Nhãn

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

Ngô Kỷ - Con dòi phố Bosta!

Tác giả Hoàng Thị Nhật Lệ


Thưa ông Ngô Kỷ, thực sự mà nói thì ông đáng tuổi ông nội của tôi, vì vậy việc tôi gọi ông bằng “ông” quả là có thất lễ, nhưng chính ông đã không cần sự tôn trọng của tôi vậy nên đừng trách tôi thẳng thắn.



Ngu Kỷ - tâm thần chính trị


Ông Ngô Kỷ ạ, người ta bảo lời ăn tiếng nói cũng thể hiện phần nào đấy phẩm chất của một con người. Mặc dù ông đã không tiếc lời xúc phạm, vu khống tôi nhưng dù sao cũng là hàng con cháu, tôi nghĩ mình cần lịch sự với người già, hơn nữa tôi không đủ độ “đàn bà” cũng như vốn từ đầu đường xó chợ để thi chửi với ông. Tôi chỉ muốn nhắc ông rằng, vì tôi là một công dân Việt Nam nên tôi sẽ bỏ qua vì không chấp người già chứ nếu tôi là một công dân Mỹ tôi sẽ kiện ông sạt nghiệp vì hành vi vu khống đấy.


Ông có quyền tự do ngôn luận, tôi cũng vậy, khi ông làm clip xúc phạm, bôi nhọ Chủ tịch Hồ Chí Minh thì tôi làm clip vạch mặt ông. Dĩ nhiên, là hàng con cháu, chúng tôi đâu dám xúc phạm hay bôi nhọ gì ông, tất cả những gì tôi nói, những thông tin tôi đưa đều là sự thật và có bằng chứng. Bởi là một “học sinh dưới mái trường XHCN” nên tôi hiểu rằng quyền tự do ngôn luận của tôi bị giới hạn trong khuôn khổ của sự thật, nghĩa là tôi có quyền nói những gì tôi muốn, tôi có thể chém gió khi nói về cá nhân mình nhưng nếu nói về người khác, tôi phải nói đúng sự thật, không được vu khống, xuyên tạc hay xúc phạm người ta. Có lẽ vì ông là một công dân Mỹ nên ông có quyền tự do vu khống, tự do xuyên tạc. Ông có thể chửi tôi, vu khống tôi, bởi có tức tôi cũng chẳng thể làm gì được ông. Nhưng khi ông động đến Bác Hồ, có nghĩa là ông đã tự tuyên chiến với dân tộc Việt Nam, cũng là khép lại cánh cửa hồi hương vốn đã rất hẹp của mình.


Thời đại của Internet rồi, ông hãy mở máy tính lên và nhìn xem, mỗi ngày có hàng ngàn người, đủ mọi thành phần, đủ mọi lứa tuổi, ta có tây có, bất kể nắng mưa vẫn kiên nhẫn xếp hàng để được vào Lăng viếng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ông có tin không, mỗi người chỉ cần nhổ một bãi nước miếng thôi cũng đủ để ông chết đuối rồi. Từ giờ cho đến lúc chết, tôi đố ông dám trở về Việt Nam đấy. Những người như ông Nguyễn Phương Hùng, bà Phùng Tuệ Châu, ông Nguyễn Ngọc Lập thì có thể chứ hạng người như ông thì ngay việc tự nhận mình là người Việt Nam ông còn không dám chứ đừng nói là trở về. Vì sao ư ? Vì 39 năm nay, nước Mỹ nuôi ông, ông là người Mỹ chứ không phải người Việt. Mong ông nhớ cho.


