào mồm, đọc đến đây Trần Ái Quốc tôi không nuốt nổi nữa, cười sặc sụa. Buồn cười thay, lời lẽ thóa mạ, vu khống là những cái thứ phọt ra từ mồm những thằng có vấn đề về thần kinh như các vị zân chủ, chứ chúng tôi, những con người tỉnh táo, nhận biết được đúng sai chúng tôi chửi khi chúng tôi có căn cứ, chửi thẳng vào mặt các vị vì đọc những thứ văn của các vị viết ra “khẳm” và “thối” kinh khủng, một thứ văn rối rắm, lời lẽ ngu muội, dốt nát. Những văn hoa mĩ miều ư? Chẳng qua là cái vỏ bọc để các vị tự tâng bốc mình với bè lũ vô văn hóa. Ngoại giao với ai? Ngoại giao với bè lũ Việt Tân hay là Đảng dân chủ Việt Nam? Các vị xứng đáng bị ăn chửi, chửi nặng, chửi thậm tệ chứ không phải chỉ là thóa mạ nhẹ nhàng đâu.


Các vị cho rằng lập luận non kém, Ái tôi chẳng phải thằng Chí Phèo để đi chửi nhau với những con cừu, những con cừu bị chăn dắt mà đòi so sánh với con người, vô lý, vô lý hết sức. Các vị chưa xứng đáng để được Ái tôi đây tiếp chuyện chứ chưa nói đến vấn đề ngoại giao này nọ.


Thằng Trung Nghĩa còn nói: “Các bạn là những blogger có tên tuổi và bề dày hoạt động như Huỳnh Ngọc Chênh được bầu làm Netizen, JB Nguyễn Hữu Vinh, Huỳnh Thục Vy đoạt giải thưởng nhân quyền do HRW bầu chọn”. Đọc đến đây Ái tôi lại phải cất công tìm hiểu xem cái giải Netizen là gì mà được tung hô ghê thế? Liệu có ngang bằng với Ig Nobel? Huỳnh Ngọc Chênh là ai mà được tung hô như thế?


Thật buồn cười, một vài blog và blog cá nhân của Huỳnh Ngọc Chênh khoe khoang hắn lên tận trời xanh với cái biệt tài “chém gió xuyên việt” và “nổ tận trời” nhưng càng đọc càng thấy bản chất của hắn thật đê tiện.


huynhngocchenh-RSF


Kính thưa bà con, Chênh sinh năm 1952 trình độ tú tài, cái tuổi chín chắn nhất của cuộc đời, Chênh khoe đọc nhiều sách, học giỏi Triết nhưng lập luận và đầu óc của hắn thì “stupid like cow”. Ông ta so sánh học thuyết của Marx với Hồ Chí Minh và Trần Dân Tiên, ông ta bị mấy gã dân chủ lừa bịp là Hồ Chí Minh chính là Trần Dân Tiên nên phủ nhận tư tưởng Hồ Chí Minh, tự cho mình là kẻ cao quý, không thèm vào Đảng Cộng sản Việt Nam vì thấy Đảng không hợp với lý tưởng cao đẹp của hắn. Bà con vào google gõ Tư Mã Thiên mà đọc để hiểu rõ hơn chuyện này. Đầu óc của hắn thông minh đến mức không phân biệt nổi lý thuyết nào là đúng, nên dẫn đến phủ định sạch trơn. Hắn có một tư tưởng lãnh tụ, nhưng vì bất tài nên đến cuối cùng cuộc đời chỉ có được cái giải thưởng công dân mạng do nước ngoài ban cho. Cái giải do Tổ chức phóng viên không biên giới (RSF) một tổ chức phi chính phủ thành lập tại Pháp năm 1985 với nhiệm vụ cổ súy cho tự do báo chí và tự do ngôn luận kiểu phương Tây trao tặng. Để có được cái giải thưởng danh giá này, tổ chức Việt Tân, Đảng dân chủ Việt Nam, VOA, BBC, RFA, RFI đã phải ra tay can thiệp. Hắn có vẻ rất sung sướng với cái giải “Rắm thối”- theo blog trelang, và nguyện cống hiến suốt đời vì nó. Chà chà gã này có tên tuổi và bề dày cũng như uy tín gớm, hèn gì được các nhà zân chủ tung hô tận trời.


Mời bà còn tìm hiểu thêm về JB Nguyễn Hữu Vinh, y là một con cừu chính hiệu, ngu si và đần độn hết chỗ nói. Y có những lập luận hay đến mức “cười rụng rốn”, y được một độc giả đánh giá là một “con cừu ngu si và đần độn”.


Ba-sàm


Y rêu rao quan điểm của Marx về tôn giáo, ý cho rằng “ Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân” từ đó suy ra ý nghĩa “ tôn giáo là tệ nạn cần dẹp bỏ như thuốc phiện”, ối giời ơi, sao trên đời này lại có kẻ ngu như thế, thấy người ta đọc Triết học Marx cũng bắt chước nói này nọ cho ra vẻ có học thức, cái ngữ này làm gì biết đến “ Tư bản luận” của Marx, làm gì biết đến những tác phẩm nổi tiếng như “ Phê phán Triết học pháp quyền Hêghen” hoặc nếu có cầm trong tay thì cũng không đủ trình độ để đọc và hiểu được ý ông Marx muốn nói gì. Ông JB ạ, mà Ái tôi chẳng hiểu JB có nghĩa là gì, là “duối bì” chăng? Nói cho ông mở mang thêm chút, trong tác phẩm “Phê phán triết học pháp quyền Hêghen, Marx viết rằng “Tôn giáo là tiếng thở dài của chúng sinh bị áp bức, là trái tim của thế giới không có trái tim, cũng giống như nó là tinh thần của những trật tự không có tinh thần, tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân” nói đến đây, người có học chắc hiểu hết ý Marx muốn nói, các nhà zâm chủ nhỉ?


Tôn giáo ở Việt Nam hiện nay đang thể hiện được vai trò của mình trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, các tôn giáo đang ra sức thực hiện cuộc vận động “Kính chúa yêu nước” “Sống tốt đời đẹp đạo”, tôn giáo sẽ sống mãi với nhân dân, với đất nước này, không ai và không có thế lực nào có thể xóa bỏ được nó. Ông Vinh ơi, ông liệu mà sống cho xứng đáng là một con chiên ngoan đạo, đừng tự biến mình thành một con cừu vô tích sự.


Thêm Huỳnh Thục Vy, một nhà zâm chủ đại tài, ngôn cuồng và mơ tưởng những điều phi lý. Bà con ạ, y nói thế này đây “ Ngồi trong đồn công an nhìn ra ô cửa kính, từ đáy lòng mình em đã tưởng nhớ và tri ân bao thế hệ người vì Việt Nam này mà lãnh nhận đau khổ, tù đày, thậm chí cái chết” và y so sánh công lao của mình như Phó Đức Chính hay các anh hùng liệt sỹ khác như Lý Tự Trọng, Lê Văn Tám,…Ngôn ngữ của y thể hiện tính cách của một kẻ ngôn cuồng, ảo tưởng và có vấn đề về thần kinh. Lấy công lao phản quốc của mình để so sánh với các anh hùng liệt sỹ, tưởng tượng mình là một tên tuổi sẽ được lưu danh sử sách. Rất tiếc, tỉnh mộng đi cô bé, nếu sau này y có chết thì tên tuổi của y chỉ như một hạt cát ngoài sa mạc, hậu thế sẽ nguyền rủa sự bẩn thỉu của y đến muốn đời.


Đấy, trình độ như thế, lập luận như thế mà tự cao ngạo cho rằng mình nhất Việt Nam này, trình độ hơn hẳn, chững chạc về ngôn từ ngoại giao. Thân tặng 03 vị zân chủ khả ố câu nói của  Ái tôi mà ngẫm nghĩ “Nếu thuộc bao nhiêu sách mà sống không có tình nghĩa thì sao được gọi là hiểu chủ nghĩa Mác - Lênin” ./.


     Trần Ái Quốc

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Lê Văn Luyện của các thím đây

CuTeo@Thấy các thím lo cho em Luyện chỉ vì không thấy em ấy xuất hiện trên báo chí và truyền hình. Chắc các thím nhớ em í quá nên khích tướng bằng cách tung chiêu: Lê Văn Luyện bị đánh chết trong tù. Các thím ra đòn hiểm thật.Đúng là vãi luyện các thím!

Hôm nay, anh có tin vui cho các thím đây: "Công an bác tin sát thủ Lê Văn Luyện bị đánh chết". Có cả clip hẳn hoi nhé.

Mời các thím đọc cho đã.




Ngày 28/2, Lê Văn Luyện, thủ phạm giết chết 3 người tại tiệm vàng Ngọc Bích, cho biết vẫn khỏe mạnh, muốn xin lỗi toàn thể mọi người về tội ác đã gây ra.


Đại tá Phạm Tiến Dũng (Giám thị Trại giam số 3, Bộ Công an) tại huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An phủ nhận thông tin về việc Lê Văn Luyện bị bạn tù đánh chết.



Báo Công an Nhân dân cho hay chiều tối 28/2 đã liên lạc với phạm nhân này. Anh ta cho biết đang chấp hành án 18 năm tù tại phân trại 1 của trại 3, hàng ngày làm công việc sản xuất mi mắt giả.


Luyện cho biết sức khỏe bình thường, bố mẹ và gia đình không vào thăm thường xuyên. Luyện muốn gửi lời xin lỗi đến toàn thể mọi người, xác định cải tạo sớm để được về với gia đình.


Luyện bị giam tại Trại 3 từ ngày 4/5/2012 do phạm tội Giết người, cướp tài sản.


Theo hồ sơ, sạng sáng 24/8/2011, Luyện đột nhập tiệm vàng Ngọc Bích (phố Sàn, huyện Lục Nam, Bắc Giang). Vô hiệu hệ thống camera và chuông báo động, hắn leo lên trên tầng đâm chết vợ chồng chủ tiệm. Con gái lớn của chủ nhà, bé gái lớp 3, bị Luyện chém đứt lìa tay. Tưởng nạn nhân đã tử vong, hắn quay sang cướp đi mạng sống của em bé 18 tháng tuổi đang ngủ say trên giường.


Vơ 200 chỉ vàng ta, gần 153 chỉ vàng tây trong tủ trưng bày ở tầng 1 (tổng giá trị hơn 1,27 tỷ đồng), Luyện chui qua chấn song ở phía sau nhà, bỏ trốn.Thím nào muốn xem thì vào đây:
https://www.google.com.vn/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&source=web&cd=2&cad=rja&ved=0CC8QFjAB&url=http%3A%2F%2Fvnexpress.net%2Ftin-tuc%2Fphap-luat%2Fcong-an-bac-tin-sat-thu-le-van-luyen-bi-danh-chet-2957839.html&ei=enwRU7OQCu6aiQf3moHoBw&usg=AFQjCNGns-pXTDUH0px5F_CkheW_yBBSIw&sig2=zCGbViFkBz6Boa4stH89DA&bvm=bv.62286460,d.aGc





Nguồn: Trelangblogspot




Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Nhatrang Đài (Danlambao)-Daolambuoms là một con ngu

Gửi tâm tình hy vọng thì phải gửi vào những người đang sống, những người đang công hiến và họ phải có tài năng, có tâm huyết, có đạo đức hay nói cụ thể hơn là họ phải là những con người có học, còn cái lũ rận chủ ngu, vô học, chỉ suốt ngày biết ăn tục nói phét thì lấy đâu ra tư cách đạo đức để làm người, thế nên việc Danlambao cho đăng bài của Nhatrang Đài gửi tâm tình cho một thằng ku rân chủ đã ngủm củ tỏi là Việt Dũng là việc làm điên loạn của cả hệ thống rân chủ.

