Nhãn

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Đôi dòng về tướng Nguyễn Cao Kỳ, Cựu phó tổng thống VNCH!

Thấp thoáng mà đã 12 năm, kể từ ngày ông Nguyễn Cao Kỳ Cựu Phó Tổng thống VNCH về thăm Tổ quốc(1/2004 – 1/2016) sau 30 năm lưu vong ở xứ người và cũng 41 năm ngày Ông bỏ Tổ quốc ra đi. Hôm nay viết về ông, bởi nhớ đến một ông Tướng mà nhiều người VN đã từng mang ấn tượng (xấu, tốt), họ không thể quên ông từ lúc còn ở tuổi học trò và cho đến tận cả ngày nay. Bởi tai tiếng rất lẫy lừng của ông Tướng có bộ râu kẽm, lạnh lùng như kem trong cuộc chiến Việt Nam.


1 (1)Ông Nguyễn Cao Kỳ (nguồn: internet)


Ông đã từng giữ chức Thủ tướng, rồi đến Phó Tổng thống VNCH. Tai tiếng, lẫn danh tiếng, vang tiếng một thời đã lưu giữ trong tâm trí của người dân Việt như một phần của sự kính trọng, cùng với sự ngưỡng mộ của người dân ở các lứa tuổi, đủ thành phần. Sự ra đi đột ngột của ông (Ông qua đời ngày 23 tháng 7 năm 2011 tại một bệnh viện ở Malaysia ở tuổi 80) đã làm cho nhiều người tiếc nuối, bởi những dự định tốt đẹp mà ông đang thực hiện cho quê hương, đất nước, cho đồng bào cho sự nghiệp HGHH dân tộc ở lúc cuối đời giờ đây vẫn còn đang dang dở.


Dân tộc VN bao dung và độ lượng đã đón nhận ông như một đứa con đầy tội lỗi và lầm lạc trở về với đất Mẹ. Trước lúc trở về với cố hương, lương tâm ông day dứt cứ như đang đứng ở giữa ngã ba đường. Về với Tổ quốc có nghĩa là về với Nhân Dân, về với lẽ phải, về với chính nghĩa nhưng có người chưa hiểu họ gắn cho ông cái tội phản bội Tổ quốc “miền Nam” trong lòng đất Mẹ VN, của cái gọi là VNCH, phản bội lại anh em chiến hữu, đã cùng ông sát cánh một thời máu lửa, của tình “Huynh đệ chi binh” để “Tổ quốc” trên hết. Thế nhưng ông Cựu Phó Tổng thống một thời đầy quyền uy “Hét ra lửa, mửa ra khói” có biệt danh “Tướng râu kẽm” đầy quyền lực, “Dưới một người trên cả triệu người” quyền sinh, quyền sát nắm trong tay đầy trọng trách, vận mệnh cả một “Quốc gia” dù đó là một quốc gia ngụy tạo. Thế nhưng ông đã kiên quyết rũ bỏ quá khứ, chấp nhận những dị nghị đời thường, bỏ ngoài tai của những điều khác biệt, lựa chọn con đường về với Tổ quốc với Nhân Dân. Về với đất Mẹ có nghĩa là ông đã tự chọn cho mình tâm thế của một người chấp nhận sự thật của sự chiến bại.


Ông cũng hiểu rằng, Người Việt Nam của ông luôn có lòng nhân ái và giầu lòng vị tha không nuôi giữ hận thù, sẵn sàng gác lại quá khứ để hướng tới tương lai, nhưng ông cũng biết dân tộc ông cũng không dễ dàng quên được quá khứ và cũng không bao giờ được phép quên những gì đã xảy ra trên mảnh đất đau thương, đầy mất mát này và ông cũng buộc phải hiểu rằng sự thật phải là sự thật, càng không thể đánh đồng lẫn lộn bản chất, phải trái, trắng, đen, vàng thau lẫn lộn của cuộc chiến, bởi dân tộc này đã chịu quá nhiều đau thương và mất mát do con người của chế độ (VNCH) của ông gây ra. Ông sẽ phải đối diện với thực tế, những sự thật nghiệt ngã, cùng nỗi đau dằn vặt của một kẻ mang danh "Bán nước cầu vinh", “Ngụy quân, Ngụy quyền” bị người đời phỉ báng.


Những suy nghĩ cùng những day dứt khi lương tâm đang dần thức tỉnh, phải đối diện với sự thật, bởi bàn tay đã nhuốm máu đồng bào, mà ông đã từng trực tiếp hay gián tiếp gây ra....Những điều tồi tệ nhất sẽ đến với ông khi về đến quê hương xứ sở và cái giá mà ông sẽ phải trả cho từng nấc thang "Vinh quang", đỉnh cao của quyền lực, nhưng đầy bi tráng trên quãng đời binh nghiệp, đi cùng những chiến tích đã được đánh đổi bằng xương, bằng máu của tuổi trẻ, của thời quá khứ “Vàng son” đã mang lại cho ông nhiều danh vọng và lẫn cả những tham vọng.


