Nhãn

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

Mong sao đừng có chiến tranh!

Từ đêm 18-12-1972, không quân Mỹ bắt đầu thực hiện chiến dịch Linebecker II đưa siêu pháo đài bay B-52 ném bom rải thảm các tỉnh miền Bắc nhưng trọng điểm là Hà Nội vì Hà Nội là trái tim của cả nước và dù bị không quân Mỹ ném bom ác liệt từ năm 1966 nhưng Hà Nội vẫn hiên ngang.


Với mục đích đánh phá để Hà Nội phải khuất phục, đế quốc Mỹ hy vọng sẽ dập tắt ý chí của người Việt Nam nhằm chiếm ưu thế trên bàn đàm phán tại Hội nghị Paris. Đây là chiến dịch ném bom dữ dội nhất trong chiến tranh Việt Nam và là một trong những cuộc tập kích đường không có cường độ cao nhất trong lịch sử các cuộc chiến tranh. Từ đêm 18-12 đến đêm 29-12-1972, Mỹ đã ném khoảng 40 nghìn tấn bom, nhiều hơn số bom Mỹ ném xuống miền Bắc từ năm 1969 đến năm 1971. Các tỉnh Lạng Sơn, Quảng Ninh, Hải Phòng, Hà Bắc, Hà Tây, Hòa Bình... đều hứng chịu nhưng nhiều nhất là Thủ đô Hà Nội. Không chỉ 4 khu phố nội thành: Ba Đình, Hoàn Kiếm, Đống Đa, Hai Bà Trưng mà cả 4 huyện ngoại thành: Từ Liêm, Thanh Trì, Gia Lâm, Đông Anh đều bị bom Mỹ, trong đó xã Uy Nỗ (huyện Đông Anh) bị bom cày xới trong 11 ngày đêm, bà con đã đi sơ tán nên số người thiệt mạng không nhiều nhưng 80% nhà cửa bị phá hủy, 70% diện tích đất trồng trọt có hố bom. Tại Lỗ Khê (Đông Anh), đêm 18-12, bom B-52 vừa dứt, bà con làng xóm đã lao vào cứu người ở các hầm sập nhưng đã không cứu được người vợ đảm đang của anh Nguyễn Văn Tý cùng 5 đứa con nhỏ, đứa lớn nhất chưa đến 15 tuổi. Cũng tại huyện Đông Anh, đêm 26-12, bom Mỹ ném xuống Cổ Loa giết chết 2 đứa con anh Lý khi đang trú ẩn dưới hầm, trong tư thế hai anh em ôm nhau để che chắn cho nhau. Nhưng xác thịt con người làm sao có thể cản được thứ vũ khí giết người man rợ! Rồi Yên Viên, Ngọc Thụy của huyện Gia Lâm. Ở huyện Từ Liêm, đêm 18, rạng ngày 19-12, bom rơi trúng nhà thầy Chu Bá Thước, giáo viên Trường cấp II Mai Dịch đã cướp đi sự sống của 2 vợ chồng thầy cùng 4 đứa con nhỏ. Ở khu vực nội thành, một vệt bom B-52 kéo dài từ ga Văn Điển, qua ga Giáp Bát đến các khu dân cư gồm: Làng Tám, Tương Mai (thuộc khu Hai Bà Trưng) đến làng Phương Liệt, Bệnh viện Bạch Mai, phố Khâm Thiên (thuộc khu Đống Đa) và ga Hàng Cỏ (khu Hoàn Kiếm). Phía bắc thành phố là khu lao động An Dương (khu Ba Đình), khu tập thể Mai Hương (khu Hai Bà Trưng).