DŨng

Nhân vật mà kẻ điên này muốn hướng đến


Xét về khía cạnh kinh tế thì đây là việc làm hợp lý, vì trong thời buổi kinh tế khó khăn, bí đề tài để viết, trong khi những việc cần làm các thế lực rân chủ đã gắng sức làm hết nào là kêu gào lật đổ chính quyền, nào là rải truyền đơn, cờ ba que, đi tuyên truyền, vận động đồng bào theo các tôn giáo cầu nguyện, ủng hộ cho những thằng phản phúc, thậm chí mò cả ra nước ngoài để thể hiện tinh thần rân chủ triệt để, bấu víu và cái tổ chức phản phúc Việt Tân và một vài tổ chức phi chính phủ chẳng có vai trò, vị trí, danh xưng gì để kêu gào vu khống Việt Nam không có tự do dân chủ nhân quyền thì đến nay những chiêu trò của rân chủ đã được bóc mẽ hết, thiên hạ đã phát chán với những chiêu trò của làng rân chủ, thế nên việc Nhatrang Đài gặm ngay xác chết của Việt Dũng, viết bài kiếm tiền như là cơ hội vớ được vàng, Những dòng tâm tình với người chết của Nhatrang Đài những mong kẻ đã chết này tiếp tục hoạt động rân chủ ở nơi âm phủ chứng tỏ rằng đầu óc của con mẹ này điên đến mức hết thuốc chữa. Đồng thời việc làm này cũng thể hiện một điều đó là con đường rân chủ của quý vị đang đi vào ngõ cụt, sự xấu xa bần tiện của quý vị đã bị phơi bày, sự yếu kém về tư duy lý luận của quý vị đã bán đứng quý vị, sự hứng chịu búa rìu của dư luận xem ra nhiều đến mức quý vị rân chủ cũng cảm thấy “nhục dần rồi” thế nên có lẽ sắp tới giới rận chủ sẽ chuyển địa bàn hoạt động từ trần gian xuống âm phủ. Có lẽ lúc này Lê Hiếu Đằng nơi địa ngục cũng đã soạn xong cương lĩnh để kết nạp những kẻ tâm thần chính trị về rân chủ vào một đảng ma quái nào đó nhằm lật đổ chế độ cộng sản và nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam chăng?


Mỗ đây đếch cần biết Nhatrang Đài là ai, đếch cần biết Việt Dũng là ai, chỉ cần biết rằng các vị đang làm những điều vi phạm pháp luật Việt Nam, vi phạm đạo đức Việt Nam, vi phạm luân thường đạo lý Việt Nam, thế nên chắc chắn các vị sẽ nhận lấy thất bại ê chề, đó là điều sẽ xảy ra vào một ngày không xa.


Nhatrang Đài là một đứa điên có vẻ không ngoa, dùng những luận điệu bần tiện để moi móc chế độ Cộng sản ư? Nhatrang Đài ơi, em nhắn linh hồn rân chủ Việt Dũng gì đó ở địa ngục hãy tìm cách mà học hành cho tấn tới, cho đầu óc có thêm cái chữ mà hoạt động rân chủ. Em muốn Việt Dũng tìm linh hồn  con trai em, Nó vượt biên và chết ở  ở tuổi 20 để hoạt đông rân chủ nơi âm phủ. Em muốn gặp những linh hồn của những kẻ gây tội ác thuộc chế độ VNCH để an ủi họ ư? Liệu em có bị điên không? Chết là hết, em còn độc địa đến mức muốn gặm nốt chút tro cốt cuối cùng của họ để kiếm ăn ư? Em ác hơn Mỗ tưởng đấy.


Em muốn gặp những chiến binh VNCH để bảo họ tiếp tục cuộc chiến còn dang dở? Có khi những linh hồn đó bây giờ họ đang oán hận cái chế độ Việt Nam Cộng hòa chết trôi đã đẩy họ trở thành công cụ gây tội ác cho chính đồng bào mình, và đẩy họ vào chỗ chết, chắc họ đang tập hợp để sắp tới kéo cổ nốt những đứa phản phúc như Chênh, Vinh, Hằng, Xuân Diện và cả đứa mặt “nhồn” như em như Nhatrang Đài nhỉ, xuống luôn âm phủ mà hoạt động rân chủ, mà kêu gào lật đổ chế độ thống trị của Diêm Vương nhé, có khi em làm được và được phong là ma chúa thay Diêm Chúa cai trị địa phủ Nhatrang Đài nhỉ?


Em còn muốn Việt Dũng đi gặp những linh hồn những anh hùng liệt sỹ cộng sản đã hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc để nói “các em bị đảng CSVN lừa gạt, thật tội nghiệp! các em thật đáng thương! Các em hãy hỗ trợ, đập tan cái đảng cs luồng cúi Tàu cộng, gian ác với người dân, hết thuốc chữa”.Haha, nực cười, cái thể loại như em và Việt Dũng cũng như Lê Hiếu đằng hay bất cứ những thằng phản dân, hại nước nào sẽ bị đày xuống địa ngục, bị ma vương bêu đầu cành cây hoặc bị tắm trong chảo dầu, bị băm làm trăm mảnh, làm gì có cơ hội lên thiên đường mà gặp những linh hồn tốt đẹp như những anh hùng liệt sỹ cộng sản, xem ra làm em thất vọng rồi. Em ạ, em điên loạn quá rồi, theo Mỗ em nên đi chữa bệnh tâm thần đi thì hơn. Mỗ biết vài chỗ giành cho những thể loại như em đấy, có gì em liên hệ Mỗ để được hỗ trợ nhé. Chúc em mau khỏi bệnh.


Trần Ái Quốc


Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

Bộ mặt thật của tên phản quốc "Đặng Xương Hùng"

Nối tiếp vong hồn Lê Hiếu Đằng là Đặng Xương Hùng, một kẻ từng là cộng sản, giữ chức vụ to trong Bộ Ngoại Giao Việt Nam, ấy thế mà tên chó chết này không biết ăn phải bùa mê thuốc lú của mấy tên dân chủ Hải ngoại thế nào lại nổi hứng gia nhập làng ma giáo và cái đảng âm phủ của linh hồn Lê Hiếu Đằng và Việt zũng. Thằng cha Đặng Xương Hùng này thật bỉ ổi khi hắn viết những bài thể hiện tư tưởng cực đoan, xuyên tạc và chửi bới chế độ đã đẻ ra hắn, đã nuôi hắn lớn, cho hắn ăn học đàng hoàng, để rồi hắn quay lại chửi, chửi cả làng, cả tổng, chẳng chừa một ai, mấy dạy như thế đấy.


Chân dùng tên phản quốc Đặng Xương Hùng

Ngoài việc làm những chuyện nông cạn và buồn cười, hắn còn thích khoe mẽ và tuyên bố những thuật ngữ hùng hồn như "bỏ Đảng" theo đàn anh Lê Hiếu Đằng, thực ra đối với một kẻ như Hùng chẳng có Đảng nào dung dưỡng nổi hắn, cái thức mặt người-dã tâm cầm thú, cầm tinh con Rận như hắn thì chỉ có đảng âm phủ của Lê Hiếu Đằng mới dung dưỡng nổi.

Hắn lên diễn đàn lu loa với RFA, BBC rằng: "Tôi từ bỏ đảng cộng sản Việt Nam và chức vụ Vụ phó Bộ Ngoại giao, xin tị nạn chính trị tại Thụy sĩ để bắt đầu cuộc đấu tranh đòi dân chủ và tôn trọng nhân quyền ở Việt Nam...Đất nước và dân tộc Việt Nam chúng tôi đang sống mạnh mẽ, nhưng chế độ đương thời thì đã lâm bệnh nặng. Căn bệnh có tên là đảng cộng sản Việt Nam."

Đất nước đang trên đà phát triển mạnh mẽ, bệnh gì? bệnh ở đâu? Chỉ có một cái mà ai cũng nhìn thấy sờ sờ đó là một thằng điên tên Đặng Xương Hùng đang sủa bậy, bậy thật bà con ạ.

Còn nữa, hắn lên các trang mạng sủa những luận điệu như: "Tôi tên là Đặng Xương Hùng. Tôi từng là Vụ phó Bộ Ngoại giao Việt Nam, từng là Lãnh sự Việt Nam tại Genève - Thụy sĩ (2008-2012). Tháng 10/2013, tôi từ bỏ đảng cộng sản Việt Nam để bắt đầu cuộc đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam" khoe hả? một kẻ mang danh học hành bài bản mà ngu hơn con chó, không biết tốt xấu còn lên đây xảo biện, đúng là cái loại mặt dày, tâm đen không ai đỡ được.

Hắn tiếp những luận điệu như "Kêu gọi «Thà hy sinh tất cả» của ông Hồ Chí Minh là sự tốn máu vô nghĩa, vì lợi ích của kẻ thù phương Bắc.«Nếu bệ hạ muốn hàng, hãy chém đầu tôi đi đã» hoặc «Nên hàng hay nên đánh» của Hội nghị Diên hồng là những sự lựa chọn tốn máu đúng nghĩa. Các chiến sĩ hải quân Việt Nam Cộng Hòa ngã xuống ngày 19/1/1974 để bảo vệ Hoàng Sa trước sự xâm chiếm của Trung quốc là những giọt máu anh hùng vì dân tộc, vì đất nước. Còn lựa chọn chủ nghĩa Mác-Lê nin, còn tư tưởng Hồ Chí Minh, còn theo đuôi Trung quốc, đảng cộng sản Việt Nam còn đẩy dân tộc mình vào những cuộc tốn máu vô ích". Đọc những dòng này mà thấy lộn cả ruột, chẳng có gì mới, sặc mùi rận chủ, tanh tưởi khi xuất phát từ đầu óc của một kẻ bán đứng đất nước, phản bội Tổ quốc như Đặng Xuân Hùng.

Có một điều chắc chắn rằng, đối với một kẻ như Đặng Xương Hùng, nếu không  nhanh chân cút khỏi đất nước Việt Nam thì giờ này không phải hắn mạnh mồm tuyên bố bỏ Đảng mà Đảng sẽ tống cổ hắn ra khỏi tổ chức mình, để những con sâu bẩn như hắn sẽ là rầy cho quốc sự và rất có thể hắn sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự trước pháp luật về tội Phản bội Tổ quốc. Vì thế, điều dễ hiểu là vì sao Đặng Xương Hùng lại phải bí mật xin tị nạn chính trị lại Thụy Sĩ. Đặng Xương Hùng là một kẻ phản bội, phản bội lại chính quốc gia, dân tộc mình, phản bội lại chính những gì hắn đã cố công gây dựng. Và thay mặt nhân dân Việt Nam xin chúc mừng Đặng Xương Hùng vì từ nay hắn sẽ không bao giờ còn có thể hiện diện trên đất nước này  và có điều chắc chắn là hắn hết đường về quê mẹ, vì phản bội Tổ quốc là tội to lắm, nhục này muôn đời không rửa hết, tội này vạn kiếp xóa chẳng tan./.

Trần Ái Quốc

NGUYỄN BẮC TRUYỄN: KHI DÂN CHỦ CHỈ BIẾT VÌ MÌNH

Nhưng chắc chắn họ sẽ nghĩ khác nếu chứng kiến câu chuyện giữa Nguyễn Bắc Truyễn với một người bạn của tôi trên Facebook: "Tôi có lần nói chuyện qua facebook với Truyển, Truyển nói là tôi lôi kéo, xúi giục người ta làm chứ tôi không làm, ai nhẹ dạ thì người đó chịu tội thay tôi". Đây là một điều hết sức bất ngờ ở con người này và hẳn đây không phải là một ý nghĩ của một con người hiểu biết pháp luật ở tầm một Luật sư. 

......................................................................



Theo RFA, "Ông Nguyễn Bắc Truyển một tù nhân lương tâm bị tù ba năm rưỡi về tội tuyên truyền chống phá nhà nước theo điều 88 bộ luật tố tụng hình sự khi tham gia “Đảng dân chủ nhân dân”, rải truyền đơn, biểu tình vào dịp Việt Nam tổ chức Tuần lễ cấp cao APEC năm 2006."


Nguyễn Bắc Truyễn bị bắt năm 2006. 

Chỉ từng ấy thôi cũng giúp chúng ta hiểu biết một cách khách quan nhân thân và lí lịch một con người được những kẻ như BBC, RFA, RFI ca tụng là "một tù nhân lương tâm" và là một nhân vật trung tâm của câu chuyện được nhiều người dân huyện Lấp Vò, Đồng Tháp bàn đến.


Từ đất nước Canada xa xôi, Vị luật sư từng nếm trải những tháng ngày trong lao tù đã nhập cảnh về Việt Nam thấy đất nước mình thay đổi rất nhiều theo hướng tích cực nhưng bản thân vẫn còn mang trong mình những mặc cảm với những đoạn quá khứ không hay. Truyễn đã xem những thành tựu đó như những lực cản mà chính anh phải ra sức phá bỏ và tìm kiếm "một sự đổ vỡ" từ bản thân mình.


