Nhãn

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

CHÊNH “DÁI LỆCH”: CHÍNH NGHĨA THUỘC VỀ “NHẤT LÁC”!

Tôi đã viết: “Ngẫm nghĩ một tí thấy tên của mấy đứa “lề trái” có vẻ hay hay. Phạm Viết Đào chuyên đào bới rồi suy diễn đểu. Huy Đức Ôsin, kẻ đầy tớ cho đồng tiền, nhìn lịch sử qua lỗ đồng xu. Duy Nhất “nhìn khác” là nhìn bằng con mắt lác, có vẻ nhìn mọi phía nhưng đều duy về phía quyền chức, xôi thịt. Còn Huỳnh Ngọc Chênh, với tên Chênh thì được công dân mạng đặt cho cái tên là “Dái lệch” vì luôn có cái nhìn lệch lạc”.

ChenhChênh "dái lệch"

Gần đây khi Trương Duy Nhất được “xổng” tù, Chênh “Dái lệch” viết bài “Trương Duy Nhất: Chính nghĩa đứng về phía chúng ta”. Trong đó ý chính là đoạn này:


“ "Anh chiến đấu trên nguyên tắc như thế nào?" tôi hỏi, Trương Duy Nhất nói: "Xuyên suốt trong hai năm, tôi phải chiến đấu để cho họ thấy rằng tôi không có tội mà tội phạm chính là những kẻ đã ra lệnh bắt tôi, đã giam tôi và đã xử tôi. Ngay cái hình ảnh báo Tuổi Trẻ đăng khi tôi bị đưa ra sân bay thì tôi cũng đã gởi đến mọi người một thông điệp: Tôi không có tội."


Anh chỉ tấm hình lộng kiếng treo trên tường phòng khách và nói: Tôi đã qua được cuộc chiến khốc liệt đó vì tôi biết chính nghĩa đứng về phía chúng ta”.


Một trong cái ngu chung của giới “rân trủ” nước ta là không hiểu luật, họ đã bị bắt vì cố tình phạm pháp cũng có nhưng không ít kẻ phạm pháp mà không biết. Một trong những động cơ chính là vì tiền. Bởi nước ta hiện có cái nghề kỳ lạ là “quấy rối ăn tiền”.


***


Huỳnh Ngọc Chênh vốn có tham gia phong trào đấu tranh của học sinh sinh viên trước giải phóng, nay vì trở cờ, Chênh từng phải tự biện hộ như một kẻ ra đầu thú. Trong bài TÔI VÀ VIỆT CỘNG, Chênh kể: “Nói về chống cộng, có lẽ tôi là người chống cộng từ rất sớm. Không biết có đạt được danh hiệu người chống cộng nhỏ tuổi nhất Việt Nam hay không, chứ hồi ấy mới khoảng 6,7 tuổi gì đó, tôi đã có âm mưu và hành vi chống Việt Cộng rất cụ thể rồi”. Nhưng chỉ vì “Nhà tôi là một gia đình Việt Cộng "toàn tòng" và tôi là thằng bé sinh ra đã là Việt Cộng rồi mà tôi nào có hay”. Giai đoạn “xuống đường” đấu tranh, Chênh cũng chối “tội” để tỏ ra là mình “trong sáng” trên con đường đấu tranh “rân trủ” hôm nay: “dù lúc ấy tôi biết rằng nhóm sinh viên chống Mỹ mà tôi tham gia thuộc đường dây an ninh T4, cụm tình báo A 10 gì gì đó. Tôi dính líu với an ninh tình báo của Việt Cộng đấy, mà tôi cũng nào có hay và có thiết gì”.


