Nhãn

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016

Cuộc đối thoại kinh điển của hai bộ óc tình báo hai phe trong chiến tranh Việt Nam..

Cuộc đối thoại kinh điển của hai bộ óc tình báo hai phe trong chiến tranh Việt Nam..


00Đồng chí Mười Hương


-----


"Vào khoảng cuối năm 1957, chúng nó đưa ông Mười Hương ra Huế. Thời gian đó tình hình Quảng Trị, Thừa Thiên Huế căng thẳng ác liệt vô cùng. Mong chờ hai năm sẽ thống nhất đất nước theo Hiệp định Giơ-ne-vơ ký kết đã bị Ngô Đình Diệm bội ước xóa sạch. Hầu như nhiều vùng Quảng Trị, Thừa Thiên mất trắng. Đa phần cán bộ ta đã bị chúng bắt, cơ sở bị xóa. Một số ít dạt ra miền Bắc, lên xanh hoặc chuyển công tác vào phía Nam.




Chúng nó đưa anh Mười vào Nha công an miền Trung, trong khuôn viên của Tòa Khâm sứ. Tòa Khâm lúc bấy giờ chia ra hai phần: phần đất rộng lớn, nhiều nhà, vườn rộng, cây kiểng nhiều là để cho những người đã chuyển hướng ở; phần đất còn lại thuộc Nha công an miền Trung do Lê Khắc Duyệt kiểm soát. Anh Mười ở một gian buồng rộng phía tay trái ngoài cổng vào. Sau đó chúng chuyển tù nhân cũ, thay vào đó là những tù nhân mới đến sống bên cạnh anh Mười Hương.


Hồi ở trại Vân Đồn Sài Gòn, Hoàng có nói là Cẩn muốn gặp anh Mười kia mà. Sao lâu lắm rồi nó chẳng chịu gặp gì cả. Anh Mười tự nghĩ, mình là thằng tù, và những người tù xung quanh một thời là đồng chí với nhau, sao nó không giống bất kỳ kiểu tù nào như Côn Đảo, Hỏa Lò, Thừa Phủ Thừa Thiên. Ở tù mà như không ở tù (trừ Chín Hầm và Mang Cá), cứ thấp thỏm hoài đến lả cả người. Một hôm Lê Khắc Duyệt giám đốc Nha công an miền Trung đến phòng anh Mười.


- Ông cố vấn muốn gặp ông. Ông có bằng lòng không?


- Ô hay, tôi là người bị bắt, ai gặp chả được. Các ông muốn gì tùy các ông. Mong rằng các ông đừng đặt hy vọng nhiều về tôi.


Chỉ vài hôm sau, trời thành phố Huế oi bức trở lại, khó chịu vô cùng. Một tay chân của Cẩn đến bảo với Mười Hương: “Cụ Cẩn xin mời ông lên nhà để tiếp chuyện”.


Cẩn có trụ sở sang trọng xây đặt rất nhiều nơi, nhưng lại “mời” tiếp khách tại nhà riêng. Nhà riêng của Cẩn ở trước mặt nhà thờ Phú Cam. Nhà vườn theo kiểu ba gian hai chái.


Cẩn là người con thứ 8, trong vùng Phú Cam hồi đó thường gọi là Ụt Cẩn. Từ đó người ta nhầm Cẩn là đứa con cuối cùng của gia đình họ Ngô. Gia đình Cẩn có 9 anh chị em. Phần lớn học hành đỗ đạt, đi xa chỉ có Cẩn học hành chây biếng nên tình nguyện ở nhà hương khói và nuôi dưỡng mẹ già.


- Mời ông ngồi - Cẩn thủng thẳng bắt đầu - Các ông ác quá. Cách mạng mới lên các ông giết anh Cả Ngô Đình Khôi của tôi. Các ông còn giết luôn cháu đích tôn Ngô Đình Huân của gia đình họ Ngô nữa.