Với những mối quan hệ sẵn có và được tích góp trong quá trình sống, Nguyễn Bắc Truyễn đã ra sức tán phát cái kho thông tin từ chính việc xúi dục "các tín đồ PGHH, Thiên chúa gây rối trật tự để vi phạm pháp luật"  "bản thân Truyển thì lấy những thông tin đó đưa ra bên ngoài nhằm xuyên tạc". Chúng ta chưa vội quy kết mục đích việc làm vừa qua của Truyễn, chỉ biết rằng anh đã sai, đã đi ngược lại những điều mà một công dân bình thường được làm. Khi đã sai thì việc làm duy nhất anh có thể làm là nhận lấy những sai phạm do chính mình gây nên và pháp luật sẽ trân trọng những ai biết hối cải và nhận lỗi, chấp nhận hình phạt.


Đối diện với chính những thứ sai lầm đó, Truyễn lại chọn cho mình một cách phản kháng lại khi bị các cơ quan thực thi pháp luật áp dụng các chế tài điều chỉnh. Anh đã đưa một đội quân, sử dụng chính sự ngô nghê và thiếu hiểu biết của đội quân ấy làm đối trọng với chính quyền và cơ quan thực thi pháp luật. Hàng chục người dân nghe theo lời Truyễn đã tập hợp lại, mang theo những băng rôn, khẩu hiệu như: "Đả đảo Công an cộng sản đập phá bàn thờ Đức Huỳnh giáo chủ, đả đảo Công an cộng sản phá nhà, bắt người trái pháp luật..." với một ý nghĩ làm như vậy thì Truyễn sẽ được bình an và tránh được những tội trạng đang chờ Tòa phán quyết.


Nhiều người trong họ biết làm như vậy sẽ vi phạm pháp luật nhưng cái mác Luật sư cùng những lời đường mật đã khiến những con người vốn quen với ruộng đồng, con lợn, con gà đã sẵn sàng bỏ tất cả để lên đường. Và tất nhiên, trong trạng huống đó, họ không biết mình đã bị lợi dụng, trở thành chỗ dựa cho một kẻ lưu manh trốn tránh tội trạng....Nhưng chắc chắn họ sẽ nghĩ khác nếu chứng kiến câu chuyện giữa Nguyễn Bắc Truyễn với một người bạn của tôi trên Facebook: "Tôi có lần nói chuyện qua facebook với Truyển, Truyển nói là tôi lôi kéo, xúi giục người ta làm chứ tôi không làm, ai nhẹ dạ thì người đó chịu tội thay tôi". Đây là một điều hết sức bất ngờ ở con người này và hẳn đây không phải là một ý nghĩ của một con người hiểu biết pháp luật ở tầm một Luật sư.


Cay đắng hơn, khi đọc những dòng này chắc những con người chân chính, mộc mạc đã chót nghe và làm theo Truyễn sẽ khóc, sẽ xót khi biết kẻ truyền cảm hứng, dẫn lối cho những hành động chống đối vừa qua tại huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp là một kẻ "ăn cháo đáo bát", một kẻ sẵn sàng đưa kẻ khác vào chảo lửa để đổi lấy sự bình yên và hoàn thành mục đích cho chính mình.


Xin loan báo tới những ai đã nghe và làm theo Truyễn biết sự thật đau lòng trên./.

An Chiến

 

"Đậu xanh" thằng PGS Tai Ương - Chuyện cũ rồi nhưng vẫn bực

Uyên

Chân dung Tương Lai - Phương Uyên


Thằng cha Phó Giáo sư Tương Lai hay còn gọi là Tai Ương mang danh có học hành đàng hoàng nhưng lại có những cái nhìn thiển cận và ngu ngốc, mục đích bôi nhọ nhà nước Việt Nam, bên cạnh đó vị Tương Lai vốn được coi là có ăn có học đàng hoàng đến chức Phó GS nhưng lại đi cổ súy cho cái hành động “xúi trẻ con ăn cứt gà” trong vụ án Phương Uyên.


Bổn cũ soạn lại, nói mãi cũng cảm thấy chán, chuyện này xảy ra cũng đã lâu nhưng ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái khi tình cờ đọc lại những lời mà lão Tai Ương nói về Phương Uyên, Nguyên Kha, và bức xúc hơn khi mà gã đem so sánh hai đứa trẻ con ăn cứt gà này với những anh hùng dân tộc như Võ Thị Sáu, Lý Tự Trọng những hành động trên của Tương Lai đã làm dấy lên trong nhân dân sự bất bình, bức xúc cao độ trong thời gian xảy ra vụ án rải truyền đơn do Phương Uyên và Nguyên Kha làm chủ xị.


 Đài 2


uyên1


Trung với nước, với dân mà thế này sao?


Với cương vị của mình, thật không thể hiểu nổi tại sao ông Tương Lai đồng tình với Uyên thể hiện lòng yêu nước của mình bằng việc dùng cờ ba que của chế độ cũ để chống Trung Quốc. Lại đi cổ súy cho hành động chống phá“Một cách ôn hòa” bằng việc chế tạo mìn để sử dụng vào 2 việc: (1) Để kích nổ hộp truyền đơn; (2) Để phá hoại tượng lãnh tụ tại TP HCM. Những hành động này đáng lẽ ông phải có những lời lẽ khuyên răn, hướng thiện cho Phương Uyên chứ không nên đi cổ súy cho những đứa như Phương Uyên, Nguyên Kha làm bậy như thế.


Uyên 2

Chế tạo mìn hẹn giờ để rải truyền đơn kêu gọi lật đổ chính quyền, nói xấu chế độ, xuyên tạc lịch sử dân tộc là chống Tàu?


Thật không hiểu ông học hành thế đéo nào mà đi khẳng định: “Lời của Nguyên Kha đã khẳng định thế thượng phong của công lý và chính nghĩa trước sự chà đạp lên pháp luật của những thủ đoạn vu khống, lừa mị và tàn ác nhưng hết sức vụng về và mong manh!” Công lý ở đâu khi chế tạo mìn nhằm đánh phá đất nước, công lý ở đâu khi đất nước đang thanh bình lại mang cờ ba sọc đi rải để phản đối Trung Quốc? Ông Tai Ương có mắt như  không, ngu như con heo nên mới ủng hộ hành động mất nết của Nguyên Kha trước tòa, lớn giọng vu cáo cơ quan cong quyền là tàn ác, là vụng về???


Ông vu cáo quan tòa rằng “bằng bạo lực và những công cụ quen thuộc của cường quyền nhằm khuất phục ý chí, nguyện vọng và sức phản kháng quyết liệt của tuổi trẻ, phiên tòa đáng xấu hổ ở Long An và những người giật dây cho những “rô bốt” ngồi ghế quan tòa đã không lường được bản lĩnh, trí tuệ và sức mạnh của hai sinh viên, một nữ, một nam tuổi đời còn rất trẻ. Có thể nói, đó cũng là bản lĩnh và trí tuệ của tuổi trẻ Việt Nam trong thời đại của nền văn minh mới với cuộc cách mạng thông tin mà chuẩn mực chính là sự thay đổi. Đối với những đứa mất dạy như Phương Uyên, Nguyên Kha mà ông đi so sánh với những anh hùng trẻ tuổi đã hy sinh thân mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, ông giả vờ hồ đồ hay bị những đồng tiền dơ bẩn của lũ rận chủ làm cho mù mắt???


Ông thật ngu khi nói rằngBản án dành cho Phương Uyên và Nguyên Kha chính là bản án đối với truyền thống dân tộc yêu nước chống ngoại xâm, cũng là bản án đối với khát vọng dân chủ và quyền con người đang là một đòi hỏi bức xúc của mọi tầng lớp nhân dân, đặc biệt là của thế hệ trẻ Việt Nam, bởi chúng tôi thấy ở phiên tòa này, không có ai bị kết tội vì họ yêu nước cả.


Trần Ái Quốc

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

Các nhà rân chủ vào đây mà đọc bộ mặt thật của Trung Quốc trong cuộc chiến năm 1979

 
Bản đồ các mũi tấn công của quân Trung Quốc vào Việt Nam năm 1979

Phía bắc, những người cầm quyền Trung Quốc đã huy động 60 vạn quân gồm nhiều quân đoàn và nhiều sư đoàn độc lập, nhiều đơn vị binh chủng kỹ thuật với gần 800 xe tăng và xe bọc thép, hàng ngàn khẩu pháo, hàng trăm máy bay các loại của hầu khắp các quân khu của Trung Quốc, điên cuồng phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam ngày 17 tháng 2 năm 1979 trên toàn tuyến biên giới dài hơn 1.000 km. Quân của bọn phản động Trung Quốc đi đến đâu là tàn sát dân thường, kể cả phụ nữ và trẻ sơ sinh, người già, phá huỷ triệt để các bản làng, chùa chiền, nhà thờ, trường học, vườn trẻ, bệnh viện, nông trường, lâm trường…


Cắt viện trợ, rút chuyên gia


Trong lúc bọn bành trướng Bắc Kinh ráo riết dụ dỗ, cưởng ép người Hoa ở Việt Nam đi Trung Quốc. họ dùng “cái gậy” viện trợ để đồng thời đánh Việt Nam về kinh tế. Chỉ trong hơn một tháng, bất chấp luật pháp và tập quán quốc tế, họ đơn phương tuyên bố chấm dứt toàn bộ viện trợ kinh tế và kỹ thuật cho Việt Nam, gọi về nước tất cả chuyên gia và cán bộ kỹ thuật Trung Quốc đang công tác ở Việt Nam. Đây là một đòn cực kỳ thâm độc, đưa ra đúng lúc nhân dân Việt Nam đang phải hàn gắn những vết thương chiến tranh, đồng thời vừa phải đối phó với cuộc chiến tranh biên giới ở phía tây nam, khắc phục những khó khăn kinh tế do việc gần 20 vạn người Hoa đột nhiên bỏ ruộng đồng, nhà máy đi Trung Quốc, vừa phải đối phó với những thiệt hại nghiêm trọng do những trận bão lụt nặng nề nhất ở Việt Nam trong hàng trăm năm qua gây ra. Đi đôi với việc cắt viện trợ, rút chuyên gia, tập đoàn phản động trong giới cầm quyền Trung Quốc còn ngang nhiên vận động các nước, các tổ chức quốc tế ngưng viện trợ cho công cuộc xây dựng lại Việt Nam. Lòng dạ họ xấu xa, thâm độc đến thế là cùng! Họ đẩy mạnh việc vu cáo Việt Nam để vừa che đậy ý đồ bành trướng của họ ở Đông nam châu Á, vừa cản trở quan hệ bình thường giữa Việt Nam và các nước thuộc tổ chức ASEAN, kêu gọi các nước đó lập “mặt trận chung với Trung Quốc” chống Việt Nam. Với cuộc vận động đó, họ hy vọng trên thực tế sẽ thực hiện được chính sách bao vây về kinh tế, cô lập về chính trị, tiến công về quân sự như bọn đế quốc và thực dân vẫn làm bấy lâu nay đối với một số nước. Đây là một hành động thô bạo không những xâm phạm độc lập chủ quyền của Việt Nam, mà còn can thiệp vào công việc của nước khác và các tổ chức quốc tế.