Nhìn hình ảnh ông năm xưa thời máu lửa, một Sỹ quan, một ông Tướng “Pi lốt”(Phi công) đầy cá tính, rất ngang tàng và ngổ ngáo, có lúc người ta bảo, ông là Tướng Cao bồi đó chỉ là hình thức để họ đánh giá bề ngoài, nhưng thực ra ông lại là người dễ gần, rất hào hoa, phong nhã với bộ Quân phục Không quân được là “Cáu cạnh”, cùng bộ râu kẽm được tỉa tót rất công phu, phản ánh rất rõ trên gương mặt xương gầy, với vầng trán cao thông minh, lịch lãm, nhưng ẩn chứa bên trong cá tính rất mạnh mẽ, đầy quyết đoán của một người lính chiến có bản lĩnh, dạn dĩ trên chiến trường, cũng như của một vị Tướng cầm quân nơi trận mạc và một chính khách nổi tiếng sau này. Nét hào hoa của chàng quân tử, chất lãng tử sa trường của đời lính, tình yêu của người lính cũng từ cánh bay đưa đến cho ông các mối tình thật lãng mạn…..nhưng cũng rất nên thơ, cứ như trong mơ, trong mộng thửa nào, làm cho ông mềm mại, rất đa tình, làm phái “Liễu yếu, đào tơ” dù “Cứng đơ” đến mấy cũng phải mềm lòng trước những lời đường mật, Ong Bướm đầy chất Nam tính và rất quyến rũ của ông.


Thế nhưng, khi trở lại chức năng của người lính ông lái máy bay chiến đấu gầm thét như xé nát không trung miền quê yên tĩnh, của Tổ quốc, quê hương ông, với những đường bay lắt léo, ngang dọc bầu trời từ Nam ra Bắc, dưới cánh bay, cùng tay lái là những trái bom của Đế quốc luôn gieo rắc nỗi kinh hoàng cho đồng bào ông dưới mặt đất. Nghịch lý của chiến tranh thường đi kèm là tội ác, cùng với chiến tích là những Bông Mai, Những ngôi Sao Bạc tăng dần trên ve áo sau những trận đánh vào sinh ra tử, cùng với tài năng bẩm sinh đã giúp ông trở thành Tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ rất ga lăng, đầy bản lĩnh kèm với bản chất hiếu chiến, chống cộng đến quyết liệt, đã tạo dựng cho ông sớm có cơ hội thăng tiến trở thành một chính khách cộm cán, đầy tai tiếng nhưng lại rất vì dân, rất được lòng “Quân Dân cán chính” của chế độ VNCH trong lúc ông chỉ mới 35 tuổi.


Chuyến di tản khỏi Sài Gòn trên chiếc Máy bay lên thẳng ngày nào đã từng “Cõng” ông lượn vòng, quần thảo trên nóc mái nhà riêng của cô Tiếp viên Hàng không Tuyết Mai xinh đẹp ở Sài gòn để cầu hôn, một cuộc tỏ tình trên không đầy lãng mạn, có một không hai trong “Lịch sử” tình yêu của vị Tướng không quân râu kẽm si tình của QLVNCH, đó cũng là chuyến bay cuối cùng mà ông cầm lái. Một kết cục bi thảm và nhục nhã ê chề. Nhưng đó lại là điều tất yếu của lịch sử, của những chính khách của một chế độ bù nhìn, tay sai cho ngoại bang. Họ(VNCH) đã thua ý chí quật cường của chính dân tộc mình, với khát vọng cháy bỏng là thống nhất đất nước, cũng của chính những người dân của mình, đã từng nếm trải nỗi đau tột cùng của sự mất mát, của sự chia cắt đất nước và sự đô hộ của ngoại bang.


Trên chuyến bay định mệnh cuối cùng của riêng mình, dù có trong mơ hay trong cơn ác mộng, ông Nguyễn Cao Kỳ cũng không thể hiểu rằng, mình không thể, hay có thể sẽ có một ngày nào đó quay về đất nước, nơi ông đã từng sinh ra và lớn lên cùng năm tháng, cùng với sự "Trưởng thành" (theo đúng nghĩa đen, đầy đủ cả nghĩa bóng của cụm từ này). Chuyến đi đã trở thành cơn ác mộng, một ngày đen tối, một chuỗi ngày tủi nhục, nuối tiếc sau những chuỗi ngày Vinh quang, chấm hết bằng dòng nước mắt mặn chát, kèm cả những đắng cay chảy dài trên má, một cuộc tháo chạy mà cả cuộc đời ông chưa bao giờ nghĩ tới, bỏ Nước ra đi mà không biết có ngày quay trở lại.


