Nhãn

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016

Đôi dòng về chuyện tưởng niệm 74 "tử sĩ" ở Hoàng Sa - Chân lý đã đảo lộn!

Người Việt Nam được thế giới nể phục bởi họ là những người anh hùng, yêu nước thương nòi vô hạn, và chính vì yêu nước thương nòi, có tinh thần đoàn kết nên họ đã kết lại thành một nguồn sức mạnh vĩ đại đủ sức đánh bại lũ cướp nước và bè lũ bán nước. Cũng chính vì họ yêu nước nên họ đã làm nên những kỳ tích vĩ đại nhất trong lịch sử, làm nên Cách mạng Tháng Tám năm 1945, lập nên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa - nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á. Đưa thân phận người dân từ những kẻ nô lệ trở thành công dân của một nước Việt Nam tự do, có một cuộc sống đầy đủ mà chưa bao giờ họ dám nghĩ, dám mơ. Chiến công nối tiếp chiến công với thắng lợi to lớn của Chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ năm 1954 đã bắt Thực dân Pháp xâm lược phải ngồi vào bàn đàm phán tại Geneva, phải rút quân khỏi Việt Nam và dân tộc Việt Nam sẽ thoát khỏi họa đau thương, chết chóc. Thế nhưng đế quốc Mỹ chính là những kẻ đã phá hoại hiệp định geneva, chính Mỹ đã đưa Ngô Đình Diệm về miền Nam Việt Nam, dựng Diệm lên làm tổng thống và lập nên cái gọi là Việt Nam Cộng hòa, một chế độ tay sai thốt nát và đê hèn nhất trong lịch sử. Chính Diệm cùng gia đình hắn đã lập nên cái gọi là Chế độ Tổng thống và gây nên biết bao nhiêu tội ác. Cái chết của Diệm vào cuối năm 1963 chính là câu trả lời cho quy luật "nhân quả" mà người Á Đông vốn rất tin. Và chế độ tay sai này vẫn tiếp tục tồn tại dưới bàn tay nuôi nấng của nước Mỹ, với 26 tỷ USD viện trợ trong 21 năm, nó đã đủ sức nuôi sống bộ máy tay sai chuyên đi chém giết và thảm sát, và cũng biến miền Nam thành cái gọi là "Hòn ngọc Viễn Đông" mà nhiều kẻ ngày nay vẫn mở tưởng và ảo vọng. Với thắng lợi của chiến dịch Điện Biên Phủ trên không đã buộc Mỹ phải cuốn xéo khỏi miền Nam Việt Nam, để lại đứa con hoang bơ vơ và cuối cùng dưới sức mạnh như vũ bão của quân giải phóng, với sức mạnh của lòng chính nghĩa và ý chí khát khao độc  lập, khát khao giải phóng, Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử đã quét sạch lũ bán nước và lũ cướp nước, những kẻ tay sai đã phải cuốn gói chạy theo quan thầy để tị nạn vào ngày 30 tháng 04 năm 1975. Cái ngày mà đám lưu vong cờ vàng NamCali vẫn gọi đó là ngày "Cuốc hận".


Thế giới rất ngưỡng mộ dân tộc Việt Nam bởi hơn ai hết họ là những người đã sống, chiến đấu và chiến thắng để giành độc lập, tự do cho dân tộc họ và tiếp tục phát triển vững mạnh cho đến ngày nay. Họ biết đến những truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt như uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây. Đó là những đạo lý muôn đời, không bao giờ thay đổi. Thế nhưng ngày nay có những kẻ vong nô muốn đổi trắng thay đen, muốn phủ nhận công lao và xương máu của cha ông. Đem sự nhu nhược hèn hạ của lũ phản quốc để so sánh với sự hy sinh anh dũng của cha ông đã ngã xuống vì độc lập tự do của tổ quốc, vì chủ nghĩa xã hội. Đem hành động bán nước ươn hèn của những kẻ tay sai mạt hạng để so sánh với những người đi cứu nước, sẵn sàng đánh đổi tuổi xuân, tương lai và hạnh phúc riêng tư vì ngày mai tươi sáng của dân tộc. Đem chữ hy sinh, chữ anh hùng để quy chụp, áp đặt vào hành động bán nước để ca ngợi những kẻ kém cỏi, còn những anh hùng thật sự thì bị quên lãng, bị ngó lơ. Đúng là chân lý đã đảo lộn, kẻ bán nước thì được ca tụng, còn những người đã hy sinh hoặc để lại một phần thân thể ở ngoài chiến trường thì lại bị chúng phán xét, cố tình bôi lem. Những kẻ vong nô đó chính là đám rận chủ Việt, đám Việt Tân và chống cộng cờ vàng lưu vong Hải ngoại và những kẻ đang tiếp tay cho chúng làm những chuyện dơ bẩn.