Duy trì tình hình căng thẳng ở biên giới Việt Nam


Song song với các hoạt động phá hoại về kinh tế, chính trị, những người cầm quyền Trung Quốc ráo riết tăng cường sức ép quân sự đối với nước Cộng hoà chủ nghĩa Việt Nam từ mọi phía. Ở phía bắc, họ đưa thêm quân ra vùng biên giới Việt Trung, tăng cường những vụ khiêu khích vũ trang lấn chiếm lãnh thổ Việt Nam, xâm phạm chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, tạo nên tình hình thường xuyên căng thẳng ở vùng biên giới. Nếu số vụ khiêu khích lấn chiếm lãnh thổ Việt Nam của họ năm 1975 là 234 vụ, gấp rưỡi năm 1974, thì năm 1978 tăng vọt lên 2.175 vụ gấp gần 10 lần. Ở phía tây nam, theo mệnh lệnh của Bắc Kinh, bè lũ diệt chủng Pôn Pốt Iêng Xary khước từ các đề nghị của Việt Nam về việc hai bên thành lập một khu phi quân sự ở gần biên giới, cách ly quân đội của mình và ký một hiệp ước hữu nghị không xâm lược lẫn nhau, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau, để kiếm cớ duy trì cuộc chiến tranh biên giới chống Việt Nam đồng thời chuẩn bị những cuộc phiêu lưu quân sự qui mô lớn sau này. Ở phía tây, những người cầm quyền Trung Quốc bất chấp luật pháp quốc tế, ngày càng tăng cường gây sức ép đối với nước Cộng hoà dân chủ nhân dân Lào, một nước nhỏ hơn Trung Quốc, luôn luôn theo đuổi chính sách hoà bình, hữu nghị với các nước láng giềng. Họ nuôi dưỡng bọn tàn quân của lực lượng đặc biệt người Mẹo do CIA tổ chức và chỉ huy trước đây, thông qua đạo quân làm đường của họ để tìm cách can thiệp sâu vào các tỉnh Bắc Lào, vu cáo Việt Nam “thôn tính” Lào, chia rẽ Lào với Việt Nam, đưa nhiều sư đoàn quân áp sát biên giới Lào Trung. Mục tiêu của họ là để tăng thêm sự uy hiếp Việt Nam về quân sự từ phía tây, đồng thời làm suy yếu và khống chế từng bước Lào.


Tấn công Việt Nam từ hai hướng


Những mưu đồ trên đây rất thâm độc và có gây khó khăn cho nhân dân Việt Nam nhưng đều đã thất bại, cho nên cuối năm 1978 và đầu năm 1979, những người cầm quyền Trung Quốc đã phải tính đến việc tấn công quân sự nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam từ hai hướng. Ở phía tây nam, theo kế hoạch của Bắc Kinh, sau khi tập trung 19 sư đoàn bộ binh (trong tổng số 23 sư đoàn bộ binh) đến sát biên giới Việt Nam, ngày 22 tháng 12 năm 1978 bè lũ Pôn Pốt Iêng Xary đã sử dụng những sư đoàn tinh nhuệ nhất của chúng, có xe tăng và pháo binh yểm trợ đánh vào khu vực Bến Sỏi thuộc tỉnh Tây Ninh (cách Sài Gòn hơn 100 km), với ý đồ đánh chiếm chớp nhoáng thị xã Tây Ninh, mở đường tiến sâu vào miền nam Việt Nam, đồng thời làm yếu Việt Nam để quân Trung Quốc dễ đánh vào Việt Nam từ phía bắc. Thực hiện quyền tự vệ chính đáng của mình, nhân dân Việt Nam đã làm thất bại hoàn toàn kế hoach quân sự đó. Đồng thời quân và dân Campuchia dưới sự lãnh đạo của Mặt trận đoàn kết dân tộc cứu nước Campuchia, được sự giúp đỡ và ủng hộ của nhân dân Việt Nam, đã vươn lên đập tan chế độ diệt chủng tàn bạo Pôn Pốt Iêng Xary và cái gọi là “Chính phủ Campuchia dân chủ”, và ngày 10 tháng 1 năm 1979 lập nên chế độ Cộng hoà nhân dân Campuchia thật sự đại diện cho nhân dân Campuchia. Ở phía bắc, những người cầm quyền Trung Quốc đã huy động 60 vạn quân gồm nhiều quân đoàn và nhiều sư đoàn độc lập, nhiều đơn vị binh chủng kỹ thuật với gần 800 xe tăng và xe bọc thép, hàng ngàn khẩu pháo, hàng trăm máy bay các loại của hầu khắp các quân khu của Trung Quốc, điên cuồng phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam ngày 17 tháng 2 năm 1979 trên toàn tuyến biên giới dài hơn 1.000 km. Quân của bọn phản động Trung Quốc đi đến đâu là tàn sát dân thường, kể cả phụ nữ và trẻ sơ sinh, người già, phá huỷ triệt để các bản làng, chùa chiền, nhà thờ, trường học, vườn trẻ, bệnh viện, nông trường, lâm trường…Chúng đã hành động với sự man rợ của một đạo quân ăn cướp thời trung cổ kết hợp với những thủ đoạn tinh vi của các đạo quân xâm lược của đế quốc ngày nay. Để lừa gạt dư luận Trung Quốc và dư luận thế giới, những người cầm quyền Bắc Kinh đã tuyên bố rằng đây chỉ là một cuộc “phản kích để tự vệ “ bằng những đơn vị biên phòng. Sự thật đây là một cuộc chiến tranh xâm lược toàn diện bằng lực lượng chính quy của hầu hết các quân khu của Trung Quốc, có chuẩn bị kỹ càng về các mặt, từ việc xây dựng những công trình quân sự, đường sá, hầm hào, sân bay dọc biên giới Việt Trung đến việc vu cáo Việt Nam, phá hoại tình hữu nghị Việt Trung, kích động tư tưởng đại dân tộc trong nhân dân Trung Quốc hòng biện bạch và che dấu hành động xâm lược của họ. Về mặt đối ngoại, họ cũng chuẩn bị chu đáo, đặc biệt là họ đã phát động cuộc chiến tranh xâm lược sau khi phó thủ tướng Đặng Tiểu Bình đi thăm Mỹ và Nhật bản về, thực tế là sau khi tranh thủ được sự đồng tình của Mỹ và Nhật. Mục tiêu đầy tham vọng của họ là: tiêu diệt một bộ phận lực lượng vũ trang của Việt Nam, phá hoại tiềm lực quốc phòng và kinh tế, chiếm đất đai của Việt Nam, kích động bạo loạn. Hai cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam mà những người cầm quyền Trung Quốc gây ra từ hai hướng là bước leo thang cao nhất trong cả một quá trình hành động tội ác chống độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của nhân dân Việt Nam từ trước đến nay nhằm làm suy yếu, thôn tính và khuất phục Việt Nam. Trái với mọi tính toán của Bắc Kinh, cuộc chiến tranh xâm lược của họ đã thất bại thảm hại, đã bị toàn thế giới lên án và một bộ phận nhân dân Trung Quốc phản đối. Ngày 5 tháng 3 năm 1979 họ đã buộc phải tuyên bố rút quân và sau đó đã phải nhận ngồi đàm phán với phía Việt Nam.


Những người cầm quyền Trung Quốc đã tuyên bố rút quân về bên kia đường biên giới, nhưng thực tế cho đến nay quân của họ tiếp tục chiếm đóng hơn mười điểm trên lãnh thổ Việt Nam, xây dựng thêm công sự ở các nơi đó, vi phạm trắng trợn đường biên giới do lịch sử để lại mà cả hai bên đã thoả thuận tôn trọng. Suốt dọc biên giới Việt Trung, họ tiếp tục bố trí nhiều quân đoàn có pháo binh và thiết giáp yểm trợ, tăng cường các phương tiện chiến tranh, ra sức xây dựng các công trình quân sự, thường xuyên diễn tập quân sự, tung các đội thám báo biệt kích xâm nhập nhiều khu vực của Việt Nam. Không ngày nào họ không gây những vụ khiêu khích vũ trang, nổ súng, gài mìn, bắn giết nhân dân địa phương. Có nơi, họ cho bắn súng cối hạng nặng suốt ngày, có nơi họ cho một tiểu đoàn quân chính quy tiến sâu vào lãnh thổ Việt Nam hơn 4 km, bắn giết dân thường, đốt phá nhà cửa và phá hoại hoa màu. Có nơi từng tốp máy bay Trung Quốc bay sâu vào vùng trời Việt Nam từ 8 đến 10 km. Họ bí mật đẩy trở lại Việt Nam những người Hoa đã bị họ cưỡng bức di cư đi Trung Quốc. Những hành động có tính toán đó cùng với các thủ đoạn khác của họ nhằm duy trì tình hình căng thẳng ở vùng biên giới, xâm phạm độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, tiếp tục uy hiếp an ninh của nước Việt Nam. Những người cầm quyền Trung Quốc còn nhiều lần đe doạ “cho Việt Nam một bài học thứ hai”, thậm chí “nhiều bài học nữa”. Trên danh nghĩa nào và dựa vào luật pháp nào mà những người cầm quyền Bắc Kinh có quyền cho Việt Nam và dạy cho Việt Nam bài học? Việt Nam và Trung Quốc đều là những nước độc lập có chủ quyền. Hiến chương Liên hợp quốc, công pháp quốc tế cũng như tập quán quốc tế tuyệt đối không cho phép Trung Quốc làm bất cứ điều gì phương hại đến độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam cũng như của bất kỳ nước nào khác. Phải chăng vì Trung Quốc nước rộng người đông mà bọn bành trướng Bắc Kinh tự cho phép làm ra luật, đe doạ, khuất phục các nước nhỏ hơn, ít người hơn? Những người cầm quyền Trung Quốc đã nhận ngồi vào đàm phán với phía Việt Nam để bàn những biện pháp cấp bách bảo đảm hoà bình và an ninh ở vùng biên giới và các vấn đề thuộc quan hệ giữa hai nước. Nhưng ở vòng một tiến hành tại Hà Nội, cũng như ở vòng hai tiến hành tại Bắc Kinh, phía Trung Quốc vẫn lẫn tránh những đề nghị hợp lý, hợp tình của phía Việt Nam, từ chối bàn đề nghị của phía Việt Nam về những biện pháp cấp bách nhằm chấm dứt các hoạt động khiêu khích vũ trang và bảo đảm hoà bình, ổn định ở vùng biên giới hai nước, tiền đề cấp thiết cho việc tiếp tục giải quyết các vấn đề khác thuộc quan hệ giữa hai nước. Mặt khác, họ đặt điều kiện tiên quyết là Việt Nam phải từ bỏ đường lối độc lập tự chủ của mình, từ bỏ chủ quyền của mình đối với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thì họ mới đi vào bàn bạc các vấn đề khác. Đây là thái độ bá quyền nước lớn: họ đến đàm phán không phải để bàn bạc một cách bình đẳng và xây dựng nhằm giải quyết các vấn đề tranh chấp, mà chỉ để buộc đối phương phải chấp nhận lập trường của mình. Việc những người cầm quyền Trung Quốc đòi Việt Nam rút quân khỏi Campuchia và Lào, thậm chí nêu ra “nguyên tắc chống bá quyền” chẳng qua là để che dấu việc họ đưa quân xâm lược Việt Nam, uy hiếp nước Cộng hoà dân chủ nhân dân Lào và can thiệp vào công việc nội bộ của nước Cộng hoà nhân dân Campuchia, che dấu bộ mặt bá quyền bỉ ổi của họ nhằm thôn tính ba nước ở Đông Dương, dùng Đông Dương làm bàn đạp bành trướng xuống Đông nam châu Á. Gần đây, những người cầm quyền Trung Quốc giương cao chiêu bài “nhân quyền” của tổng thống Mỹ Catơ, lợi dụng vấn đề người Việt Nam đi ra nước ngoài làm một vũ khí mới để chống Việt Nam. Những người Việt Nam đi ra nước ngoài phần lớn là những nhà buôn giàu có và những sĩ quan trước đây sống nhờ Mỹ và chế độ bù nhìn Sài Gòn, những người Hoa do Bắc Kinh dụ dỗ, cưỡng ép ra đi; một số là những người trước đây sống trong xã hội tiêu thụ kiểu Mỹ và nay không chịu nổi những khó khăn do cuộc chiến tranh xâm lược của chủ nghĩa đế quốc Mỹ và sự phá hoại của bọn bành trướng Bắc Kinh gây ra. Chính phủ Việt Nam vốn có chính sách nhân đạo, tôn trọng nhân quyền, không những đối xử nhân đạo với những người Việt Nam đã hợp tác với kẻ thù trong thời gian chiến tranh, mà còn khoan hồng cả đối với những binh sĩ của các đội quân xâm lược bị bắt trong hơn 30 năm qua. Chính phủ Việt Nam hiểu rõ nguyên nhân và hậu quả của vấn đề những người Việt Nam đi ra nước ngoài, đồng thời rất thông cảm các khó khăn của các nước láng giềng trước dòng người di cư đó. Chính vì thế, từ tháng 1 năm 1979, Chính phủ Việt Nam đã tuyên bố cho phép những người có nguyện vọng ra nước ngoài để sum họp gia đình hoặc làm ăn sinh sống được xuất cảnh một cách hợp pháp sau khi đã làm đã làm đầy đủ các thủ tục cần thiết. Mặt khác, các cơ quan có trách nhiệm của Việt Nam đã cùng cơ quan Cao uỷ Liên hợp quốc về vấn đề người tỵ nạn thoả thuận một chương trình 7 điểm được công bố ngày 30 tháng 5 năm 1979, nhằm tạo điều kiện dễ dàng cho những người nói trên ra đi một cách có trật tự và an toàn, đồng thời làm giảm bớt các khó khăn cho các nước ở Đông nam châu Á. Song cả Bắc Kinh và Oasinhtơn đều huy động bộ máy tuyên truyền khổng lồ và mọi phương tiện chính trị, kinh tế, tài chính của họ, lợi dụng khía cạnh nhân đạo của vấn đề, sử dụng mọi thủ đoạn gian dối, xuyên tạc, kích động để bóp méo sự thật về vấn đề những người Việt Nam đi ra nước ngoài, phát động một chiến dịch quy mô và cực kỳ ghê tởm chống Việt Nam. Nhưng thủ phạm đích thực của dòng người “di tản” là ai? Người ta chưa quên rằng Mỹ đã tiến hành một cuộc chiến tranh xâm lược có tính chất huỷ diệt chống Việt Nam và khi phải rút đạo quân viễn chinh của họ, họ để lại ở miền nam Việt Nam một đất nước bị tàn phá, một nền kinh tế tê liệt với trên 3 triệu người thất nghiệp, trên 1 triệu người bị tàn phế, 80 vạn trẻ em mồ côi, trên 60 vạn gái điếm, trên 1 triệu thanh niên nghiện ma tuý… Còn những người cầm quyền Bắc Kinh thì sao ? Chính họ đã trắng trợn gây ra cái gọi là “nạn kiều”, cưởng ép, dụ dỗ người Hoa bỏ nhà bỏ cửa, ruộng đồng, nhà máy để đi Trung Quốc, dùng những tổ chức của Cục Tình báo Hoa Nam để quấy rối về chính trị, đầu cơ tích trữ, nâng giá hàng, in bạc giả nhằm phá hoại nền kinh tế của Việt Nam, chồng chất thêm khó khăn cho người dân miền nam Việt Nam. Trong lúc các cơ quan có trách nhiệm của Việt Nam đang cùng cơ quan Cao uỷ Liên hợp quốc về vấn đề người tỵ nạn tổ chức việc ra đi có trật tự và an toàn, những người cầm quyền Bắc Kinh cho tay sai tổ chức việc ra đi bất hợp pháp, để kêu la rằng Việt Nam “xuất cảng nạn dân” , mặc dù chính họ cho hàng nghìn người Trung Quốc hàng ngày sang Hồng Kông để từ đó đi các nước Đông nam châu Á, và hoàn toàn không đếm xỉa đến số phận 26.000 Hoa kiều bị bọn Pôn Pốt Iêng Xary trục xuất khổi Campuchia. Rất tiếc rằng có những chính phủ, những tổ chức vì không hiểu sự thật ở Việt Nam hoặc vì muốn lấy lòng những người cầm quyền Trung Quốc để buôn bán làm ăn, đã phụ hoạ với chiến dịch kích động và vu cáo của Bắc Kinh! Chính những kẻ cướp lại đang la làng, những kẻ chà đạp lên nhân quyền và luật pháp quốc tế lại đang giương cao chiêu bài “nhân đạo” để thực hiện mục đích chính trị đen tối của họ. Mục đích của Bắc Kinh là xoá nhoà những tội ác tày trời của họ ở Campuchia và trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam, che đậy việc họ kích động người Hoa ở Việt Nam ra đi và “xuất cảng” hàng chục vạn người Trung Quốc ra nước ngoài, gây khó khăn cho các nước ASEAN, chia rẽ các nước ASEAN với Việt Nam, đánh lạc hướng về nguy cơ của chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc và vai trò của “đạo quân thứ năm” người Hoa ở Đông nam châu Á. Nhưng đối với những người có lương tri, sự thật vẫn là sự thật. Hiện nay ngày càng có nhiều người thấy được thủ đoạn bẩn thỉu của giới cầm quyền phản động Bắc Kinh, tỏ ra thông cảm với những khó khăn và hoan nghênh lập trường đúng đắn của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Các thế lực đế quốc và phản động, chủ yếu là Oasinhtơn và Bắc Kinh đã thất bại trong âm mưu biến Hội nghị quốc tế ở Giơnevơ tháng 7 vừa qua về vấn đề người Đông Dương đi ra nước ngoài thành một diễn đàn để vu cáo chống Việt Nam. Những đề nghị của Đoàn đại biểu Chính phủ Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam tỏ rõ thái độ xây dựng và hợp tác trong việc giải quyết vấn đề những người di cư, đã được sự đồng tình rộng rãi của đại biểu nhiều nước tôn trọng sự thật và công lý, và đã góp phần quan trọng vào thành công của Hội nghị là đặt được nền tảng của một giải pháp cho vấn đề như ông Tổng thư ký Liên hợp quốc K. Van hem đã kết luận. Nhưng thực tế còn nhiều khó khăn và phức tạp do những hoạt động phá hoại của các thế lực đế quốc và phản động, trước hết là của Oasinhtơn và Bắc Kinh. Hiện nay trong lúc Bắc Kinh lớn tiếng đe doạ chiến tranh, trắng trợn đòi “chủ quyền” đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, đế quốc Mỹ đưa hạm đội vào hoạt động ngoài khơi Việt Nam không những để khuyến khích những người ra đi bất hợp pháp, mà còn để phối hợp với Bắc Kinh tronh những âm mưu đen tối của họ ở khu vực biển Đông và Đông nam châu Á.