- Thưa ông - anh Mười bình thản nhấn từng ý - Nếu mà Việt minh chúng tôi ác như ông nói thì khi cách mạng lên, nhân dân đã bắt ông Diệm và giải ra cho Cụ Hồ rồi, và ông Diệm không thể về làm tổng thống Diệm như hiện nay.


Ngô Đình Cẩn giả vờ lảng ra rồi gật đầu. Nhổ toẹt một bãi nước trầu.


- Đúng! Đúng! Đây là các ông bề dưới, còn các ông ở trên không bao giờ làm như rứa. Dừng một lúc Cẩn thủng thẳng và hơi gập mặt xuống như vừa suy ngẫm theo từng âm thanh thoát ra ngoài cửa miệng - Chúng tôi rất khâm phục những người kháng chiến và chúng tôi không thể không nói họ là những người không yêu nước. Phải nói họ là những người yêu nước. Họ là người đàn anh - Ngô Đình Cẩn bỗng nhiên hạ giọng như kiểu than phiền - Trong miền Nam có bao nhiêu người tài, miền Bắc đem đi tập kết hết và để lại cho chúng tôi những thứ bồi Tây. Chúng tôi coi những người bộ trưởng ở đây so với miền Bắc không ra cái gì cả. Từ đời sống cho đến tư cách. Người đàn anh nói rằng thi hành hiệp định Giơ-ne-vơ, nhưng những người đàn anh lại xui các người đàn anh ở đây phá và giết các cơ sở chúng tôi. Ông coi như rứa thì thi hành Hiệp định Giơ-ne-vơ được không?


Ngô Đình Cẩn nói một hơi quá dài, anh Mười vẫn bình thản nhìn thẳng vào mặt Cẩn và lắng nghe không sót một từ. Ngô Đình Cẩn vừa dứt anh Mười mở lời luôn:


- Những người kháng chiến về đây người ta muốn yên thân. Trong Hiệp định Giơ-ne-vơ có nói, con người có quyền đi lại cư trú và quy định không được trả thù. Sở dĩ họ chống lại các ông vì do các ông chứ! Ông cha ta thường nói: “Con giun xéo mãi thì nó phải quằn, huống nữa là con người. Người ta đi kháng chiến, các ông thừa nhận là người yêu nước. Nhưng khi họ đi tập kết, các ông cho người đến rúng ép vợ con người ta, buộc người ta phải từ hôn với chồng. Ông thấy đạo đức nào như vậy? Ông đụng đến một truyền thống văn hóa quý giá của con người Việt . Họ chống lại các ông vì các ông gây ra như thế. Không biết các ông có biết cơ sở các ông làm thế không? Ông thừa nhận người ta yêu nước, các ông đưa ra tố cộng. Tố cái gì? Những người kháng chiến xưa đi đến đâu người dân thương đến đấy. Bộ đội cụ Hồ đi đến đâu dân cũng thương cũng nuôi đến đấy. Ông cũng biết lúc bấy giờ chính phủ Việt Minh làm gì có tiền nuôi họ. Cho nên ông nói một đằng, cấp dưới của ông làm một nẻo, ông nói mà ông không thực hiện gì cả. Ông nói Việt cộng là người phá hoại. Phá hoại cái gì. Họ về bằng tay không cơ mà!


- À, à cũng có một đôi nơi! Anh em cũng như người dưới của các ông, không biết gì nên gây ra những điều ngược lại như rứa thôi - Cẩn ú ớ - Để chúng tôi xem!


Anh Mười nói ra những gì, Ngô Đình Cẩn có vẻ biết tường tận mọi ý, nhưng xem ra Cẩn không có lập luận vững chắc, nên cứ ú ớ trả lời gượng gạo trước những lời lẽ phải trái anh Mười vạch trần thẳng thừng không hề né tránh.


Ngô Đình Cẩn vẫn kiên trì, tiếp tục mềm mỏng với vẻ thân mật hỏi thăm sức khỏe anh Mười, hỏi về Cụ Hồ.