Các khối 42, 43, 46, 47 phố Khâm Thiên, bị hủy diệt hoàn toàn, nhà trẻ, mẫu giáo, đình Tương Thuận, cơ sở y tế bị san phẳng. Cho đến ngày hôm nay, mỗi khi kể lại chuyện đêm 26-12-1972 ông Nguyễn Văn Cầu không thể nào cầm được nước mắt vì bom Mỹ đã cướp đi vợ, con ông và gia đình người em ruột cùng hai đứa cháu còn bé. Công dân ưu tú Thủ Đô, nhà nghiên cứu văn hóa Giang Quân năm nay đã 85 tuổi vẫn nhớ như in cửa hàng sách nhà mình bị đổ nát thế nào, những cuốn sách trong đó có sách cho thiếu nhi văng ra trong bán kính mấy chục mét. Trận bom đêm 26-12-1972, dân phố Khâm Thiên mất mát quá lớn: 278 dân thường chết thảm, 290 người bị thương, 178 đứa trẻ thành trẻ mồ côi, trong đó có rất nhiều bé mồ côi cả cha lẫn mẹ. Nhà của giáo sư sử học Trần Quốc Vượng tan hoang, nhà của nhạc sĩ Phú Quang cũng gập xuống và từ nơi sơ tán trở về 3 ngày sau Phú Quang mới tìm thấy xác người bạn thân. Bây giờ đi qua phố Khâm Thiên, dấu vết đổ nát 40 năm trước không còn nhưng đài tưởng niệm với bức tượng người phụ nữ hai tay bế xác đứa con, chân đạp lên quả bom (chính là nguyên mẫu người phụ nữ ở số nhà 47 bị chết ngay chân cầu thang) vẫn khắc ghi những nỗi đau không thể nguôi quên.


Trước đó đêm 22-12, bom Mỹ đã đánh sập Khoa Tai Mũi Họng, Khoa Nhi của Bệnh viện Bạch Mai nhưng nặng nhất là Khoa Da liễu, những tảng bê tông lớn chặn lối xuống hầm C3. Xác của chị Hoàng Thị Thoa chắn lối xuống hầm, Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai khi đó là bác sĩ Đỗ Doãn Đại đã ra lệnh trong nước mắt: cắt xác của chị để mở đường xuống hầm cứu mấy chục cán bộ nhân viên, bệnh nhân đang thiếu không khí và lấy chỗ tiếp sữa, nước trong khi chờ đội cứu hộ của thành phố cắt phá các tấm bê tông. Hai ngày sau, bác sĩ Đỗ Doãn Đại phải chứng kiến cái chết của cô học trò là Đinh Thị Thúy mà không thể cứu được. Trước khi tắt thở, chị Thúy chỉ nói được một câu: "Em chào thầy, em đi". Sau này bác sĩ Đỗ Doãn Đại kể rằng dù ghép lại xác của chị Thoa và liệm vào quan tài nhưng đó là quyết định khó khăn và đau đớn nhất trong cuộc đời làm nghề y của ông. Cũng đêm 22-12 tại Bệnh viện Bạch Mai, bom Mỹ đã cướp đi quyền được làm cô dâu của chị Đào Thị Khuyến, nhà ở phố Hàng Khoai là kỹ thuật viên Khoa Da liễu. Đêm đó, chị mang tập thiếp cưới đến bệnh viện tranh thủ giờ rảnh rỗi viết thiếp mời khách tới dự đám cưới của mình tổ chức vào ngày 2-1-1973.



Cảnh hoang tàn tại Bệnh viện Bạch Mai năm 1972


Trong bài thơ "Việt Nam máu và hoa" của nhà thơ Tố Hữu có câu: Trắng khăn tang em chẳng khóc đâu/Hỡi em gái mất cha mất mẹ/Nước mắt em làm nhòa mặt quân thù/Em phải bắn trúng đầu giặc Mỹ... Đó là những câu thơ viết về chị Phạm Thị Viễn, pháo thủ trong đội tự vệ của Nhà máy Cơ khí Mai Động đã cùng đồng đội bắn rơi chiếc máy bay F-111A trong đêm 22-12. Bà Viễn dẫn tôi đi thắp hương cho người cha đã chết bom chỉ sau mấy ngày đội tự vệ của bà bắn rơi chiếc F-111A. Bà nấc lên khi kể lại cha bà chết mấy ngày không tìm thấy xác và khi xác chết nổi lên ở một cái ao trong làng Tương Mai, bà móc túi thấy tấm chứng minh thư mới biết chắc đó là xác cha mình. Cô chị cùng các em khi đó đang độ tuổi đi học không còn nước mắt khóc khi bà con khối phố chôn cất người cha thân yêu. Trước đó, năm 1967, chính chị đã đau đớn chôn mẹ khi mẹ chị đi bán rau ở chợ và đã nhường hầm trú ẩn cho người khác để rồi bị mảnh bom tiện ngang người... Bây giờ thì Tương Mai trở thành phường, nhà cửa san sát đè lên hố bom xưa và bà Viễn cũng đã về hưu với công việc hàng ngày là trông cháu, bà bận bịu suốt ngày nhưng mỗi khi rảnh rỗi thì chuyện cũ cứ hiện về.