Trong 5 năm qua, bằng mọi thủ đoạn quân sự, chính trị, kinh tế, ngoại giao trực tiếp và gián tiếp, tinh vi và trắng trợn, giấu mặt và công khai, những người cầm quyền Trung Quốc đã không ngừng phá hoại công cuộc xây dựng của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Họ càng thất bại thì càng điên cuồng chống Việt Nam hòng khuất phục nhân dân Việt Nam. Đây là sự phản bội thứ ba của những người lãnh đạo Trung Quốc đối với nhân dân Việt Nam.

Nendanchu2012

Trung Quốc và những toan tính mang tính bá quyền!

 Chính sách bành trướng của Bắc Kinh là mối đe dọa đối với độc lập dân tộc, hòa bình và ổn định ở Đông Nam châu Á
 Hình



Trong hàng nghìn năm qua, nước Việt Nam đã bị các hoàng đế Trung Quốc xâm lược hàng chục lần, nhân dân Việt Nam hiểu rõ những ý đồ đen tối của những người lãnh đạo Trung Quốc, cho nên không một phút nào là không cảnh giác đối với họ.


Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng gần gũi, nhân dân hai nước luôn luôn gắn bó, giúp đỡ, cổ vũ lẫn nhau trong cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa đế quốc, vì lợi ích cách mạng của nhân dân mỗi nước. Nhân dân Việt Nam đã ủng hộ nhân dân Trung Quốc về chính trị và tinh thần, có lúc đã phối hợp chiến đấu cùng với nhân dân Trung Quốc trong sự nghiệp giải phóng dân tộc. Nhân dân Trung Quốc, mặc dầu còn có nhiều khó khăn, nhất là trong những năm đầu của nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa, đã dành sự giúp đỡ to lớn cho nhân dân Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến chống bọn đế quốc xâm lược. Nhân dân Việt Nam rất quý trọng và luôn luôn giữ gìn, vun đắp cho mối tình hữu nghị giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Trung Quốc đời đời bền vững. Nhân dân Việt Nam không hề xâm phạm độc lập, chủ quyền, lãnh thổ của nhân dân Trung Quốc, không hề can thiệp vào công việc nội bộ của Trung Quốc.


Đối với những vấn đề bất đồng về quan điểm hoặc những hành động sai trái do những người lãnh đạo Trung Quốc gây ra đối với Việt Nam, phía Việt Nam đã cố gắng và bền bỉ tìm cách giải quyết bằng con đường thảo luận nội bộ giữa hai bên. Mặc dầu những người lãnh đạo Trung Quốc đang tâm phá hoại tình hữu nghị truyền thống giữa nhân dân hai nước, nhân dân Việt Nam không bao giờ quên sự giúp đỡ to lớn mà nhân dân Trung Quốc đã dành cho nhân dân Việt Nam và rất mong muốn tình hữu nghị anh em giữa nhân dân hai nước sớm được khôi phục. Trong các cuộc đàm phán để giải quyết những vấn đề trong quan hệ giữa hai nước, phía Việt Nam luôn luôn xuất phát từ lòng mong muốn tha thiết đó của nhân dân Việt Nam. Lập trường trước sau như một của Chính phủ nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là sớm khôi phục quan hệ bình thường giữa nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa trên những nguyên tắc tôn trọng độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của nhau, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau, bình đẳng tôn trọng lẫn nhau vì lợi ích của mỗi nước và vì lợi ích của hoà bình ổn định ở Đông nam châu Á và trên thế giới. Tóm lại, trong 30 năm qua, những người cầm quyền Trung Quốc đã ba lần phản bội nhân dân Việt Nam :


1- Tại Hội nghị Giơnevơ năm 1954, họ đã bán rẻ lợi ích dân tộc của nhân dân Việt Nam, không những để bảo đảm cho nước họ một vành đai an ninh ở phía nam, mà còn để chuẩn bị địa bàn cho việc thực hiện mưu đồ bành trướng ở Đông Dương và Đông nam châu Á. Họ muốn duy trì tình trạng Việt Nam bị chia cắt lâu dài, hòng làm cho Việt Nam suy yếu và phải phụ thuộc vào Trung Quốc.


2- Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân Việt Nam, khi chế độ Ngô Đình Diệm bị sụp đổ thì họ bật đèn xanh cho Mỹ ném bom miền bắc Việt Nam, đồng thời đưa quân Mỹ trực tiếp xâm lược miền nam Việt Nam. Khi Việt Nam muốn ngồi vào thương lượng với Mỹ để phối hợp ba mặt trận quân sự, chính trị, ngoại giao thì họ ngăn cản. Khi nhân dân Việt Nam đang trên đà đi tới thắng lợi hoàn toàn thì họ bắt tay với chính quyền Níchxơn, dùng xương máu của nhân dân Việt Nam để đưa nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa lên địa vị “siêu cường thứ ba” và đổi chác lấy việc giải quyết vấn đê Đài Loan.


3- Sau khi nhân dân Việt Nam giải phóng hoàn toàn miền nam khỏi ách thống trị thực dân mới của đế quốc Mỹ và thống nhất nước nhà, họ đã dùng mọi thủ đoạn chính trị, quân sự, kinh tế, ngoại giao để làm suy yếu nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, hòng khuất phục nhân dân Việt Nam, tiến đến dùng lực lượng quân sự của bè lũ tay sai Pôn Pốt Iêng xary xâm lược Việt Nam ở phía tây nam và lực lượng quân sự của Trung Quốc trực tiếp xâm lược Việt Nam ở phía bắc, giết hại nhân dân Việt Nam, phá hoại nghiêm trọng các cơ sở kinh tế, văn hoá của Việt Nam ở các vùng có chiến sự. Ba lần họ phản bội Việt Nam, lần sau độc ác, bẩn thỉu hơn lần trước! Đối với nhân dân Lào và nhân dân Campuchia, những người cầm quyền Trung Quốc cũng đã phản bội độc ác và bẩn thỉu. Họ đã hy sinh lợi ích dân tộc của nhân dân Lào và nhân dân Campuchia tại Hội nghị Giưonevơ năm 1954. Trong thời kỳ sau Giơnevơ, họ ngăn cản nhân dân Lào và nhân dân Campuchia đấu tranh cho độc lập dân tộc, hoà bình, trung lập . Khi nhân dân Campuchia hoàn toàn giải phóng đất nước ngày 17 tháng 4 năm 1975, họ đã dùng bọn tay sai Pôn Pốt Iêng Xary để thực hiện chính sách diệt chủng, biến Campuchia thành một nước chư hầu kiểu mới, một căn cứ quân sự để từ đó tiến công nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam ở phía tây nam. Đối với nước Cộng hoà dân chủ nhân dân Lào, họ phá hoại công cuộc xây dựng hoà bình của nhân dân Lào, trang bị và giúp đỡ các lực lượng phản động ở Lào gây rối loạn, đưa nhiều sư đoàn áp sát biên giới Lào Trung, hòng ép nhân dân Lào đi vào quỹ đạo của Bắc Kinh.


