Nhãn

Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

Ngày mai anh sẽ hành quân, anh sẽ không ngủ để nhớ em, không ngủ để diệt thù...

Đúng 34 năm trước (17.2.1979), Trung Quốc bất ngờ tung hơn 60 vạn quân nổ súng xâm lược Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía bắc, nhưng đã phải rút quân sau hơn một tháng gặp sự kháng cự mãnh liệt của quân và dân ta, chịu nhiều tổn thất nặng nề.


Trong khi chúng ta im lặng thì những dịp đó chúng tôi đã thống kê hệ thống phát thanh, truyền hình báo chí của TQ tung ra trung bình từ 600-800 tin, bài với những cái tít gần như có nội dung giống nhau về cái mà họ gọi là “cuộc chiến tranh đánh trả tự vệ trước VN”. Có thông tin cho rằng hiện tại có tới trên 90% người dân TQ vẫn quan niệm rằng năm 1979 Quân đội VN đã vượt biên giới sang tấn công TQ và bắt buộc TQ phải tự vệ đánh trả. Từ hàng chục năm nay, hệ thống tuyên truyền của TQ đã nhồi nhét vào đầu người dân TQ rằng cuộc chiến 1979 chỉ là cuộc phản công trước sự xâm lược của VN.


Quay lưng với lịch sử là bội nghĩa, vong ân, chúng ta không được phép lãng quên lịch sử hào hùng chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam. Bức thư trần thế sau 34 năm để laijc ho chúng ta những suy nghĩ về trọng trách của thanh niên Việt Nam đối với đất nước trước họa ngoại xâm, nó càng làm ta thấy yêu mến, tự hào về truyền thống chống ngoại xâm anh hùng của dân tộc. Trần Ái Quốc trân trọng gửi đến bạn đọc nội dung bức thư như một lời tri ân thế hệ trẻ Việt Nam anh hùng trong máu lửa.


 “Ngày mai anh sẽ hành quân, anh sẽ không ngủ để nhớ em, không ngủ để diệt thù, không ngủ để nhìn em suốt canh thâu, không ngủ để gần em và luôn thấy em”.


Lá thư của một người lính gửi người yêu đề ngày 19/2/1979 đã được trao tận tay cho người bạn gái năm xưa ở Hải Hậu, Nam Định. Người lính ấy đã hy sinh chỉ hơn 2 tuần sau khi viết bức thư.


“Ngày mai anh sẽ hành quân, anh sẽ không ngủ để nhớ em, không ngủ để diệt thù, không ngủ để nhìn em suốt canh thâu, không ngủ để gần em và luôn thấy em!” – Đó là lời nhắn gửi của Liệt sĩ Nguyễn Thái Hòa (khi đó là Chuẩn úy, Chính trị viên phó) trong lá thư cuối cùng gửi cho người yêu.



Tháng 2/1979, đơn vị của Chuẩn úy Nguyễn Thái Hòa được lệnh hành quân cấp tốc từ Nghệ An ra Bắc và lên biên giới Lạng Sơn giữ đất quê hương, chiến đấu chống quân xâm lược.

Lá thư của Chuẩn úy Hòa viết vội cho người yêu trong hoàn cảnh đó (19/2/1979) và cũng là lá thư cuối cùng bởi hơn 2 tuần sau đó, Chuẩn úy Nguyễn Thái Hòa đã anh dũng ngã xuống, trong mịt mù khói lửa Lạng Sơn.


Hơn 34 năm sau, lá thư đó mới được tiếp nhận bởi Trung tâm tư vấn pháp luật và trợ giúp pháp lý cho gia đình Liệt sĩ (MARIN) và việc tìm kiếm người viết – người nhận đã được xúc tiến nhanh chóng để cho ra kết quả: Liệt sĩ Nguyễn Thái Hòa sinh năm 1952, hy sinh ngày 2/3/1979 khi mới 27 tuổi, phần mộ Liệt sĩ đang nằm tại Nghĩa trang Liệt sĩ của địa phương (xã Hải Hùng, huyện Hải Hậu, Nam Định).


Người con gái trong thư mà Chuẩn úy Hòa nhắc tới, tên là Thúy, hiện là giáo viên dạy Toán đã nghỉ hưu tại quê hương ở xã Hải Hòa, huyện Hải Hậu, Nam Định.