Trong căn nhà cao tầng khang trang ở phố An Dương (quận Tây Hồ) bà Nguyễn Thị An đã dành hẳn một căn phòng làm nơi thờ những người thân vô tội bị chết thảm trong trận bom B-52 của không quân Mỹ ném xuống khu lao động An Dương đêm 21-12-1972. Bà kể lại câu chuyện xảy ra 40 năm trước mà như nó vừa mới diễn ra trong nước mắt đầm đìa. Một quả bom rơi vào căn nhà chính đã cướp đi 5 người trong đó có cha mẹ chồng, 2 con và cô em chồng. Vì số người chết quá nhiều, thành phố không đủ quan tài nên gia đình, chòm xóm đành phải chôn 4 người trước và hôm sau khi người ta chở quan tài đến gia đình mới chôn nốt cho cô em.


Trong những ngày cuối tháng 12 vừa qua, tôi đến gần hết các khu vực bị đánh bom cách đây 40 năm, cuộc sống đã hồi sinh từ lâu, không còn nhiều dấu tích để nhận ra tội ác năm xưa. Hỏi những người từng chứng kiến các cảnh tượng bom rơi, đạn nổ, xác máy bay Mỹ bị bắn cháy sáng trời Hà Nội và tham gia cứu người, ai cũng bảo, người Hà Nội không chỉ gan dạ, kiên cường mà còn cưu mang lo toan cho nhau vượt qua hiểm nguy.


Quên quá khứ để hướng đến tương lai nhưng quá khứ đâu có dễ quên vì quá khứ hào hùng nhưng cũng đầy bi thương, dù đã 40 năm nhưng các gia đình mất người thân vẫn day dứt, ám ảnh và chúng ta cũng day dứt. Mong sao đừng bao giờ có chiến tranh...


Nguyễn Ngọc Tiến

24 Nhận Xét :

  1. Em mong sao trên trái đất hoa thơm nở bốn mùa.
    Em mong sao trên trái đất không còn sự chia lìa
    Em mong sao trên trái đất mọi con người
    Như em đây là chim trắng bay giữa trời
    Sống để yêu thương

    Trả lờiXóa
  2. Thực sự thì không hiểu sao Mỹ ở đâu cũng có mặt thế nhỉ? Hầu như ở cuộc chiến nào cũng có người Mỹ tham gia. Ai chẳng biết là Mỹ là nước số một thế giới về kinh tế, quân sự. Nhưng có cần thiết phải như thế không, có cần thiết cuộc chiến nào cũng tham gia không vậy?

    Trả lờiXóa
  3. Phải công nhận là tham vọng của Mỹ lớn thật đấy, hết trung đông, châu á, rồi lại cả đông âu nữa. Chỗ nào cũng có dấu chân của Mỹ. Cũng phải nói là Mỹ cũng hùng mạnh đi, chỗ nào đi cũng kiểm soát được. Nhưng điều mà thế giới cần không phải là quân sự, mà là một thế giới hòa bình nhé

    Trả lờiXóa
  4. Còn làm gì được nữa ngoài việc tăng cường thêm cho phần còn lại chứ. nếu thế thì tình hình sẽ càng căng thẳng hơn, và người chịu thiệt thì lúc nào cũng chỉ là người dân mà thôi, họ sẽ càng mất mát nhiều thứ hơn, thậm chí là cả tính mạng nữa. Các bên cần phải bình tĩnh để giải quyết vấn đề khó khăn này

    Trả lờiXóa
  5. Nhìn đi nhìn lại thì cứ ở đâu có chiến tranh là ở đó có Mỹ và các nước đồng minh của mình. có vẻ như Mỹ đã đi quá xa rồi đấy, đừng có lúc nào cũng kích động cho chiến tranh như thế. Nếu mỹ tiếp tay cho Ukraina thì sẽ chỉ làm cho cuôc chiến thêm căng thẳng mà thôi