Với thành tích quấy rối, Huỳnh Ngọc Chênh đã được tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF) trao giải “công dân mạng” (Netizen) năm 2013. Cái tổ chức này trên http://vi.wikipedia.org/ cũng có ý phê phán sự thiên lệch của nó: “Những nhà phê bình cáo buộc tổ chức Phóng viên không biên giới đã tường trình về việc phân biệt đối xử nhà báo một cách có chọn lọc trước”. Như “Việc 16 nhà báo bị giết chết trong lần NATO không kích đài truyền hình Nam Tư RTS cũng không được nhắc đến trong bất cứ một bản tường trình hằng năm nào của tổ chức”, v.v…


Tôi đã viết: “Thời hiện đại quả nhiều chuyện lạ, quấy rối, bịa đặt, lật lọng cũng là một cái nghề, lại còn được vinh danh và “nổi tiếng thế giới” nữa. Phải chăng 38 năm hòa bình trên đất nước ta là lâu quá, đủ loại tổ chức ngoài biên giới đã không chịu được nên đã phải bỏ tiền ươm mầm những hạt giống đen để mong hoa lửa, trái bom rồi sẽ lại rơi tiếp như ngày nào xuống dải đất chữ S thân yêu này. Xem chừng họ học tập việc tuyên truyền của ta thời chiến tranh rất tốt, mọi cá nhân, mọi chuyện đều được khai thác triệt để; từ việc cấp tiền, kết hợp đưa tin, đến vinh danh, trao giải thưởng”.


Huỳnh Ngọc Chênh từng viết bài Bất an. Tôi cũng đã viết: “nếu trâu bò mà biết đọc thì chúng cũng có quyền tự hào là chúng thông minh hơn Chênh. Vì có là trâu bò thì khi thấy bom rơi đạn nổ, thịt nát xương tan cũng phải khiếp vía mà chạy cong đuôi, chúng cũng biết chiến tranh ngày xưa phải là bất an hơn những ngày hòa bình hôm nay. Chứ đâu có như Chênh, dù thấy “đại bác bay lạc vào nhà dân gây ra cảnh tang thương chết chóc thế nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn không cảm thấy bất an” và “Bây giờ sống trong hòa bình, mà hòa bình đã gần 40 năm rồi sao trong lòng cứ thắc thỏm bất an”.


Cố tình viết một cách phi lý như trên, Chênh chỉ thể hiện là một kẻ tráo trở có chủ đích, một kẻ cơ hội xuyên tạc một cách trắng trợn. Nước ta 38 năm sau chiến tranh với hận thù ngút trời nhưng chưa có một lần bom nổ mà Chênh thấy bất an, còn nước Mỹ, hết nổ bom của bọn khủng bố đến những vụ xả súng giết người hàng loạt của chính dân Mỹ tàn sát đồng bào mình thì Chênh có thấy bất an cho họ không?


Nhạc sĩ Phạm Duy từng viết về ngày 30-4-1975: “Trong lòng tầu chật cứng người tị nạn, bay từ vùng trời Saigon qua Căn Cứ Clark ở Phi Luật Tân, suốt trong không trình dài năm tiếng đồng hồ, không ai nói với ai một câu nào cả! Mọi người ngồi im lặng và buồn rầu như trong một đám táng. Một đám ma không có ai khóc ai vì mỗi người tự đưa đám ngay chính thân xác của mình”. Nhưng rồi theo BBC: “Nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân, bạn tâm giao của nhạc sỹ Phạm Duy, nói ông "quá khiếp" hận thù ở Mỹ và thấy "sướng hơn" khi về VN”. Ông Nguyễn Phương Hùng, từng nhiều hận thù với cách mạng, tình nguyện vào binh chủng Biệt động quân để thoả chí “Tang bồng hồ thỉ nam nhi chí”, khi sang Mỹ lại tích cực tham gia các hoạt động chống cộng, nhưng ông đã khóc đến gần chục lần khi quay trở lại tổ quốc, rồi tự thấy mình là kẻ có tội với quê hương đất nước; và cho rằng ông Phạm Duy hạnh phúc hơn ông Nguyễn Cao Kỳ vì được chết trên tổ quốc, còn ông cuối đời cũng chỉ mong được chết như Phạm Duy, tro xác ông rải ở đâu cũng được miễn là trên đất nước Việt Nam thân yêu này!