- Tôi ở trong này lâu rồi - anh Mười trả lời - tôi theo cụ Hồ vì ông yêu nước. Năm 1946 tổng thống Pháp mời ông Hồ sang Pháp sau khi ký hiệp ước mồng 6 tháng 3. Người Pháp rất xảo quyệt. Đến Pháp rồi mà không đưa ông Hồ đến Paris . Người Pháp đưa ông về phía nam nước Pháp là nơi xứ Basque lâu đời giữa Tây Ban Nha và nước Pháp. Nó đưa nhiều báo chí đến. Nhiều nhà báo hỏi ông Hồ về chuyện thống nhất đất nước Việt . Ông Hồ liền trả lời: “Nam bộ là da là thịt của Việt Nam. Sông có thể cạn, núi có thể mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi”. Đứng giữa nước Pháp mà nói với cả thế giới một câu như thế. Nếu một con người không có tâm huyết, không có trí tuệ thì không thể nào nói được như thế. Câu ấy vào lòng tôi cho đến bây giờ, tôi vẫn khâm phục và mãi mãi khâm phục.


Ngô Đình Cẩn nghe xong, ngồi im lặng hồi lâu. Đây là cuộc đối thoại dài nhất. Cẩn thường hăm dọa nhưng trước một Mười Hương quá rắn chắc, Cẩn lại nghĩ ra một mẹo gì đây để đối đầu theo kiểu khác. Cẩn thường gợi ý cho những tay chân, những loại bạc nhược chuyển hướng đến lân la đối chất từng lời từng ý với Mười Hương rồi ghi chép cẩn thận về tâu lại. Vì thế những lần gặp sau, Ngô Đình Cẩn nói toạc ra trước mặt Mười Hương: “Ông nói chuyện với anh em, anh em báo lại với tôi hết, chứ không phải tôi không biết chi về ông đâu nghe!”.


Thế là một loạt tên tay sai, số đông là những loại chuyển hướng đến gạ gẫm, mua chuộc Mười Hương theo lệnh Ngô Đình Cẩn. Anh Mười nói thẳng vào mặt chúng:


- Tôi hoạt động trong vì đất nước mình chưa thống nhất, mà chưa thống nhất là chưa độc lập. Tôi hoạt động ở đây là vì quyền dân sinh dân chủ, thúc đẩy chính quyền miền đi đến thi hành Hiệp định Giơ-ne-vơ. Tôi cho rằng việc đó rất chính đáng. Các anh cứ về báo với ông cố vấn rằng những người cộng sản không làm cái gì khác ngoài mục đích thống nhất độc lập đất nước.


Về sau Ngô Đình Cẩn xoay xở tìm nhiều mẹo đối đầu khác. Nhưng trước mắt Cẩn, hoãn binh không cho bọn tay chân, đặc biệt là bọn chuyển hướng đến tiếp xúc với Mười Hương. Đã đến lúc Cẩn cảm thấy đối đầu trực tiếp với Mười Hương không đem lại hiệu quả gì. Trong lúc Ngô Đình Cẩn băn khoăn tìm phương kế thì Dương Văn Hiếu, giám đốc công an Thừa Thiên đề xuất mời Chất, tỉnh trưởng Mỹ Tho về đối chất với anh Mười. Theo Hiếu thì Chất là người tài ba thuyết luận, có tầm đối chọi thắng thế được Mười Hương. Nhưng Ngô Đình Cẩn gạt phắt: “Thằng Chất ấy không phải là đối tượng với ông ấy được, tao sẽ mời ông cố vấn tối cao”.


..


Một hôm, trong phòng lớn nhà nghỉ mát của Cẩn ở cửa Thuận An đã có mặt cố vấn Ngô Đình Nhu, chúa tể miền Trung Ngô Đình Cẩn, Hà Thúc Luyện tỉnh trưởng Thừa Thiên, Hồ Đắc Hương đại biểu Trung phần, Lê Khắc Duyệt giám đốc Nha công an miền Trung và ông Mười do thằng Dư lái xe đưa đến.