    Trả lờiXóa
  6. không đơn giản14:03 25 tháng 3, 2015

    Việc Mỹ vũ trang cho Ukrainan là không thể chấp nhận được, đây là những việc làm không đúng đắn của Mỹ và nó chỉ làm cho tình hình thêm xấu đi mà thôi. CÁi người dân Ukraina cần là sự hòa giải giữa hai bên, và đi đến một sự thống nhất là ngừng chiến. Chứ không phải việc mà Mỹ đang làm đây . Nếu Mỹ áp dụng ở Việt Nam thì cũng khổ cho chúng ta

    Trả lờiXóa
  7. Ngày nay cũng thế, Mỹ cứ thích hay lo chuyện bao đồng nhỉ? Đến lúc nào thì người mỹ mới chịu dừng tham gia vào những chuyện như thế này đây. Làm thế này thì Mỹ được lợi gì chứ, mà cũng chẳng ai có lợi cả. Chỉ khổ cho người dân Ukraina phải chịu tổn thất nặng nề hơn thôi

    Trả lờiXóa
  8. Mỹ là đại diện chính cho kịch bản ở Ukraine, Nga chỉ là người lợi dụng kịch bản đó để thu lợi cho bản thân. Người Mỹ tưởng chừng rằng sẽ ăn hớt tay trên của Nga, lật đổ vị tống thống thân Nga xong là có thể dựng lên một chính quyền ngoan ngoãn, nhưng không ngờ rằng Nga lại nắm được Ukraine chắc hơn Mỹ tưởng. Nhưng biết nói sao được, Mỹ chỉ biết tự trách mình do đánh giá quá sai lầm mà thôi. Nếu chúng ta ko biết đề phòng thì chúng ta cũng sẽ như ukraina mà thôi

    Trả lờiXóa
  9. thật đáng thương cho Ukraine khi vận mệnh của quốc gia đã bị thao túng và nằm trong sự điều khiển của một chính phủ khác. vẻ bề ngoài của Mỹ vẫn tỏ ra tốt đẹp nhưng thực chất bên trong thì đã quá rõ. tham vọng bá chủ thế giới của Mỹ để đạt được thì không từ bất cứ thủ đoạn nào . Chúng ta cần phải xem Ukraina như một tấm gương, đừng để lâm vào cảnh như vậy

    Trả lờiXóa
  10. Rõ ràng các nước như Việt Nam đang phải chịu ảnh hưởng từ cuộc chiến ngầm của các nước lớn trên thế giới giữa hai thái cực là MỸ và NGA. Cuộc chiến này nên ngừng lại vì sự ổn định của xã hội của thế thời thì hơn đấy . Và chúng ta cũng cần phải tỏ rõ thái độ của mình để không phải rơi vào cảnh để bị lợi dụng

    Trả lờiXóa
  11. Chiến tranh truyền thông và kinh tế đang bắt đầu giữa các nước lớn. Một cuộc chiến tranh lạnh mới lại bắt đầu khởi điểm rồi các bạn ak. Tình hình đnag hết sức phức tạp khi mà các nước đang ra sức chơi nhau bằng các lệnh trừng phạt . Hi vọng là chiến tranh sẽ không bao giờ xảy ra trên đất nước ta nữa

    Trả lờiXóa
  12. Chính quyền không phải của người dân thì tất nhiên người dân phải chống đối rồi, tôi nghĩ chính quyền Kiev hiện giờ chẳng khác gì VNCH ở nước nam nước ta thời xưa, đều do những kẻ nước ngoài dựng lên và thực hiện chính sách thống trị dân tộc đó. Thử nghĩ xem, nếu một chính quyền thực sự vì dân thì việc gì người dân phải chống đối, và việc gì phải thực hiện chính sách chống khủng bố gì ở đây . tốt nhất là chúng ta không nên quay lại cảnh chiến tranh ngày xưa

    Trả lờiXóa
  13. Tôi thấy tình hình của Việt Nam với Trung quốc cũng giống như quan hệ của Nga với Ucraina được xác định là phức tạp do tác động của phương Tây. Đóng vai bên thứ 3 nhưng phương Tây lại thò bàn tay can thiệp khá sâu vào công việc nội bộ của 2 quốc gia này. Trong đó có lẽ Mỹ là nước đóng vai trò nhiều nhất, can thiệp vào nhiều nhất đấy , thế cho nên chúng ta phải rút ra bài học để không rơi vào tình trạng như vậy

    Trả lờiXóa
  14. Chúng ta cần phải đề phòng để không rơi vào tình trạng như Ukrainan bây giờ! Tình hình Ukraina diễn biến quá phức tạp, những người ngoài cuộc như chúng ta không thể biết được sự việc gì đang xảy ra, chỉ chờ vào câu trả lời từ thời gian thôi, khổ cực nhất vẫn là người dân Ukraina, chẳng được ích lợi gì, đang sống yên ổn thì lại xảy ra biến cố chính trị này, mong cho họ sẽ sớm thoát khỏi mùa đông giá rét này.

