Nhãn

Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

Âm nhạc của cờ vàng Hải Ngoại có gì hay?

Nhân chuyện gã Vũ Đông Hà viết bài "Âm nhạc miền Nam những ngày xưa thân ái" đăng trên dân làm báo, Lão phu xin có đôi lời như sau:



Bài viết đăng trên danlambao


Không thể phủ nhận được rằng hiện nay có một bộ phận người Việt Nam đang nghe những bài nhạc Hải ngoại do Thúy Nga phát hành (tất nhiên có những bài chống cộng và những bài bình thường). Đặc biệt khi internet đang trở thành phổ biến (có thể nói là công cụ quan trọng không thể thiếu trong cuộc sống) thì việc tiếp cận các luồng âm nhạc ngày càng dễ dàng hơn. Điều này cũng có nghĩa thính giả có thể nghe bất cứ loại nhạc nào mà họ muốn, thưởng thức bất cứ thứ gì họ thích.


Có một điều cần phải khẳng định với nhau rằng, đa phần những người Việt tìm đến với nhạc sến (nhạc vàng) chỉ để vùi mình vào sự nhẹ nhàng, du dương của những giai điệu trên khi họ buồn, cô đơn, cần tìm người chia sẻ, chứ ít ai để ý đến ngôn từ của những ca khúc trên mang ý nghĩa gì. Chỉ đến khi báo chí phản ánh mạnh mẽ những mưu đồ bẩn thỉu của những kẻ đang lợi dụng âm nhạc (món ăn tinh thần không thể thiếu đối với đời sống con người) để tuyên truyền, lồng ghép vào đó những nội dung phản cảm, những tư tưởng hằn thù dân tộc và những oán ghét của những người bên kia chiến tuyến dành cho những người chiến thắng thì họ mới để ý, và đương nhiên khi đã biết được mưu đồ bẩn thỉu của những kẻ cờ vàng chống cộng cực đoan, tự khắc họ sẽ từ bỏ những ca từ đó để tìm đến những thứ nhạc hợp văn minh hơn. Chắc chưa ai quên khi Trung Quốc gây hấn ở biển đảo Việt Nam, những kẻ lợi dụng âm nhạc để kích động, vu cáo cho nhà cầm quyền hiện tại "hèn với giặc, ác với dân" với hàng loạt các ca khúc như "Việt Nam tôi đâu" ,"Anh là ai" vân vân và mây mây được ra đời. Bất chấp mọi nỗ lực của nhà nước Việt Nam trong bảo vệ chủ quyền biển đảo dân tộc với những câu nói nổi tiếng "không đánh đổi chủ quyền dân tộc để lấy tình hữu nghị viễn vông nào đó". Và dĩ nhiên, sau khi Trung Quốc rút giàn khoan, những loại ca khúc như trên cũng ngay lập tức chết yểu.


Và khi bạn về các làng quê, sẽ vô tình một lúc nào đó nghe được những đứa trẻ đi chăn trâu, thậm chí một em bé bi bô hát những bài hát có ca từ chẳng hạn như "những ngày xưa thân ái",..thì cũng chỉ vì người lớn thỉnh thoảng nghe làm các em nghe theo và thuộc. Thế nhưng bản thân người dân quê nghe nhạc cũng chỉ vì mua được thứ gì nghe thứ đó, họ quá bận rộn nên không có thời gian để chọn lọc. Các em nhỏ cũng vậy, không hiểu những câu hát trên có ý nghĩa gì, chỉ là một sự lập trình không điều kiện khi nghe đi nghe lại những thể loại đó. Tuy nhiên, đối với người lớn, chỉ những bài nào nhẹ nhàng thì họ nghe, ca từ không phản cảm thì họ sẽ mở để nghe, còn khi nghe đến những ca khúc có ca từ kích động thù hằn dân tộc, dĩ nhiên họ sẽ ném nó vào sọt rác không thương tiếc. Những đứa trẻ cũng vậy, khi càng lớn, những đứa trẻ trên càng ý thức được rằng những bài hát, những ca từ đó không hề đẹp, không hề tạo ra động lực cho cuộc sống này mà đang tuyên truyền những thứ tình cảm ủy mị đến nao lòng làm cản bước con người trong cuộc sống. Vì thế các em bắt đầu tiếp cận với âm nhạc dân tộc, với những ca từ, ca khúc viết về chiến tranh cách mạng, về quê hương đất nước để nghiên cứu, nghiền nghẫm và tự hào thêm về truyền thống dân tộc, về lòng yêu nước, ý chí tự hào quật khởi chống giặc ngoại xâm của một dân tộc nhỏ bé nhưng anh hùng. Còn đối với những người lính chiến, họ đắm mình trong những ca khúc đi cùng năm tháng, thi thoảng nghe được những bài hát "nhạc vàng" họ cũng nghe, và nhớ về một thời chiến tranh với những trò hề "tâm lý chiến" rẻ tiền của đám tay sai VNCH, nhớ về những chiến thắng của mình.