Được xem trọn vẹn 31 Clip khi ông trả lời phỏng vấn thì mới thấy ông cũng là một người nghĩa khí, có lòng yêu nước, nhưng cái yêu nước của ông và của NVQG đã làm dân tộc này chìm đắm trong 80 năm nô lệ giặc Tây, 21 năm xâm lăng tàn phá của đế quốc Mỹ.
https://www.youtube.com/playlist?list=PL0F10CFD20C7FD8B2


Theo nhận xét tích cực của nhiều người, ông thực sự có tài và cũng rất có tâm, nhưng cũng có “Tật”. Một Phó Tổng thống đầy quyền uy nhưng ông lại rất ít khi nghĩ cho riêng mình, Ông nghĩ nhiều đến sự tồn vong, cùng với sự phát triển của chế độ và cái Quốc gia mà ông đang phụng sự, thành ra ông lại là một chính khách trong sạch.“Việc công ông quyết, việc đúng ông làm, việc sai ông trị”. Vậy nên ông đã trở thành một ông Tướng thanh liêm trong một xã hội đầy rẫy những bất công, thối nát và tham nhũng, dưới cái nhìn rất kính nể, ngưỡng mộ của người Dân và sự khâm phục cùng cả nỗi sợ hãi của nhiều người.


Nhưng đáng tiếc thay, tình yêu quê hương, đất nước là “Chữ tài, đi cùng với chữ tai”và cái tâm trong sáng của ông đã bị đặt nhầm chỗ, khi ông phụng sự một quốc gia “Ngụy tạo”,“tiếm quyền”,“tiếm danh” phản lại dân tộc và chính ông đã góp phần gây tai họa cho đất nước, làm cả dân tộc này chìm đắm trong chiến tranh tàn phá, đầy máu và nước mắt.
http://googletienlang2014.blogspot.com/…/ai-ta-hoa-ky-tra-l…


Người ta còn nhớ, Trong lúc nước sôi, lửa bỏng(1971) ông bị “Thất sủng” vì cái tính ngang tàng của một ông Tướng ngổ ngáo,“Coi Trời bằng vung”, ông đã làm mếch lòng người Mỹ, không được người Mỹ trọng dụng và tin dùng, cùng với cái tính “Sỹ diện” hão, “quân tử” hão và cái “Cao thượng” hão, ba cái “hão” không đúng lúc, đúng chỗ, ông đã bỏ cuộc đua vào chức Tổng thống VNCH và “Cáo lão về quê” ở một đồn điền Khánh Dương để ẩn dật. (Quê quán thật của ông Kỳ ở thị xã Sơn Tây, tỉnh Sơn Tây cũ nay thuộc Thành phố Hà Nội) trong lúc tuổi đời vẫn còn rất trẻ chưa đến 50, nhường cái ghế Tổng thống sau màn độc diễn bầu cử mà không có đối thủ và cũng không có tự do cho tân Tổng thống “Đắc cử” lần 2(Có tuổi năm Chuột) Nguyễn Văn Thiệu. “Cái tài” cầm quân của ông Tướng râu kẽm hiếu chiến và chống cộng điên cuồng này đã bị “Bỏ xó”, thay vào đó là cái dốt của Tổng thống (Tuổi Tý) cầm quân đánh trận ở tuổi (Năm Mèo) dẫn đến sai lầm chiến lược làm đổ vỡ, tan nát cả một Quốc gia mà suốt đời ông phụng sự chỉ trong vòng 56 ngày.


Có người nói “Ưu tư và những trăn trở của Nguyễn Cao Kỳ lúc cuối đời thật đáng trân trọng và người Việt Nam đã đối xử với ông theo đúng cái cách mà họ đã làm với nhiều người từng lầm đường lạc lối: "Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người quay lại". Thế nên những chuyến thăm quê hương vào những năm tháng cuối đời của Cựu Phó Tổng thống chế độ VNCH không chỉ là một lối mở để những đứa con của ông có thể noi theo, mà tiếp sau đó còn cho nhiều người Việt hiện HN còn đang mặc cảm hay còn nhiêu lý do nào đó mà họ vẫn do dự nay họ đã noi gương ông dũng cảm bước qua “Lằn ranh Quốc Cộng” và họ đã trở về. Nhìn những đoàn người hồi hương về với đất Mẹ mà không khỏi xe lòng bởi đa số họ là những người đã lớn tuổi, họ đã ở bên kia sườn dốc của cuộc đời. Thế mới biết đời người cũng “Ngắn chẳng tày gang” chẳng được dài như mong muốn “Mới ngày nào họ bỏ nước ra đi mái tóc vẫn còn xanh, nay họ trở về đã lơ thơ đầu bạc”, thế nên tâm thức của tuổi già, họ nhớ đến quê hương, đất nước, muốn lá rụng về cuội bởi họ vẫn là người Việt nam và họ cũng muốn về đất Mẹ dẫu chỉ có một lần.