Lịch sử là lịch sử, không ai được quyền phán xét lịch sử. Xét cho cùng lịch sử đã phân định rõ vấn đề công - tội đối với thế hệ đi trước. Chủ trương hòa hợp dân tộc là đúng đắn bởi đất nước đã hòa bình hơn 40 năm, kiều bào Hải ngoại đã nhận rõ bản chất lừa đảo của đám Việt Tân và đồng bọn, họ càng mong muốn trở về quê hương, bản quán, được góp sức mình cho sự phát triển của đất nước. Nhưng chủ trương hòa hợp dân tộc không có nghĩa là coi đen là trắng, coi tội là công, vì vậy không ai được phép đưa chủ trương đúng đắn của Đảng ra để làm cái cớ ngụy biện cho những hành vi phạm pháp và hành động sai trái của mình. Chuyện xây đài tưởng niệm 74 lính Việt Nam cộng hòa đã chết trong cuộc chiến bán nước cuối năm 1974 là hành động đi ngược lại với lợi ích dân tộc, những kẻ đó không xứng đáng được tôn sùng, vinh danh. Càng không xứng đáng được gọi là anh hùng hay liệt sĩ, những từ đó cao quý lắm, nếu kẻ nào dám dùng tùy tiện thì kẻ đó chính là kẻ tội đồ của dân tộc. Cũng nhân đây xin giải thích rõ rằng, chuyện xây dựng khu tưởng niệm tử sĩ Hoàng Sa và xây đài tưởng niệm 74 lính VNCH chết trận là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, đã có nhiều người Việt Nam hy sinh để bảo vệ chủ quyền biển đảo, xây là đúng, nhưng đưa danh sách 74 lính VNCH vào đây là hành động bôi lem lịch sử, làm thế hệ tương lai mất hết lòng tin vào lịch sử hào hùng của dân tộc.


Điều đáng nói là đám rận chủ Việt, những kẻ như Phạm Nguyên Trường,  Nguyễn Hữu Cầu, Võ Thị Thanh Hải, Blogger Nguyễn Hoàng Vi, Trần Bang, Đoàn Hữu Long, Dương Đại Triều Lâm, Nguyễn Mạnh Hiên, Đỗ Đức Hợp, Facebook Tuan Chu... toàn những kẻ hoạt động dân chủ vì tiền, tham gia các hội nhóm phản động được thành lập trái phép và thường xuyên viết bài bôi nhọ chủ trương, chính sách của Đảng, hạ bệ lãnh đạo Đảng, Nhà nước, ra sức kêu gọi nước ngoài can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Những kẻ đang tích cực chống phá đất nước này lại dám "nhân danh người yêu nước" để diễn những trò hề khiến dư luận khó chịu.


1 (1)Trò hề của những kẻ khốn kiếp "đổi trắng thay đen"


Thật buồn cười khi đọc những dòng chúng miêu tả theo kiểu "Cách đây hơn 42 năm, ngày 19.1.1974, trước các hành động của Trung cộng nhằm xâm chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, Hải quân của VNCH đã buộc phải nổ súng để bảo vệ các đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam. Kết thúc 30 phút của trận hải chiến bảo vệ tổ quốc, 74 tử sĩ đã anh dũng hy sinh, 28 người bị thương và 48 người bị bắt làm tù binh khi Tàu cộng tăng quân đổ bộ lên chiếm các đảo vào ngày 20/1/1974". Thay vì nhìn thẳng vào sự thật rằng chưa tham chiến tàu Việt Nam Cộng hòa đã hoảng sợ bỏ chạy khiến tàu ngoài bắn nhầm vào tàu trong khiến 74 kẻ nhát chết thiệt mạng oan uổng. Dư luận đã vô cùng bất bình khi lượng tàu chiến của VNCH cuối năm 1974 có khoảng hơn 30 chiếc hiện đại, còn tàu Trung Quốc chỉ lớn hơn Tàu cá một chút, thế nhưng lúc xuất trận VNCH chỉ cử 4 chiếc và còn bắn nhầm vào nhau, tạo cơ hội để Trung Quốc chiếm Hoàng Sa cho đến ngày hôm nay. Tội bán nước này lịch sử và dân tộc chưa phán xét, thế nhưng có những kẻ nào đó lại còn bày trò tưởng niệm, gọi những kẻ đó là anh hùng, là liệt sĩ, thậm chí có kẻ còn đòi chế độ cho thân nhân những kẻ đã chết trận kia? Thật không còn ngôn từ nào kể xiết, hỡi những kẻ còn lương tâm, hãy tỉnh táo lại để nhìn nhận rõ công tội và đập tan những âm mưu bôi lem, đổi trắng thay đem của đám rận chủ Việt. Những sự xảo ngôn đến đây nên dừng lại, lẽ phải và chân lý sẽ chiến thắng, nhân dân sẽ là những người phán xét những kẻ hậu sinh đang làm đảo lộn giá trị lịch sử kia.


Trần Ái Quốc


 

1 Nhận Xét :

  1. Hóa ra các nhà dân chủ từ tàn dư của VNCH cũng mắc bệnh thành tích quá! :))) Trước khi được vinh danh ở một giải thưởng hay hạng mục nào đó, ban tổ chức/ban giám khảo luôn xem xét nhiều yếu tố, nhất là các giải thưởng liên quan đến sự đóng góp, cống hiến và đạo đức. "Anh hùng liệt sĩ" là một ghi nhận của Nhà nước đối với những anh hùng không tiếc thân mình hi sinh để bảo vệ lãnh thổ đất nước, không phải những kẻ cơ hội, bán nước cầu vinh nhưng chẳng may "hi sinh" để mà đòi hỏi cũng được phong tặng này nọ.Những anh hùng liệt sĩ được vinh danh khi làm nhiệm vụ để bảo vệ Tổ quốc Việt Nam, họ chiến đấu vì Tổ quốc Việt Nam để giành lại độc lập tự do cho dân tộc. Chứ đừng để những tử sĩ là lính đánh thuê, bảo vệ Tổ quốc giúp ông hàng xóm mà vinh danh hai chữ "liệt sĩ" cao quý này được

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