    Trả lờiXóa
  15. mỗi người ai cũng muốn sống trong cảnh hòa bình và ổn định,tuy nhiên không phải ai cũng may mắn có được điều đó,trong thời kì hiện nay thì một số nơi trên thế giới vẫn đang phải đối mặt với các cuộc chiến tranh tàn khốc,mong rằng chúng ta chẳng bao giờ phải chứng kiến điều đó nữa,

    Trả lờiXóa
  16. chẳng có ai là mong muốn chiến tranh cả,nhưng trong thực tế thì chúng ta khó có thể tránh được điều này,đất nước Việt Nam đang sống trong hòa bình và ổn định,tuy nhiên nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ tổ quốc phải luôn đặt lên hàng đầu,mong rằng chúng ta sẽ không có chiến tranh nữa,

    Trả lờiXóa
  17. Chẳng có ai là mong chiến tranh xảy ra cả,chiến tranh kéo theo biết bao nhiêu đau thương,đất nước chúng ta đã trải qua bao nhiêu cuộc chiến,và hậu quả để lại,chắc là ai trong số những người dân đều có thể cảm nhận được.vì thế,chẳng có ai mong chiến tranh xảy ra cả.

    Trả lờiXóa
  18. Chiến tranh,đó là điều mà chẳng ai mong xảy ra cả,chỉ có những kẻ bệnh hoạn,với mưu đồ riêng cho mình thì mới làm ra những hành động đó,còn những người như chúng ta,chẳng ai mong muốn điều đó cả..

    Trả lờiXóa
  19. Việt Nam là một trong những nước phải trải qua rất nhiều cuộc chiến tranh để bảo vệ tổ quốc. Hơn một quốc gia nào hết, việt nam hiểu rõ giá trị của nền hòa bình. Để có được nền độc lập, hòa bình như ngày hôm nay nhân dân ta đã phải hi sinh biết bao nhiêu xương máu

    Trả lờiXóa
  20. chúng ta đã trải qua rất nhiều cuộc kháng chiến từ đánh đuổi giặc phương bắc cho đến đánh đuổi đế quốc pháp, mỹ. Để có được ngày hôm nay chúng ta đã phải hi sinh rất nhiều. Chúng ta không bao giờ muốn có xảy ra một cuộc chiến tranh nào nữa trên mảnh đất này

    Trả lờiXóa
  21. hiện nay chúng ta đã có được nền hòa bình. Nhưng giới trẻ cần phải hiểu để đánh đổi được nền hòa bình này thì chúng ta đã phải mất đi rất rất nhiều thứ. Chiến tranh là điều mà không một ai mong muốn cả. Vì vậy chúng ta sẽ làm mọi cách để giữ vững nền hòa bình này

    Trả lờiXóa
  22. mong sao không bao giờ có chiến tranh nữa. Đó là nguyện vọng của tất cả mọi người dân việt nam. Bởi hơn hết nhân dân ta hiểu hơn ai hết giá trị của nền hòa bình độc lập như ngày hôm nay. Chúng ta sẽ làm tất cả vì hòa bình, chỉ có hòa bình mới có thể có được hạnh phúc

    Trả lờiXóa
  23. chiến tranh đã qua đi được hơn 40 năm nhưng những vết thương mà chiến tranh mang lại thì vẫn còn ở đó. Hơn ai hết chúng ta hiểu được giá trị của nền hòa bình ngày hôm nay. Chúng ta không bao giờ mong muốn có chiến tranh xảy ra trên mảnh đất hình chữ s này một lần nào nữa cả

    Trả lờiXóa
  24. nếu bây giờ có chiến tranh xảy ra một lần nữa máu lại phải chảy, những đứa con lại phải xa bố mẹ, những người lính lại phải lên đường chiến đấu, những người vợ lại phải mòn mỏi ở nhà đợi chồng. Không. Chúng ta không bao giờ mong muốn có chiến tranh xảy ra, Chúng ta muốn hòa bình

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