Theo Cẩn, Ngô Đình Nhu, người anh nhiều năm tu nghiệp bên Tây, học cao biết rộng, bề bề tầm cao trí tuệ, lý luận tây phương siêu phàm được tổng thống Ngô Đình Diệm, người anh cả ngó ngàng đến, mời làm cố vấn cấp cao. Cẩn tự đắc: không có thằng cha nào vượt qua cái đầu Ngô Đình Nhu đâu!


Thế là trong ánh đèn nê-ông sáng tỏ như ban ngày, Ngô Đình Nhu có vẻ tự tin nhìn thẳng vào Mười Hương rồi mở màn bằng những lời nói rất trịch thượng:


- Ông biết điều chứ. Ông thấy một chế độ nào mà một người cố vấn của tổng thống lại đến gặp trực tiếp một người bị bắt không? Nghỉ một lúc Nhu lại tiếp câu nói mà Cẩn đã từng: - Các ông ác lắm, suýt nữa gia đình họ Ngô tôi tuyệt tự.


- Nếu chúng tôi ác như ông nói, thì ông Diệm không còn đường sống để về làm tổng thống ở miền nam Việt Nam đâu! Mười Hương cắt ngang lời Nhu.


Ngô Đình Nhu im lặng không ú ớ gượng gạo như Ngô Đình Cẩn. Một lúc sau mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Mười Hương - Các ông là cấp dưới các ông có biết không? Việc chia đôi đất nước là do Kh'rutsôp, Kennơdi xắn đôi đất nước ta và lấy vĩ tuyết 17 làm ranh giới của hai thế lực. Các anh xuống phía nam thì Mỹ không để yên và chúng tôi bước chân ra miền Bắc thì Liên Xô, Tàu đâu chịu làm ngơ.


- Tôi hỏi tại làm sao các ông không để cho dân hai miền qua lại với nhau. Cái đó có gì mà ông sợ. Nếu ông tin chính thể ông tốt hơn thì người ta đi, rồi người ta lại quay về. Nếu dân vào đây thấy các ông tốt thì người ta theo ông thôi. Thử hỏi người dân không phân biệt được cái tốt và cái xấu à? Mười Hương thủng thắng nói.


- Tôi đã nhận một triệu người di cư rồi. Mở ra thế, chục triệu người đi ùa vào thì chúng tôi chết. Vẻ mặt ông cố vấn hơi lúng túng.


- Ông đặt vấn đề với hàm ý là chúng tôi không phải chống Mỹ chứ gì? Tức là các ông và chúng tôi bằng nhau cả thôi! Chúng tôi thì theo Liên Xô, còn các ông phải theo Mỹ! Chúng ta đều là tay sai... Không phải đâu! Tôi nói cho ông biết, sau thắng lợi ở Điện Biên Phủ năm 1954, ông Hồ họp cán bộ và đã nói rõ là: “Chúng ta thắng lớn lắm. Nhưng tôi nói với các chú phải nhớ rằng, cuộc chiến tranh giữa Pháp với ta, người Mỹ đã trả 80% kinh phí. Người Pháp thường có câu: Ai trả tiền người ấy làm chủ. Cho nên các chú nhớ Mỹ không chịu thua lỗ thế này đâu. Vì vậy chúng ta phải chuẩn bị một cuộc chiến tranh với Mỹ”. Lúc ấy mà ông Hồ đã tiên đoán và khẳng định như vậy rồi. Cái này không phải ở đâu vạch ra sẵn! Mà ông Hồ có ưa gì chiến tranh bom đạn đâu. Người Pháp cũng đã bộc lộ là họ nhờ người Mỹ đến 80% ngân sách cho cuộc đối đầu xấp xỉ mười năm ròng rã. Ông Hồ đã nhìn xa trông rộng, không phải mơ hồ về vấn đề cốt lõi này đâu! Khi Đơ lét bộ trưởng quốc phòng Mỹ và Trần Văn Đỗ bộ trưởng bộ ngoại giao thời đó không ký trong văn bản Hiệp định Giơnevơ, ông Hồ đã chỉ đạo phải buộc ông bộ trưởng ngoại giao Anh, chủ tịch Hội nghị Giơ-ne-vơ phải ký để cam kết sẽ vận động Mỹ và chính quyền miền Nam thi hành Hiệp định Giơ-ne-vơ. Và ông Hồ cũng chỉ rõ ràng, vĩ tuyến 17 là tạm thời, một vùng phi quân sự quãng mười cây số là để tách quân đội ra hai phía mới đi đến hòa bình được. Có người đề xuất để cái da beo, cứ sát nhau như vậy lại đánh nhau ngay lập tức. Quân đội không bao giờ nó chịu như thế. Bên nọ khiêu khích bên kia là xảy ra chuyện. Vì thế trong hội nghị phải đặt ra ranh giới tạm thời để quân đội hai bên tập kết cách xa nhau. Chứ không phải như ông nói là do Kh'rutsôp và Kennơđi bàn với nhau để có ranh giới này.