Thời gian đã thức tỉnh con người ông, biến chuyển những suy nghĩ của chính ông. Từ quyết tâm của một người quyết đòi lại những gì đã mất, những cái đã từng thuộc về mình. Thế nhưng giờ đây ông Cựu Phó Tổng thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ đã bằng lòng với cuộc sống hiện tại, bởi cuộc sống lưu vong ở xứ người đã là bài học“Trường đời” rất đắt giá thuần phục ông, đã biến ông thành một con người khác, nhưng vẫn cá tính ấy, vẫn mạnh mẽ, vẫn quyết liệt thẳng, thật như ngày nào đã giúp ông nay trở thành yêu nước theo đúng nghĩa. Nỗi nhớ quê hương, đất nước cũng bắt nguồn từ những day dứt khó quyên, không thể phai mờ trong tâm chí một vị Tướng, một Chính khách vì những gì mình đã không phải với Tổ quốc với Nhân Dân. Đây cũng là động lực chính, một cơ hội thôi thúc ông sẵn sàng chấp nhận những gì đến với mình để được về Việt Nam, để được làm một việc gì đó có ích cho quê hương, đất nước, chuộc lại những lỗi lầm mà mình đã mắc phải.


Mặc dù trong suy nghĩ còn có những khác biệt về nhận thức, cách nhìn nhận nhiều vấn đề “Trong và sau cuộc chiến”, nhưng khoảng cách bất đồng trong những khác biệt dần được thu hẹp, ông trở nên vui vẻ và cởi mở hơn và ông đã thực lòng trong các cuộc tiếp kiến với các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước VN một thời đã từng là kẻ thù của mình. Với tính bộc trực nói thẳng, nói thật ông có những câu nói “Rất nổi tiếng, đáng để lưu danh và đáng để đời” mà từ xưa đến nay người Việt Quốc gia ở hải ngoại không ai muốn nói và cũng không ai dám nói đến những điều được cho là “Phạm húy”, rất “Cấm kỵ”.
http://www.nhandanvietnam.org/view.php?storyid=252


Thế nên Chỉ đến khi ông dám nói ra những điều thật, những sự thật dù có nghiệt ngã, có đớn đau cũng đã khiến nhiều người có tật phải giật mình, phải suy nghĩ……? Ông thật xứng đáng là một người quân tử dám nghĩ, dám làm và dám chịu.


Với 04 lần về thăm quê trong vòng 4 năm (từ 1/ 2004-2008)
http://vnn.vietnamnet.vn/xahoi/doisong/2004/01/46266/


Cùng với ý định, ở lại sinh sống cuối đời ở VN đã đủ thấy tâm nguyện hướng về quê hương, Tổ quốc của ông là chân thành, là có thực, Và đáng quý hơn, từ những chuyến đi đầy chuyển biến của chính mình, ông đã chuyển tải "Tư tưởng muốn hàn gắn quan hệ giữa Việt Kiều ngoài nước và chính quyền trong nước, xây dựng mối quan hệ tốt đẹp giữa Việt Nam và Hoa Kỳ". Những ngày ở Việt Nam, ông là người đóng vai trò trung gian cho các doanh nghiệp rất thành công trong nhiều thương vụ trong đó có một thương vụ xây dựng Resort và sân Golf ở Quảng Ninh được báo chí tường thuật là tới 1,5 tỉ USD với một doanh nhân Mỹ".


Dẫu biết rằng, những đóng góp của ông chưa lớn, chưa đủ để gột rửa những lỗi lầm của một con người từng mang trọng tội, nhưng sự trở về của ông đã mang lại không ít những ý nghĩa mà lớp lớp người Việt ở Mỹ hay bất cứ nước nào trên thế giới cần suy nghĩ. Những mặc cảm của quá khứ cũng đã đến lúc được rũ bỏ, những hận thù và sự thiếu hiểu biết lẫn nhau cũng cần hóa giải để "Tập hợp của tất cả người VN trong cũng như ngoài nước để phục hưng đất nước, để VN trở thành một con rồng châu Á" như cách nói của Ông trong lần về thăm Tổ quốc đầu tiên sau gần 30 năm xa cách.


Nguyễn Kim Khanh

1 Nhận Xét :

  1. Rồi ai là con người thực sự cũng sẽ nhớ về quê hương, chẳng thể nào xa quê cả đời được. Có điều là người ta có tỉnh ngộ để nhận ra cái sai của mình khi trở về với mẹ với cha hay không

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