Họ chia rẽ nhân dân ba nước Việt nam, Lào, Campuchia hòng làm suy yếu và thôn tính từng nước. Để che giấu bộ mặt phản động của họ, những người cầm quyền Bắc Kinh thường hay nhắc đến việc Trung Quốc viện trợ cho nước Việt Nam, thậm chí khoe rằng quân đội của họ đã “chiến đấu ở Điện Biên Phủ”…Nhân dân Trung Quốc đã dành môt phần thành quả lao động của mình để giúp đỡ nhân dân Việt Nam kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, xây dựng đất nước, đó là điều mà nhân dân Việt Nam trong bất cứ tình huống nào, mãi mãi không bao giờ quên. Đối với nhân dân Việt Nam, đó là biểu hiện cao đẹp của mối tình đoàn kết chiến đấu của những người chung cảnh ngộ, nhưng đối với tập đoàn phản động trong giới cầm quyền Bắc Kinh đó là một công cụ chính trị để thực hiện chính sách bành trướng của họ ở Việt Nam cũng như trên toàn bán đảo Đông Dương. Thực tế đã chỉ rõ họ đã sử dụng viện trợ đó khi thì như một “củ cà rốt”, khi thì như một “cái gậy”, tuỳ theo yêu cầu chính trị từng lúc của họ. Vả lại không chỉ có vấn đề Trung Quốc giúp đỡ Việt Nam. Những người lãnh đạo Trung Quốc đã nhiều lần nói rằng, nói đến cám ơn thì nhân dân Trung Quốc phải cám ơn nhân dân Việt Nam. Nhân dân Việt Nam đã hy sinh nhiều, cống hiến nhiều đối với nhân dân Trung Quốc. Nhân dân Trung Quốc phải cám ơn và có nghĩa vụ giúp đỡ, ủng hộ nhân dân Việt Nam. Nhân dân hai nước giúp đỡ lẫn nhau.


Về việc tổng thống Ních xơn đi thăn Trung Quốc năm 1972, chủ tịch Mao Trạch Đông đã nói với những người lãnh đạo Việt Nam tháng 6 năm 1973 như sau: “ Thành thực mà nói, nhân dân Trung Quốc, Đảng cộng sản Trung Quốc và nhân dân thế giới phải cám ơn nhân dân Việt Nam đã đánh thắng Mỹ. Các đồng chí chiến thắng mới buộc Níchxơn phải đi Bắc Kinh” Về việc nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa vào Liên hợp quốc năm 1971, thủ tướng Chu Ân Lai đã nói trong cuộ hội đàm với các nhà lãnh đạo Việt Nam tháng 11 năm 1971: “ Cống hiến của Việt Nam là rất lớn. Chúng ta gắn bó với nhau” Lịch sử-và trước hết là đội quân viễn chinh Pháp-đã trả lời rõ ràng câu hỏi: ai đã chiến đấu và chiến thắng ở Điện Biên Phủ năm 1954? Điều cần nói thêm là trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, Chính phủ Trung Quốc có phái một số cố vấn sang Việt Nam, và trong những năm 1960 Bắc Kinh có đưa sang Việt Nam một lực lượng gọi là “bộ đội hậu cần” để giúp Việt Nam sửa những đoạn đường sắt và đường bộ giáp Trung Quốc bị bom Mỹ phá hỏng và làm một số đường mới ở vùng biên giới hai nước. Nhưng mặt chủ yếu họ làm là điều tra tình hình các mặt, thâm nhập những vùng có các dân tộc thiểu số và tuyên truyền “cách mạng văn hoá”. Phần lớn những gián điệp và “bộ đội sơn cước” mà phía Việt Nam đã bắt được trong tháng 2, tháng 3 vừa qua chính là những tên “bộ đội làm đường” Trung Quốc trước đây. Từ sự phản bội ở Hội nghị Giơnevơ 1954, việc lợi dụng cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân Việt Nam đến việc dựng lên chế độ diệt chủng Pôn Pốt Iêng Xary, vũ trang xâm lược Việt Nam và uy hiếp xâm lược Lào, chủ nghĩa bành trướng đại dân tộc và chủ nghĩa bá quyền nước lớn. Cụ thể là họ mưu toan thôn tính Việt Nam và toàn bộ Đông Dương, lấy đó làm bàn đạp tiến xuống Đông nam châu Á và từng bước triển khai chiến lược toàn cầu của họ. Để đạt mục tiêu bành trướng và bá quyền của họ, những người cầm quyền Bắc Kinh đã nâng lừa dối và bịp bợm thành một quốc sách, một thủ đoạn chiến lược. Về phương diện này, từ chỗ là những người học trò của Gơben (bộ trưởng tuyên truyền của Hítle), họ đã trở thành người thầy của Gơben. Họ gán cho người khác những điều mà họ muốn làm. Họ đổ vấy cho người khác những điều mà chính họ làm. Họ dựng đứng sự việc, xuyên tạc tài liệu, bóp méo lịch sử. Họ đổi trắng thay đen, đảo ngược phải trái và cứ thế mà tuyên truyền bằng bộ máy thông tin khổng lồ và mọi phương tiện khác. Họ giương cao ngọn cờ của chủ nghĩa xã hội nhưng lại chống chủ nghĩa xã hội. Họ hò hét chống chủ nghĩa đế quốc nhưng chính họ bắt tay với đế quốc Mỹ. Họ kêu la phải chống hai siêu cường nhưng lại câu kết với đế quốc Mỹ để chống Liên Xô. Họ nói chống chủ nghĩa bá quyền, nhưng chính họ mưu toan thực hiện chủ nghĩa bá quyền ở Đông Dương và Đông nam châu Á. Họ đưa quân xâm lược nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam nhưng lại vu cáo Việt Nam “xâm lược” Trung Quốc. Họ tỏ vẻ “bảo vệ nhân quyền”, quan tâm đến “những người Đông Dương di tản”, nhưng chính họ đã giết hại hàng triệu người Trung Quốc trong cuộc “đại cách mạng văn hoá”, đã xúi giục hơn 20 vạn người Hoa bỏ Việt Nam đi Trung Quốc. Đối với những người cầm quyền Bắc Kinh, luận điệu của họ là chân lý, lợi ích của họ là đạo lý. “Quan châu được đốt đèn, dân đen không được nổi lửa”, câu nói đó của những người nông dân Trung Quốc dùng trước đây để chỉ trích sự áp bức của bọn bạo chúa phong kiến đã trở thành phương châm của những người cầm quyền Bắc Kinh hiện nay nhằm thực hiện tham vọng bành trướng và bá quyền của họ.



Hiện nay, những người lãnh đạo Trung Quốc đang ra sức nêu cao ngọn cờ đại dân tộc để tập hợp các phe phái, thực hiện kế hoạch “bốn hiện đại hoá”. Về đối ngoại, họ ra sức thực hiện chính sách bành trướng ở Đông Dương và Đông nam châu Á, câu kết với chủ nghĩa đế quốc và các thế lực phản động khác, trước hết là Mỹ, chống Liên Xô và cách mạng thế giới, với hy vọng tranh thủ được nhièu vốn và kỹ thuật hiện đại của phương tây, phục vụ cho “bốn hiện đại hoá” và mưu đồ bành trướng và bá quyền của họ. Một Trung Quốc bị đầu độc bởi tư tưởng đại dân tộc, chủ nghĩa bành trướng và bá quyền của những người cầm quyền, bất kể phát triển theo con đường nào, không phải chỉ đe doạ độc lập dân tộc, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của các nước ở Đông Dương, Đông nam châu Á và Nam Á, đe doạ hoà bình, ổn định ở khu vực này, mà còn đe doạ lợi ích nhiều mặt của các nước khác, kể cả các nước, vì lợi ích trước mắt, đang phụ hoạ với những người cầm quyền Trung Quốc chống Việt Nam, Lào và Campuchia. Một số người thức thời trong các nhà chính trị và kinh doanh phương tây mới cảnh cáo chính phủ họ về hậu quả nặng nề có thể xảy ra khi đất nước Trung Quốc lại lâm vào một cuộc khủng hoảng chính trị nội bộ mới, nhưng họ chưa nói tới những hậu quả còn nặng nề gấp bội đối với lợi ích của các nước trên thế giới do chính sách bành trướng của những người lãnh đạo Trung Quốc gây ra. Trong hàng nghìn năm qua, nước Việt Nam đã bị các hoàng đế Trung Quốc xâm lược hàng chục lần, nhân dân Việt Nam hiểu rõ những ý đồ đen tối của những người lãnh đạo Trung Quốc, cho nên không một phút nào là không cảnh giác đối với họ. Thậm chí trong lúc đế quốc Mỹ đẩy cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam lên đến đỉnh cao nhất, nhân dân Việt Nam đứng trước những khó khăn chồng chất, nhưng đã thẳng thắn khước từ những đề nghị của những người lãnh đạo Trung Quốc đưa sang Việt Nam 20 vạn quân và số ô tô cần thiết để đảm nhiệm việc vận chuyển quân sự từ miền bắc vào miền nam Việt Nam. Nhân dân Việt Nam luôn luôn giữ vững đường lối độc lập, tự chủ của mình không gì lay chuyển được, bất chấp sức ép dù là che dấu hay công khai, gián tiếp hay là trực tiếp của những người cầm quyền Trung Quốc. Mặc dù cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam tháng 2 năm 1979 đã thất bại thảm hại cả về quân sự và chính trị, những người lãnh đạo Trung Quốc vẫn theo đuổi chính sách điên cuồng chống Việt Nam bằng mọi thủ đoạn.


Phía Trung Quốc vẫn giữ thái độ nước lớn trong cuộc đàm phán về những vấn đề thuộc quan hệ giữa hai nước, vẫn ngang ngược đe doạ “cho Việt Nam một bài học nữa”. Đồng thời họ tích cực tìm cách khôi phục chế độ diệt chủng Pôn Pốt Iêng Xary đã bị nhân dân Campuchia lật đổ hoàn toàn, đe doạ xâm lược nước Cộng hò dân chủ nhân dân Lào nhằm duy trì sự uy hiếp từ mọi phía đối với Việt Nam. “Không có gì quý hơn độc lập tự do” Nhân dân Việt Nam kiên quyết bảo vệ độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, giữ vững đường lối độc lập tự chủ và đoàn kết quốc tế đúng đắn của mình, quyết đập tan mọi hành động xâm lược của bất kỳ thế lực phản động nào, quyết làm thất bại mọi mưu đồ bành trướng nhằm khuất phục nhân dân Việt Nam. Nhân dân Việt Nam có chính nghĩa, lại có sức mạnh vô địch của khối đoàn kết toàn dân, kết hợp với sức mạnh của ba dòng thác cách mạng vĩ đại đã và đang đẩy lùi từng bước các âm mưu can thiệp, nô dịch và xâm lược của chủ nghĩa đế quốc, chủ nghĩa thực dân cũ và mới, chủ nghĩa bành trướng và chủ nghĩa bá quyền, ngày càng làm thay đổi bản đồ châu Á, châu Phi và châu Mỹ la tinh.