Ngày 23/9, đại diện Trung tâm MARIN đã về Hải Hậu, trao lại bức thư của Liệt sĩ Nguyễn Thái Hòa gửi cho bạn gái và viếng phần mộ của Liệt sĩ nằm ở quê nhà.


Chị Ngô Thị Thúy Hằng, người sáng lập và điều hành Trung tâm MARIN đã viết trên Facebook cá nhân: “Người Liệt sĩ ấy mất đi, đã để lại cho cuộc đời một tình yêu đẹp. Tình yêu đất nước biên cương cao hơn tình yêu lứa đôi. Trong tình yêu lứa đôi ấy có hình ảnh, lý tưởng của đất nước”.


Xin được trân trọng giới thiệu lá thư của Liệt sĩ – Chuẩn úy Nguyễn Thái Hòa:


19/2/1979


Em thân yêu của anh!.


Thư em đến với anh giữa lúc anh cùng đơn vị chuẩn bị lên đường chiến đấu.


Lẽ ra anh không báo tin này cho em và gia đình biết, phần vì thời gian rất gấp và khẩn trương, phần vì anh không muốn em phải lo lắng nhiều vì anh.


Em thân yêu! Ở xa em có thể hiểu được tâm trạng của anh lúc này không em – bâng khuâng, buồn và nhớ da diết, anh bâng khuâng vì đêm nay là đêm cuối cùng ở vùng đất khu 4 này.


Ngày mai anh sẽ ra phương bắc để bước vào cuộc chiến mới.


Nơi đó cuộc ác chiến đã và đang diễn ra, nơi đó quân thù đang giày xéo biên cương của Tổ quốc.


Nơi đó đồng đội đang chờ anh.


Anh buồn vì những lúc này anh thấy mình cô đơn và buồn tẻ.


Anh nhớ em da diết bởi vì anh sẽ phải xa em nhiều năm nữa, chưa biết khi nào anh mới quay trở lại gặp em. Ôm em và hôn em thắm thiết.


Tình yêu của em và anh trong những ngày tháng qua đã để lại cho anh tình thương em, yêu em vô bờ bến. Có thể nói rằng mỗi bước đi, mỗi ngày sống anh đều có em…


Em ơi, ngày mai anh đi về phương bắc, anh không được gặp em để có đôi lời biệt ly!.


Ra đi mang nhiều nỗi nhớ thương, ai có thể thấu hiểu được lòng anh trong lúc này em nhỉ?.


Chỉ có anh thôi, anh đang sống trong giờ phút chia ly.


Bao lời anh nói em nhờ thư, nhờ gió mây gửi đến cho em.


Anh ra đi mang theo tình em, anh ra đi để được hiểu, được sống trong giờ phút có cảm nghĩ sâu sắc và tất nhiên sẽ hiểu hết các giá trị của Tình yêu.


Một tình yêu của anh với em không giới hạn. Một tình yêu vô cùng đẹp đẽ. Dù có nói vạn lần yêu em anh cảm thấy vẫn chưa đủ. Anh không biết nói gì hơn nữa để diễn tả nỗi nhớ tình thương và yêu em như lúc này.


Em yêu thương và nhớ mãi của anh! Chỉ còn 3 giờ đồng hồ nữa là anh tạm biệt nơi đây.


Có lẽ chiến thắng của quân dân ta ngày mai có thể có cả công anh. Nhớ theo dõi tin thắng trận và mừng cho anh em nhé.


Anh đã và đang chuẩn bị hành quân như em đã biết thư cho anh. Và đêm nay anh không ngủ để ghi mối trung thư trên mảnh đất này.


Ngày mai anh sẽ hành quân, anh sẽ không ngủ để nhớ em, không ngủ để diệt thù, không ngủ để nhìn em suốt canh thâu, không ngủ để gần em và luôn thấy em.


Nhận được thư này đừng nên lo lắng nhiều và buồn em nhé – tan giặc anh về, chờ đợi anh em nhé, chờ đợi anh.


Đêm 19/2.


Anh yêu của em


Tái bút: Anh chỉ nhận được thư em ngày 6/2. Vì chuyển nên đừng ghi theo địa chỉ cũ nữa, khi nào có địa chỉ mới anh sẽ báo tin sau. Anh đã ghi thư cho chị Nhuần + Huệ và em 2 lá. Nhưng mới chỉ nhận được thư em lúc 20h ngày 19/2. (Thông cảm cho anh vì thời gian rất gấp. Ngồi ghi thư cho em ngay trong lúc tất cả đang chuẩn bị lên đường – lính mà em).