Anh Mười Hương nói một hơi dài không thấy mệt. Có điều rất lạ là những tên tai to mặt lớn cứ ngồi thừ ra, nghe chăm chú (kể cả cố vấn miền Trung Ngô Đình Cẩn và cố vấn cấp cao Ngô Đình Nhu), im phăng phắc, cảm giác gian phòng như giãn ra, đám người kia co cụm lại không thể cử động được nữa. Nhìn quanh một lượt thấy tụi nó không có ai đứng ra tuyên bố cuộc đối thoại kéo dài hay kết thúc, anh Mười Hương phải tiếp tục như một lời tổng kết: “Cái này nếu còn tiếp tục tranh luận với các ông, chưa phải các ông đã chịu đâu. Nhưng kéo dài cũng chưa giải quyết được. Tôi là người các ông bắt, coi tôi là người có tội. Mà tôi nói tôi là người không có tội. Tôi ở đây là để vận động quần chúng đòi thi hành Hiệp định Giơ-ne-vơ thôi, chứ có làm gì bất ổn. Các ông cũng đã thừa nhận chúng tôi là những người yêu nước, cho nên chúng tôi rất thanh thản mà nói chuyện với các ông. Nhưng tôi thấy cứ nói qua nói lại chẳng đi đến đâu, mà trời đã khuya rồi. Đề nghị các ông nên kết thúc đi!


Tất cả vẫn im lặng, buộc anh Mười Hương phải đứng dậy rời khỏi ghế đến bắt tay cố vấn cấp cao Ngô Đình Nhu, cố vấn miền Trung Ngô Đình Cẩn và các tay chân đầu sỏ đang có mặt trong gian phòng rộng dưới ánh đèn nê-ông sáng trưng.


Gần như theo một thông lệ, khi cảm thấy hết đường xoay trở với tù nhân để đến đích cuối cùng là chuyển hướng, Ngô Đình Cẩn lại dùng con bài cuối cùng là bịt mắt, tống lên xe zeep đẩy những người Cẩn cho là cứng đầu nhất vào Chín Hầm. Những đồng chí như Chính Thính, Phan Trọng Tịnh, Nguyễn Đình Trân, Nguyễn Văn Hội, Lê Văn Hoàng v.v.. và v.v... lần lượt bị Ngô Đình Cẩn giam hãm ở Chín Hầm cho đến chết."


Tạp chí Sông Hương



2 Nhận Xét :

  1. Đất nước mình còn nhiều lắm những con người anh hùng như vậy, lòng yêu nước, tinh thần dân tộc, vì chính nghĩa... đã cho họ sức mạnh vượt qua mọi khó khăn vất vả, mọi khổ đau mà giặc gây ra để hướng về chiến thắng, hướng về tương lai tốt đẹp cho đất nước, cho dân tộc.

    Trả lờiXóa
  2. Nhân vật tình báo siêu đẳng cấp của Việt Nam. Hồi đó tình báo của chúng ta giỏi lắm giỏi luôn, tôi ngưỡng mộ vô cùng. Đọc tình báo anh mà vẫn cứ thấy kém tình báo cách mạng Việt Nam

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