Bọn bành trướng Bắc Kinh nếu không sớm rút ra những kết luận cần thiết từ sự thất bại của chính sách chống Việt Nam vừa qua, thì nhất định sẽ chuốc lấy những thất bại mới nặng nề hơn. Trong thời đại ngày nay, các nước lớn nhỏ đều là bộ phận của một tổng thể duy nhất của xã hội loài người. Bọn bành trướng Bắc Kinh không thể đụng đến Việt Nam mà không khiêu khích cả loài người, không thách thức cả hệ thống xã hội chủ nghĩa, phong trào giải phóng dân tộc và mặt trận nhân dân thế giới vì hoà bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội. Nhân dân các nước xã hội chủ nghĩa, các nước độc lập dân tộc và nhân dân yêu chuộng hoà bình và chính nghĩa trên thế giới đã và sẽ đứng về phía nhân dân Việt Nam. Bằng chính sách bịp bợm “ thân xa đánh gần” của các hoàng đế Trung Quốc và nhiều thủ đoạn xảo quyệt khác, những người cầm quyền Trung Quốc có thể còn che dấu được bộ mặt bành trướng của họ trong một thời gian. Nhưng sớm muộn nhân dân các nước ở Đông nam châu Á sẽ hiểu rằng chính sách thù địch của Bắc Kinh chống Việt Nam đe doạ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ không phải chỉ của riêng Việt Nam, mà của cả các nước trong khu vực. Mọi người chắc chưa quên rằng Bắc Kinh đã dùng “đạo quân thứ năm” người Hoa để gây rối loạn về chính trị, kinh tế ở nhiều nước thuộc Đông nam châu Á trước khi áp dụng ở Việt Nam. Hiện nay trong lúc họ tập trung cố gắng để chống Việt Nam, họ chẳng đang can thiệp một cách thô bạo vào công việc nội bộ của nhiều nước khác ở châu Á đó sao? Những người cộng sản chân chính ở Trung Quốc, nhân dân Trung Quốc trong 30 năm tồn tại của nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa đã luôn luôn bị các tập đoàn thống trị lừa dối, sớm muộn sẽ nhận ra chân lý và sẽ đứng về phía nhân dân Việt Nam, sẽ ủng hộ cuộc đấu tranh chính nghĩa của nhân dân Việt Nam.


Cuộc đấu tranh chính nghĩa của nhân dân Việt Nam chống chủ nghĩa bành trướng đại dân tộc và bá quyền nước lớn của tập đoàn phản động trong giới cầm quyền Bắc Kinh để bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của mình, góp phần bảo vệ hoà bình và ổn định ở Đông nam châu Á và trên thế giới tuy lâu dài, gian khổ nhưng nhất định sẽ thắng lợi vẻ vang. Nước Việt Nam ngày nay sẽ đứng vững và tiếp tục phát triển trước mọi mưu ma chước quỷ của những người cầm quyền Bắc Kinh, cũng như nước Việt Nam bốn nghìn năm qua đã đứng vững và phát triển trước những cuộc xâm lược liên tiếp của các hoàng đế Trung Quốc. Nhân dân Việt Nam và nhân dân Trung Quốc nhất định sẽ sống trong hoà bình, hữu nghị và hợp tác, hợp với nguyện vọng của nhân dân hai nước và hợp với lợi ích của hoà bình ở Đông nam châu Á và trên thế giới.

Nendanchu2012



HÀNH TRÌNH TÔI TRỞ THÀNH "PHẢN ĐỘNG": HÀNH TRÌNH SA NGÃ CỦA MỘT CON NGƯỜI

"Hành trình tôi trở thành "Phản động" là tên một bài viết của một tác giả có tên là Lê Thu Hà được đăng tải trên một số trang cá nhân. Là một người sinh năm 1982 và qua tự sự của mình Hà được sinh ra trong một gia đình "con nhà nòi Cộng sản, ông bà nội ngoại, cô dì chú bác, và cả ba tôi đều cống hiến hết mình cho sự nghiệp đánh giặc cứu nước vĩ đại. Ba tôi từng là Trợ lý Cục chính trị Quân khu 4, từng tập kích vào chiến trường B, tham gia chỉ huy những trận đấu ở Quảng Trị, và gặp mẹ tôi"; Hà lại được ăn học tử tế khi theo học tại một trường Đại học. Với những thông tin được lọc ra từ chính bài viết nói trên thì Hà không phải là một đứa trẻ để có cho mình những ý tưởng ngây ngô hoặc đại loại như thiếu hiểu biết của những cô cậu học trò chưa trải nghiệm nhiều qua trường đời. Thậm chí, những người đồng trang lứa của Hà bây giờ đã thành đạt, thành danh trên nhiều lĩnh vực, được giao phó những chức vụ quan trọng trong bộ máy Chính quyền của chế độ đương thời. 




Hình ảnh do Lê Thu Hà đăng tải trên Facebook cá nhân. 
Nhưng, thay vì đi trên bước đường mà những người bạn mình đã đi và thành đạt, Hà lại chọn cho mình một lối đi riêng. Và như Hà tự sự thì điều đó xuất phát từ hình ảnh người cha "trận mạc" "mở đài BBC, VOA và RFA để nghe, những đài mà với hiểu biết của tôi là phản động" mà Hà từng lặng lẽ chứng kiến được; và cả những tâm sự của một ông giáo trong trạng thái men say và chếnh choáng: "Đó là năm tôi học đại học năm thứ 2, một lần đi học tiết chính trị thay cô bạn (dạo đó sinh viên thường hay học thế cho nhau) ở một trường đại học khác, thầy dạy môn chính trị hôm đó có quá chén với bạn, trong hơi men, thầy đã khóc. Thầy bảo với chúng tôi rằng thầy vô cùng đau đớn khi phải đứng trên bục giảng, ngày ngày say sưa rao giảng về những mớ lý thuyết rất cao cả, nhân văn nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại, với vô vàn những khuất tất mà nhà nước này cố tình che đậy, giấu giếm, nhưng vì miếng cơm manh áo, vì cuộc sống, thầy đành chấp nhận cắn răng chịu đựng, và làm điều ngược lại với lương tâm của mình, khiến thầy vô cùng đau khổ và day dứt."

 

Chỉ từng ấy thôi đã khiến Hà từ bỏ những ước mơ, hoài bão và cả những sự ký thác của bố mẹ, người thân để chọn cho mình một ngã rẽ thực sự. Giờ đây, khi mà sự quay lại và làm lại những điều ngược lại khó mà trở thành hiện thực cũng là lúc Hà có cho mình những luồng suy nghĩ đậm chất của hai từ phản động. Hà viết: " Tôi bắt đầu nghĩ đến việc ba vẫn đêm đêm nghe những đài mà tôi tin là phản động, và tôi cũng đã nghĩ ba nghe chỉ để cảnh giác, đối phó với những thứ gọi là diến biến hòa bình, bạo loạn lật đổ của những thế lực thù địch ấy" nhưng đã bao giờ Hà mạnh dạn hỏi người cha của mình đằng sau những giây phút ngồi lặng lẽ ưu tư, trầm mặc ấy sau những giờ theo dõi những BBC, VOA và RFA  là gì chưa? Phải chăng, những ý nghĩ ấy xuất hiện trong tâm trí của người cha không giống như Hà nghĩ bây giờ. Biết đâu, người lính từng giạn dày trận mạng và kinh nghiệm sống ấy đang nghĩ về những điều lớn lao hơn và ông đang nghe những thông tin từ những phương tiện được cho là phản động ấy để tìm ra biện pháp "chế ngự" chính nó...Cho nên, trong một chừng mực nhất định, sự ngộ nhận và luận suy thiếu căn cứ của Hà đã vô tình hạ thấp nhân cách và trí tuệ của người cha mình, nhất là khi "Ông là người khá kín tiếng, mực thước, tinh anh, với vốn kiến thức uyên bác, có tầm nhìn rộng và những nhận định sắc bén về mọi vấn đề trong cuộc sống. Hàng xóm và người dân trong khu phố đều kính trọng ông". 

 

Và Hà đã bao giờ thử cố gắng hiểu thêm rằng, tại sao ông lại không chia sẽ những tâm sự đằng sau những phút giây nghe Đài ấy với Hà? Phải chăng, người cựu chiến binh ấy đang lo sợ rằng, nó sẽ không tốt cho đứa con của mình. Có chăng cái lỗi lớn nhất là Hà chưa bao giờ trải lòng với người cha của mình. Anh chưa bao giờ thử xóa bỏ mọi khoảng cách để xóa bỏ những ngờ vực mà mình đang hoài nghi. Và chính những điều đó đã quyết định đến suy nghĩ và sự lựa chọn sau này. 

 

Và càng vô lý hơn, khi một người trẻ, có trí thức, sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng lại lấy căn cứ lựa chọn ngã rẽ cuộc đời từ một người say. Chắc tuổi thơ của Hà chưa từng học qua tác phẩm Chí Phèo của Nhà văn Nam Cao bởi nhiều người khi say đã đánh mất chính mình; họ nói giọng của men rượu chứ đâu nói ra những lời của con tim và trí tuệ. Về điều này, Hà là một kẻ thiếu chính kiến và yếu lòng khi nghe một con người say sa ngã; Hà đã bị chính những giọt nước mắt của một ông giáo thuyết phục và hạ gục bởi lúc ấy Hà chỉ nhìn giọt nước mắt thều thào chứ đâu nghe ông giáo ấy nói. Dẫu biết rằng, người say thường nói thật nhưng Hà đã lần nào thử tìm hiểu xem ông giáo ấy là ai? liệu có phải là một phần tử phản động "chui" được vào giảng đường mà Hà có cơ hội học thế ấy không? 

 

Chính sự vô căn cứ, thiếu sự kiên định từ những điều mắt thấy tai nghe; chính sự thiếu kiểm chứng sự xác thực thông tin lĩnh nhận đã khiến một con người sa ngã. Nên chăng ""Hành trình tôi trở thành "Phản động" là một sự cảnh tỉnh không hề muộn cho những ai có ý định bước tiếp con đường mà Lê Thu Hà đã đi./. 

An Chiến

"ĐƯỜNG CHÍN ĐOẠN" CỦA TQ: GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG

TQ đã từng thể hiện mình qua sách lược bành trướng mang tên "Đường lưỡi bò". Trên thực tế, từ việc thực hiện lộ trình trong sách lược này, TQ đã khiến những quốc gia không ăn, không ngủ bởi khi thì họ cho tàu ngư chính cắt cáp tàu thăm dò dầu khí trên Biển Đông của Việt Nam, khi họ lại tuyên bố thành lập địa danh hành chính trên hai Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; gần đây nhất là việc họ cho ra đời cái tuyên bố tài phán về đánh bắt cá trên Biển Đông, dự án phòng không AIDZ...Philippin cũng là một nạn nhân khác trong cái sách lược phi lý và bất chấp luật pháp quốc tế nêu trên của TQ. Những động thái khó chịu của TQ đã khiến người đứng đầu nước này đã nhiều lần phản ứng trên các diễn đàn chính thức....

 

Cho đến nay, những quốc gia liên quan như Việt Nam, Philippin chỉ dừng lại ở việc đưa ra những tuyên bố chính thức qua đường ngoại giao, chưa có thêm bất kỳ một động thái nào. Tất cả đang chờ những tín hiệu tích cực đến từ TQ; việc TQ nhận rõ vai trò và lực cản trong vấn đề này chính là một liệu pháp hòa bình trong giải quyết vấn đề Biển Đông. Song cũng chỉ từng ấy thôi cũng để hiểu rằng: Hiện tại phía TQ đang đối diện với những điều mà họ tưởng rằng sẽ không có gì khó khăn trong độc chiếm vấn đề Biển Đông; Hệ quả này được mang lại từ bên ngoài. Với những diễn biến hiện tại xung quanh sách lược "Đường lưỡi bò", bản thân TQ sẽ phải đối diện thêm một lực cản nữa và lần này lại xuất phát từ bên trong. 




 
Những hành động táo bạo vừa qua đang làm khó TQ. 
Và tất nhiên, với sự gia tăng hành động khiêu khích và bất chấp pháp luật vừa qua thì người TQ cũng chưa ý thức được những khó khăn đó. Người Mỹ đã chỉ cho họ thấy và đây cũng được coi là những cảnh báo hợp lý. Đi liền với sự cảnh báo ấy chính là tuyên bố phản đối chính thức “đường chín đoạn” ("đường lưỡi bò") trên Biển Đông của Trung Quốc.

Rõ ràng, động thái này của phía Mỹ cũng nói lên rất nhiều điều và ít nhất là sự kiên quyết trong bảo vệ những quốc gia đồng minh trong khu vực như Philipin trong thời gian tới. Trước đây, sau thành công từ việc "đẩy Philippines ra khỏi bãi cạn Scarborough và tiếp tục đe dọa các bãi cạn khác" phía TQ xem sự im lặng của Mỹ như một tín hiệu xanh và đây là nguyên nhân hàng đầu để những người Mỹ có những hành động khiêu khích leo thang vào giai đoạn sau. Với tuyên bố chính thức này, người Mỹ đã thể hiện rõ sự phản đối, lên án những sách lược của TQ đang áp đặt lên Biển Đông. Đồng thời, tuyên bố vừa qua phần nào thể hiện sự nhất quán của Mỹ trong "thể hiện quan điểm rõ ràng rằng họ sẽ không bao giờ chấp nhận các yêu sách của Bắc Kinh đối với gần như toàn bộ Biển Đông khi mà Washington vẫn còn những ảnh hưởng không nhỏ trong khu vực".