Nhớ lại Hội nghị APEC Việt Nam 2006. Trong cả 3 ngày có mặt tại Hà Nội, sáng nào Thủ tướng Úc John Howard cũng dậy sớm để đi bộ hai vòng quanh hồ Hoàn Kiếm. Nhiều người dân Hà Nội đã nhận ra và vẫy tay chào ông, ông cũng chào lại họ. Một ông TT nước ngoài ở một đất nước xa lạ sao ông chẳng có bất an gì cả mà Chênh lại bất an?


Vì Chệnh có cái nhìn lệch như thế, đến một người sống dưới chế độ cũ là Hàn Giang Trần Lệ Tuyền cũng đã cho: “Huỳnh Ngọc Chênh đã bịa đặt ra những câu chuyện trong bài viết: “Bất An”” và: “Huỳnh Ngọc Chênh đã viết những điều hoàn toàn LÁO”!

***

Cũng với cái nhìn lệch và “láo” như trên, nay Chênh ca ngợi chính nghĩa của “Nhất Lác” mới xổng tù! Giờ ta thử xem lại cái “chính nghĩa” của “Nhất lác” xem nó tròn méo thế nào?


Còn nhớ khi Trương Duy Nhất bị bắt, một bạn có nickname Đỏ viết: “Aha, Nhất bị tóm rồi! Xin lỗi, Đỏ không thể hoãn lại sự sung sướng được. Giá list tù có thêm tên Ba Sàm, Huỳnh Ngọc Chênh, Xuân Diện, ắt đất nước trọn niềm vui hơn… Trong lúc chờ đợi quý cấp xem xét, Đỏ hẵng cứ vui với niềm vui rất chủ quan, rất hồn nhiên của mình trước đã”. Tôi cũng viết: “Dù biết theo “chủ nghĩa đạo đức” không nên vui mừng trước nỗi bất hạnh của người khác, nhưng quả thật tôi không thể “giấu lòng mình” được. Làm sao mà không “nhẹ cả người” khi có việc đó trước cái tình trạng nước ta, mượn ý của cụ Trần Hưng Đạo diễn tả cho thêm phần ấn tượng: Chúng ta sinh ra vào thời loạn chữ, lớn lên gặp cảnh trắng đen lẫn lộn, thiện ác bất minh, đọc rắn rết rân trủ ngang dọc trên mạng, uốn tấc lưỡi cú diều, lấy con mắt nhìn qua lỗ đồng xu mà bôi đen, lộn ngược lịch sử!”.


Còn Nhất từng khẳng định Công an không thể bắt anh ta. Vì anh ta công khai tên tuổi, nói thật. Vì người ta không thể bắt một người vì nêu chính kiến cá nhân, dẫu những ý kiến đó là chỉ trích và có thể làm người khác tức giận!


Có điều Nhất không hiểu rằng Hiến pháp quy định người dân có quyền tự do ngôn luận nhưng phải nói đúng và không có động cơ xấu. Nhưng Nhất lại sai và cố tình sai. Người ta có thể châm chước một vài lần, do dốt, do vô tình; đằng này Nhất lại sai có hệ thống còn gây ra hậu quả nghiêm trọng. Đó là việc tác động làm mất ổn định chính trị tư tưởng, gây ra nguy cơ cho an ninh quốc gia.


Nhất đã từng đăng bài Từ Marx đến Văn Giang của ông Phạm Ngọc Cương ở Canada. Bài này ông Cương đã cho Mác là “phản động”. Ai cũng biết nước ta xây dựng thể chế, điều hành mọi mặt kinh tế, xã hội dựa trên cơ sở lý luận của Chủ nghĩa Mác. Vậy việc Nhất đăng một bài vừa dốt vừa phản động thì là hành vi phản động chứ không thể là sai lầm vặt được! Còn không biết mình sai thì chỉ là một kẻ ngu mà thôi!