 Trần Ái Quốc

10 Nhận Xét :

  1. Dù là thời bình hay thời chiến tranh thì những người lính vẫn đang phấn đấu, đang canh gác, nguyện hy sinh thân mình trước giặc ngoại xâm để bảo vệ chủ quyền của đất nước Việt Nam tươi đẹp này. Chiến tranh biên giới với Trung Quốc là một phần trong lịch sử mà chúng ta phải học tập với một người bạn láng giềng

    Trả lờiXóa
  2. Trong chiến tranh mà xuất hiện những hình ảnh với những người lính dù đi nơi chiến trường với một quyết tâm bảo vệ đất nước, ngoài tình yêu thương quê hương đó thì những người lính còn mang trong mình những tình cảm yêu thương về với các cô gái quê nhà. Thật cảm động với những tình cảm ấy

    Trả lờiXóa
  3. Chiến tranh là điều không ai muốn cả, trong những hoàn cảnh ấy con người đang phải đấu tranh để bảo vệ dân tộc rất đau khổ. Nhưng những chến sỹ ở chiến trường vẫn viết những bức thư gửi về cho tình yêu đẹp đẽ ở quê nhà.
    Với những người lính thì ngoài không ngủ để thể hiện tình yêu quê hương đất nước thì đó còn là tình yêu về người con gái nữa.

    Trả lờiXóa
  4. Đan xen giữ một cuộc chiến tranh mà đất nước láng giềng xấu xa mang lại cho người dân Việt Nam thì đó là hình ảnh người lính quyết tâm vì đất nước, hòa lẫn vào đó vẫn là những hình ảnh của người lính không ngủ ngoài vì đất nước, vì đánh giặc mà còn vì thương nhớ với tình yêu của mình với cô gái ở quê nhà. Thật ý nghĩa

    Trả lờiXóa
  5. Sự hi sinh to lớn, vĩ đại của các anh thế hệ hôm nay đều biết và trân trọng vô cùng, các anh đã ngã xuống để bảo vệ đất nước, mang lại cho dân tộc cuộc sống như ngày hôm nay. Cám ơn anh, những người lính Cụ Hồ, những anh hùng dân tộc. Non sông Việt Nam mãi nhớ tới các anh!

    Trả lờiXóa
  6. Thật cảm động, đã có những hi sinh, có những cuộc chi ly đầy đau buồn như thế, chiến tranh thật tàn ác, nó đã lấy đi nhiều cuộc đời, nhiều tình yêu đẹp.

    Trả lờiXóa
  7. Bây giờ đất nước đã hòa bình, chúng ta cần phải trân trọng điều đó và bảo vệ điều thiêng liêng đó. Tôi thấy một số kẻ hiện này luôn tìm cách để phá hoại đất nước, thật đáng trách, và đáng hộ thẹn cho những con người đó, có lẽ vì chưa phải nếm trải cuộc sống cực khổ trong chiến tranh nên họ đang có những suy nghĩ quá lệch lạc.

    Trả lờiXóa
  8. Đúng vậy, như sự hi sinh của các chiến sĩ biên phòng ở Quảng Ninh vừa qua ấy, nếu như không có các anh ngăn chặn bọn người kia thì không biết chúng vào đất nước chúng ta sẽ làm những gì, lỡ đâu chúng mang bom đạn vào phá hoại, giết hại nhân dân ta thì sao??? Nếu như không có các anh, đất nước làm gì được bình yên, hòa bình thế này.

    Trả lờiXóa
  9. Thời đó bộ đội Việt Nam là những con người quật cường nhất thế giới, họ có thể nhịn đói chân trần đi đánh giặc được, họ đánh thắng quân thì vì lòng dũng cảm chứ không phải vì sức mạnh của vũ khí, thương lắm Việt Nam ơi.

    Trả lờiXóa
  10. Bộ đội cụ Hồ ngày xưa anh dũng là thế, kỉ luật là thế nhưng mà bộ đội ngày nay thì khác hẳn mấy chú bộ đội bây giờ toàn ăn với nhậu, bụng thì phị ra to như cái trống, chưa có chiến tranh chứ nếu bây giờ mà có chiến tranh thì không biết mấy ổng vác bụng đi đánh giặc sao được

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