Với những động thái nêu trên, chưa có một cái gì là chắc chắn trong việc Mỹ cam kết "trung thành" với những tuyên bố và thực thi những tuyên bố ấy bằng hành động. Nhưng ít nhất người Mỹ đã tạo ra một lát cắt mang tính chỉnh thể, đủ để định hướng dư luận thế giới trong thời gian tới, nhất là trong bối cảnh TQ không ngừng thực hiện chiến dịch tuyên truyền chủ quyền của mình trên Biển Đông.

Hiện tại, để đưa ra các luận điểm bảo vệ cho cái gọi là “đường chín đoạn” ấy, nhiều học giả, nhà khoa học và giới chính trị gia TQ đã liên tiếp cho rằng: "nước này từng có những thời điểm duy trì chủ quyền đối với các hòn đảo và rặng san hô khác nhau trong vùng biển. Theo lời giải thích của một nhà ngoại giao cấp cao Trung Quốc thì: “Đường chín đoạn ở Biển Đông chỉ ra chủ quyền của Trung Quốc đối với các hòn đảo trong khu vực từ thời cổ đại”. Nhưng sẽ thật là phi lý nếu những điều người TQ nói và thực hiện trở nên phổ biến bởi: "Đế chế Ottoman trước đây kiểm soát phần lớn châu Âu vào nhiều thời điểm khác nhau dẫn đến Thổ Nhĩ Kỳ có quyền đòi chủ quyền đối với hầu hết châu lục này. Pháp và Đức từng có tuyên bố chủ quyền trên hầu hết các nước phương Tây và các khu vực của Đông Âu vào thời Napoleon và Đức Quốc Xã. Mỹ và Anh có thể khẳng định phần lớn Tây Âu thuộc về họ trong những năm cuối cùng của Thế chiến II. Và Nga có thể tái thiết lại một đất nước từ thời Liên Xô cũ cũng bằng lập luận chủ quyền theo lịch sử". Và câu chuyện sẽ đi sang một hướng khác nếu điều đó được lật lại khi "sẽ thật trớ trêu với Trung Quốc cứ khăng khăng muốn hiện thực hóa nguyên tắc “đường chín đoạn” khi mà trong quá khứ, nước này cũng là thuộc địa của một số quốc gia. Vào thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, Trung Quốc đã bị các quốc gia như Đức, Pháp, Anh xâm chiếm và chiếm đóng. Nếu theo lập luận của Bắc Kinh, các quốc gia này hoàn toàn có quyền đưa ra yêu sách đối với một số khu vực của Trung Quốc. Hoàng gia Nhật trong quá khứ cũng kiểm soát phần lớn Trung Quốc, và câu chuyện sẽ rất tệ hại với Bắc Kinh nếu Thủ tướng Shinzo Abe muốn đòi lại chủ quyền đối với các khu vực trước đây Nhật Bản từng chiếm đóng."

Trong một chừng mực nhất định, sự phân tích và cảnh tỉnh của nước Mỹ sẽ mở ra một hướng đi thích hợp cho những người TQ trong ứng xử quan hệ ngoại giao trong thời gian tới. Nhất là họ không muốn những chính sách do mình đưa ra và chuẩn bị thực hiện trên thực tế đang xuất hiện những hạt nhân bất hợp lý, thậm chí là phản chủ./.

An Chiến

Rận chủ Đoan Trang - Anh Tuấn song kiếm hợp bích về nhân quyền ở trời Tây

 Danlambao (daolambuom) đưa tin - Ngày 28-29 tháng 1 năm 2014, Đoan Trang và Anh Tuấn, hai blogger phản phúc từ Việt Nam đến Brussels và gặp gỡ với đại diện của tất cả các tổ chức Âu châu để thảo luận về tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Hehe, hot, hot quá, cái lũ Việt Tân cũng như daolambuom điên con mẹ chúng nó hết rồi, nhân quyền Việt Nam tốt đẹp thế mà lại cử hai đứa điên nhất trong làng rân chủ, ti tiện nhất trong làng rân chủ, chơi bẩn nhất trong làng rân chủ đi thảo luận về nhân quyền, thật hết nói nổi cái lũ bất nhân này, vãi cả đạn,…


DoanTrang-Dream-258-danlambaoĐoan Trang nhà rân chủ điên loạn, bẩn tính nhất Việt Nam


Mục đích của chúng là gì? À thì ra là vì cái phiên họp kiểm định đình kỳ thứ hai của Việt Nam tại Ủy Ban nhân quyền Liên Hiệp Quốc. oh lala, nực cười làm sao khi mà daolambuoms cổ vũ, đưa hai con rận nhân quyền sang trời Tây để chia sẽ về nhân quyền và phá hoại công cuộc hoạt động bảo vệ và nâng cao quyền con người của chính quyên Việt Nam. Thật nực cười mà cũng chẳng biết có thật hay không khi có đến khoảng 70 người tham gia một cuộc họp do Đoan Trang và Anh Tuấn thuyết trình về tình hình nhân quyền Việt Nam những người này thuộc Nhóm công tác Hội đồng Liên minh châu Âu về Nhân quyền (COHOM), được phối hợp tổ chức với Ban Công tác về Châu Á và Châu Đại Dương (COASI).


 Cohom-Coasi2-danlambao


Mục đích của hai kẻ phản phúc này là vì cái này đây


Daolambuoms đưa tin sốt dẻo, tâng bốc Đoan Trang và Anh Tuấn là hai người bảo vệ nhân quyền, đây là những blogger hoạt động phản cách mạng tích cực và đã bị dư luận chửi rủa cho nhục hơn con chó, Hai vị rân chủ này song kiếm, hợp bích chia sẻ đánh giá những xuyên tạc của họ về tình hình nhân quyền tại Việt Nam, và cũng nhấn mạnh rằng xã hội dân sự đang nhanh chóng phát triển ở đây. Trang và Tuấn tin rằng sự phát triển rất gần đây, xảy ra trong vòng bốn năm qua, là phần lớn nhờ vào các mạng xã hội như Facebook, đã cho phép các tổ chức nhân quyền mới nổi tổ chức các hoạt động của họ và tạo ra mạng lưới kết nối, điều này chính là điểm thuận lợi, là công cụ để các thế lực rân chủ lợi dụng tuyên truyền phản cách mạng.


 Được thể Trang và Tuấn tích cực xuyên tạc tình hình nhân quyền Việt Nam khi cô ả và gã đĩ đực Anh Tuấn cho rằng nhiều người (lũ rận chủ) vẫn còn phải đối mặt với sự quấy rối của chính quyền, cả hợp pháp và ngoài luật pháp.Chúng cho rằng Pháp luật hình sự của Việt Nam vẫn còn giúp cho nhà nước dễ dàng kết tội những người bảo vệ nhân quyền, đặc biệt là những người đẩy mạnh tự do ngôn luận. Ví dụ như điều 258 Bộ luật hình sự biến việc "sử dụng các quyền tự do dân chủ" thành "xâm phạm lợi ích của Nhà nước", trở thành một tội hình sự. Quay đi, quay lại toàn những chuyện nực cười và bảo vệ cho đứa con đẻ đã chết yểu của cô ả và lũ rận chủ thần kinh trong nước hoạt động kinh odanh dân chủ vì mục đích kinh tế.


Chúng kỳ vọng trọng đợt Kiểm định định kỳ này, chúng nói không muốn thấy chỉ là những khuyến nghị mạnh mẽ đối với nhà cầm quyền Việt Nam, mà cộng đồng quốc tế cũng nên theo dõi tiến trình thực thi các đề xuất này, bao gồm những điều khoản mà phía Việt Nam đồng ý thực thi tại kỳ kiểm định trước. Chúng yêu cầu phải có những áp lực quốc tế được thực thi nhằm đảm bảo nhân quyền ở Việt Nam, đến đây thì không hiểu chúng yêu nước đến mức nào, yêu những ai và yêu cho ai? Chiêu song kiếm hợp bích này cũng chẳng làm đếch gì được báo cáo của Việt Nam về nhân quyền được Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc thông qua. Xin chia buồn với các nhà rân chủ./.


Trần Ái Quốc


Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

BẠO LỰC TẠI CAMPUCHIA: KHOẢNG TỐI TRONG HỘI NHẬP QUỐC TẾ

Sự hòa nhập về văn hóa đã xóa nhòa mọi khoảng cách về không gian địa lý và chuyện công dân các nước khác nhau chung sống hòa bình là một tín hiệu hay. Bởi, chính mối quan hệ đan xen, lồng ghép đó sẽ phần nào triệt tiêu đi những ý chí xâm lược, bành trường từ những con người thích giải quyết câu chuyện quyền lợi bằng vũ khí và chết chóc. Song, có phải nơi đâu, ở quốc gia nào cũng hiểu rõ những lợi ích nói trên. Sự không đồng đều trong suy nghĩ và thái độ đối với những người ngoại quốc có mặt trên đất nước mình của một bộ phận dân cư tại một số quốc gia đang làm xấu những mối quan hệ được vun đắp, dựng xây lâu dài; thậm chí là bằng máu, bằng nước mắt của nhiều thế hệ. 

 

Khi nói về chuyện này chắc mỗi chúng ta cũng chưa thể quên được cái chết thương tâm của lưu học sinh tại Nga cách đây khoảng 5 năm. Mọi chuyện nhanh chóng bị lãng quên bởi lí do Nga là một quốc gia Châu Âu, họ có nền văn hóa khác biệt và tính cực hữu của bộ phận người dân (những người gây nên cái chết của lưu học sinh Việt Nam nói trên); khoảng cách địa lý cũng là một lí do khiến nhiều người vô tình cho sự việc rơi vào quên lãng. 

 

Tuy vậy, chỉ cách đây có mấy ngày thôi, tại một quốc gia láng giềng với Việt Nam - Campuchia một câu chuyện thương tâm đã xảy ra: Chỉ vì một vụ va chạm giao thông rất bình thường trên phố, đám đông người Campuchia đã tấn công và làm chết một thanh niên ở tuổi 26. Sự việc xảy ra trong bối cảnh chiến dịch tuyên truyền bài xích người Việt diễn ra rộng khắp trên đát nước Campuchia và chỉ bằng một sự việc nho nhỏ thì nguy cơ cũng tạo ra những làn sóng dữ dội. Song, điều khiến chúng ta không khỏi suy nghĩ là một dân tộc từng có nhiều duyên nợ (bằng máu, nước mắt) với con người Việt Nam lẽ ra họ phải biết ơn, tạo điều kiện và cố gắng sống hòa bình với người Việt; trên thực tế, kinh tế - xã hội Campuchia phát triển như hôm nay có sự đóng góp không nhỏ của những người Việt tại đây....Thật đáng buồn khi mà những va chạm rất nhỏ nhặt và bình thường ấy lại cướp đi sinh mạng một con người.....


Bản thờ và di ảnh của nạn nhân sau vụ tấn công...

Rõ ràng, "Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm có sự việc như thế này... rõ ràng khi nghe tin, thấy phe đối lập mang việc này ra sử dụng để vận động cử tri thì tình hình bắt đầu lại sôi lên và có việc giết hại [như hôm 15/2]". Trước đây, khi tình hình bạo lực có chiều hướng gia tăng thì đã có không ít những sự cảnh tỉnh đến từ nhiều quốc gia và cả cơ quan chuyên môn của Liên hợp Quốc về vấn đề  nhân quyền ở Campuchia. Với sự gia tăng khó kiểm soát tình hình bạo lực đã trở nên khó kiểm soát và đe dọa sâu sắc đến tính mạng và sự an toàn của "Cộng đồng người Việt được tính chiếm khoảng 5% trong dân số 15 triệu ở Campuchia, nhiều người đã nhập tịch Campuchia". Đã đến lúc Chính phủ đương nhiệm của Campuchia phải hành động để đẩy lùi chính nguyên nhân gây nên tình trạng hiện nay. Đảng cứu nguy dân tộc Campuchia và hai nhân vật tai tiếng Sam Rainsy và Kem Sokha phải chịu trách nhiệm cho những toan tính của chính mình.

 

 
Chia sẻ