Ở Việt Nam có cái rất hay, đó là luật pháp tôn trọng các quyền tự do của cá nhân, và không bắt ai phải nghe thứ nhạc này hay từ bỏ thứ nhạc khác. Ai thích nghe gì đó là quyền tự do cá nhân, tuy nhiên lợi dụng văn hóa - nghệ thuật, quyền tự do dân chủ để sáng tác những tác phẩm có nội dung xuyên tạc, bịa đặt, tuyên truyền chống chế độ, bôi nhọ lãnh tụ thì tự khắc những tác phẩm của những kẻ đó sẽ bị chính độc giả lật mặt, tố cáo và sẽ bị xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật. Những gương mặt điển hình như Dương Thu Hương, Đỗ Hoàng Diệu, Bùi Ngọc Tấn,..với những tác phẩm không đại diện cho nghệ thuật mà đại diện cho thứ cặn bã xuống cấp của nhân cách đã ngay lập tức bị dư luận tẩy chay và ném vào sọt rác.


Ở Việt Nam hiện nay, dòng nhạc BOLERO đang lên ngôi và được rất nhiều người ưa chuộng bởi sự nhẹ nhàng của nó, nhưng nó không thể gây nghiện bằng những bài ca đi cùng năm tháng như "GIẢI PHÓNG ĐIỆN BIÊN, CHÀO SÔNG MÃ ANH HÙNG, NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN SÔNG PÔ -CÔ,QUẢNG BÌNH QUÊ TA ƠI...mỗi khi giai điệu của những bài hát trên được cất lên đều mang lại một cảm giác tự hào khôn tả, khiến cho con người có động lực, thêm tin tưởng vào cuộc sống và tiếp tục phấn đấu, cống hiến cho tương lai. 


Con người cần phấn đấu và hướng tới tương lai, đắm chìm mãi trong những ca khúc ủy mị sẽ không bao giờ lớn lên được, mãi chỉ là một đứa trẻ bú mớm và sống nhờ vào sự bảo bọc của người khác. Vì thế những kẻ đang đi tôn thờ, cổ súy và tuyên truyền cho thứ nhạc sến của Việt Nam cộng hòa trước năm 1975 và sáng tác những ca khúc chống cộng hiện tại cũng chỉ là những kẻ bất lực, đang ảo vọng và sống dựa vào những sai lầm của quá khứ. Và bạn biết đấy thứ đã trở thành tượng đài được xã hội thừa nhận thì không bao giờ sụp đổ, còn thứ lầm lạc chỉ ru ngủ được con người chút xíu, sau đó nó sẽ bị lãng quên và diệt vong. Về làng quê Việt Nam bây giờ ít ai ai thấy đứa trẻ nào hát những ngày xưa thân ái, thay vào đó chúng nghêu ngao những ca khúc như "nắng ấm xa dần", "chúng ta không thuộc về nhau", "mình là gì của nhau" cũng như một kiểu lập trình theo lứa tuổi. Và một thời gian sau, chúng quên béng mất những ca khúc đó là gì, và nếu có ai hỏi, chúng sẽ thắc mắc tại sao mình lại hát những ca khúc như thế? đúng là trẻ trâu,..hehe


Trần Ái Quốc

1 Nhận Xét :

  1. Con người cần phấn đấu và hướng tới tương lai, đắm chìm mãi trong những ca khúc ủy mị sẽ không bao giờ lớn lên được, mãi chỉ là một đứa trẻ bú mớm và sống nhờ vào sự bảo bọc của người khác. Vì thế những kẻ đang đi tôn thờ, cổ súy và tuyên truyền cho thứ nhạc sến của Việt Nam cộng hòa trước năm 1975 và sáng tác những ca khúc chống cộng hiện tại cũng chỉ là những kẻ bất lực, đang ảo vọng và sống dựa vào những sai lầm của quá khứ. Và bạn biết đấy thứ đã trở thành tượng đài được xã hội thừa nhận thì không bao giờ sụp đổ, còn thứ lầm lạc chỉ ru ngủ được con người chút xíu, sau đó nó sẽ bị lãng quên và diệt vong.

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