Nhất cũng từng viết bài “Tổng Bí thư và Thủ tướng nên ra đi”.


Tôi đã viết một thằng nhóc con, kiến thức đong chưa đầy vỏ hến, với những chuyện đại sự quốc gia mà dám phét lác thì thật là điếc không sợ súng! Nước ta nói chung còn nhiều sai sót, tệ nạn nhưng tổng thể vẫn đang tăng trưởng. Việc Nhất kêu gọi nguyên thủ quốc gia từ chức là ý kiến ngông ngạo nhằm kích động dư luận, là hành động làm mất ổn định chính trị, gây nguy cơ cho an ninh quốc gia! Khi phê phán những yếu kém của nước ta thì cũng cần phải biết so sánh, trên thế giới sau “cách mạng dân chủ”, nhiều nước lại có bom rơi, đạn nổ. Nhiều nước phương Tây từng sung sướng đang oằn mình gánh nợ công. Các tiệm thuốc Hy Lạp không bán thuốc mà bán giày dép. Còn nước Mỹ, theo VietNamNet: “Cục Thống kê dân số Mỹ đưa ra vào hôm thứ Tư (14/11/2012). Theo đó, … số lượng dân nghèo của Mỹ đã vọt lên mức 49,7 triệu người”. Một trong những hậu quả nặng nề của chính sách ngoại giao Mỹ là số binh sĩ tự sát tăng cao kỷ lục. Năm 2012, số binh sĩ Mỹ tự sát là 349 người; từ tháng 1 đến tháng 4 năm 2013, cứ trung bình 17 tiếng lại có 1 lính Mỹ tự tử mà phần lớn là từng tham chiến ở Iraq và Afghanistan do đã bị trầm cảm. Nói vậy không phải là theo cách nhìn chia phe của thời chiến tranh lạnh ta tốt, địch xấu, mà tôi chỉ muốn nói với mọi người rằng cần phải nhìn nhận mọi việc một cách toàn diện và khách quan. Không nên có cái nhìn “lác” như những người như Nhất, thường khoét sâu những tệ nạn của nước ta để quấy rối. Molang đã vẽ “chân rung” Nhất rất chính xác như sau:


“cái khoản khai thác chức năng tạo dư luận xã hội theo chiều hướng đối nghịch với chính quyền của Nhất thì lại quá thành thạo. Trên “Góc nhìn khác” của Nhất đầy rẫy những thứ hỗn láo như kiểu chê ông Chủ tịch nước là hèn hạ. Phán quyết ông Tổng Bí thư và Thủ tướng nên ra đi. Dạy bảo ông Trưởng ban Nội chính Trung ương nên về hưu. Chấm điểm Thủ tướng. Định hướng dư luận bỏ phiếu tính nhiệm những nhân vật chóp bu bằng sự tín nhiệm của đám thâm thù chế độ. Tung hô những kẻ như Uyên, Kha là anh hùng…”.


***


Một trong những phẩm chất quan trọng nhất của nhà báo là trung thực nhưng không ít lần Nhất có cái nhìn xuyên tạc, đểu cáng. Khi có một hình ảnh một thầy giáo cúi xuống tỏ thái độ quan tâm đến một em học sinh vì em thấp do khuyết tật phải ngồi trên xe lăn, trong dịp bà Phó Chủ tịch nước đến thăm trường nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11. Nhưng Nhất lại nhìn “lác” ra thế này: “Trên bục, trước hàng nghìn học sinh, một thầy giáo cà vạt vét tông phẳng phiu chắp hai tay cúi gập mình trước bà Doan… Một hình ảnh hèn mạt về tư thế người thầy”. Hòa Bình đã phải cáu lên chửi Nhất là thằng “đốn mạt”!