Theo như lời ông nói thì tôi chỉ là một đứa “dư luận viên nít ranh” nên tôi không có quyền phản biện lại một lão già như ông. Vậy nên tôi hy vọng ông sẽ chỉ giáo đôi điều để tôi được mở mang tầm mắt. Ông nói ông đang đấu tranh, vậy tôi xin hỏi ông đang đấu tranh cho ai và ông đấu tranh vì cái gì ? Nhìn những chiếc áo nửa cờ Mỹ, nửa vàng của ông, tôi thật sự phân vân. Nước Mỹ vốn rất mạnh cả về quân sự lẫn tình báo nên họ sẽ không cần một kẻ bất tài, vô dụng như ông. Vậy thì chắc hẳn là ông đấu tranh có cờ vàng rồi, ông yêu cờ vàng nhưng ngày xửa ngày xưa ông năm lần bảy lượt, tìm mọi cách trốn lính VNCH là sao ? Là ông sợ chết hay là “rút lui chiến thuật” vậy ? Một kẻ không nhà, không nghề, không vợ con, sống nhờ trợ cấp của chính phủ như ông lấy tiền đâu mà “tranh đấu” ? Phải chăng ông lấy việc chống cộng làm nghề ? Tôi không biết ông “đức cao vọng trọng” tới đâu nhưng xin hỏi ông ăn ở thế nào mà để cho cộng đồng người Việt bên đó phải kêu gọi tẩy chay ông thế ?


Ông biết không, thực chất ông chỉ là một con cờ trong tay Vũ Hoàng Lân. Ông tưởng mình là ngôi sao của Phố BolsaTV ư ? Ông nhầm rồi, ông chỉ là con tốt thí mà Vũ Hoàng Lân sử dụng để lấy lòng cộng đồng chống cộng bên đó mà thôi. Ông chỉ trích những người quay về Việt Nam như ông Nguyễn Phương Hùng, ông Nguyễn Ngọc Lập, bà Phùng Tuệ Châu là Việt gian, nhưng ông có biết Vũ Hoàng Lân cũng từng về Việt Nam rất nhiều lần, cũng nhận rất nhiều ưu đãi, hỗ trợ từ chính phủ Việt Nam. Ông ta chỉ sử dụng ông như một công cụ nhằm xoa dịu sự phẫn nộ của cộng đồng hải ngoại sau mỗi chuyến về quê mà thôi.


Thật buồn khi ông cam chịu là một con ếch ngồi dưới đáy giếng. Ở bên trời tây cách Việt Nam nửa vòng trái đất, ông có thể là “ngôi sao” của những kẻ chống cộng cực đoan nhưng trong mắt những kiểu bào yêu nước và nhân dân Việt Nam, ông chỉ là thứ giòi bọ. Ông là một bản sao hoàn hảo của Bùi Tín. Tương lai của ông cũng sẽ như vậy, tuổi già của ông sẽ sống trong cô độc và bị chính những người đồng hương của mình ghẻ lạnh, cho đến lúc chết, ông cũng không bao giờ được đặt chân lên mảnh đất quê hương.


Ông Ngô Kỷ ạ ! Người Việt Nam chúng tôi có câu “Cọp chết để da, người ta chết để tiếng”. Câu này có nghĩa là người sống tốt thì lúc chết rồi vẫn để lại tiếng thơm cho đời mà con cháu cũng cảm thấy tự hào, còn kẻ tiểu nhân, đê tiện, có chết cũng ngàn đời mang tiếng xấu mà con cháu cũng phải hổ thẹn. Mong ông hãy sống sao cho xứng đáng với 2 chữ “con người”, đừng để đến lúc chết, người ta phải khắc lên bia mộ của ông dòng chữ “Con giòi của phố Bolsa”.

3 Nhận Xét :

  1. đôi lúc ông này nghĩ ông là người nổi tiếng thế này thế khác nhưng àm thực tế không như thế , ông chỉ là một con bài mà thôi, số phận cảu ông cũng chỉ co như thế chứ không thể nào thay đổi được đâu, sự thật con người trong ông cũng sẽ sớm bị phơi bay ra mà thôi , chia buồn cùng ông nhé

    Trả lờiXóa
  2. ông này là người việt nam hay là người nước ngoài thế nhỉ, hay là một con rối của nước ngoài chống lại sự vững mạnh của việt nam, hay cho chúng tôi biết đi, chugns tôi sẽ ủng hô ông khi cần chứ không thì chúng tôi không ủng hộ một kẻ làm tay ưai để kiếm sống đâu nhé

    Trả lờiXóa
  3. đồng ý với bài viết này. một kẻ ếch ngồi đáy giếng như lão thì biết cái gì. lão cho rằng mình là ai mà có quyền vu khống bôi nhọ người khác như vậy chứ? già rồi đú hả? lão tưởng mình ngon lắm sao, nhầm to rồi, lão cũng chỉ là quân tốt thí trên bàn cờ của đám cờ vàng và mỹ thôi!

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