 


Trong vụ Nick Vujicic, khi Nick kết thúc bài diễn thuyết, bà Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đến bên Nick chúc mừng, tặng quà lưu niệm. Vậy mà “Nhất lác” viết thế này: 


“Nick Vujicic đã không chỉ truyền dạy cho lớp trẻ nghị lực sống, mà còn dạy cho bà Phó Chủ tịch nước Việt bài học lớn quá xấu hổ và đầy mai mỉa về văn hóa ứng xử”. Bởi có chuyện buổi diễn thuyết tại Mỹ Đình (Hà Nội) bị mưa, Nick Vujicic không chịu cho người cầm dù che, chịu ướt hào hứng giao lưu, diễn thuyết trong mưa. Bà Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan bước lên khán đài trao tặng Nick Vujicic một tấm chân dung Bác Hồ, có hai người cầm dù che mưa. Nhất viết: “Tôi thấy xấu hổ cho bà Doan. Bà có biết người tàn tật phải là người được ta giúp đỡ che chở trước. Bà là người tay chân lành lặn sao lại phải có người che ô cho mình, trong khi đứng đấy suốt trời mưa, một người tàn tật như Nick lại ‘ dầm mưa’ để nói về sự chở che nhân ái của con người với nhau?”


Về việc này Hiệu Minh cũng viết: "Bà Doan chưa được học về lễ ngoại giao tối thiểu. Nếu anh Nick không dùng ô thì bà cũng không nên nhờ người khác che ô".



Tôi đã tức giận trước bọn lưu manh chữ nghĩa này nên viết:


“Chúng mày phải biết bà Phó Chủ tịch nước là một yếu nhân, có tiêu chuẩn bảo vệ, dạng như Đức Giáo Hoàng, các nguyên thủ buộc phải đi bằng xe chống đạn, có vệ sĩ hộ tống, bảo vệ. Về con người, bà Doan là phụ nữ, mưa ướt quần áo sẽ rất khó coi trước đám đông; về tuổi, bà là một bà già, mưa lạnh rất độc, có thể làm người cao tuổi cảm lạnh, thậm chí có thể chết bất đắc kỳ tử vì đột quỵ hoặc nhồi máu cơ tim nếu bị huyết áp cao! Còn Níck là người khiếm khuyết chứ không phải tật nguyền, anh chàng còn trẻ và rất khỏe. Anh chàng đang diễn thuyết cũng như đang diễn, đang chơi bóng vậy, mưa ướt không sao cả, chỉ làm tăng ấn tượng tốt cho anh chàng mà thôi, nên Nick đã không cần che dù! Nên viết như trên thì thật là một lũ mất dạy, bố láo, lưu manh, ngu xuẩn; sâu bọ rắn rết mà đòi nói chuyện đạo lý, văn hóa!”


Cái “đạo đức” bất nhân của “Nhất lác” là thế! Một kẻ bất nhân thì lấy đâu cái hành động chính nghĩa, có chăng chỉ có “chính nghĩa” theo cái nhìn của bọn “ngưu tầm ngưu mã tầm mã” lệch lạc như Chênh “Dái lệch” mà thôi! 


ĐÔNG LA


Nguồn: trelangblogspot.com

3 Nhận Xét :

  1. thằng cha Huỳnh ngọc chênh nay được cái chém gió thì giỏi chứ được cái gì, nếu như ôn cứ mãi như thế thì tuổi tác không thể nói lên đẳng cấp của ông đâu, ông cũng sẽ sớm bị lụy tàn mà thôi, không sớm thì muộn, vậy nên, mong ông hãy nói sự thật, đừng có a dua a tòng nữa

    Trả lờiXóa
  2. mấy ông bà này trong hội "dân chủ" cả mà nhiều khi chúng khen nhau cúng đúng thôi, có khen thì mới có động lực mà thực hiện những công việc viên vboong dó chứ, còn không thì có đâu động lực, cái này gọi là cây nhà lá vườn

    Trả lờiXóa
  3. Những nhân vật đầu trộm đuôi cướp thi thoảng lại xuất hiện trên diễn đàn. Cứ mỗi olaanf xuất hiện chúng ta lại thấy những chiến tích đáng nguyền rủa của những con người này. Không hề có sự tiến bộ

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