Nhãn

Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

Đất nước tôi anh hùng như thế đó!!!

Chuyện của cụ thân sanh nhà tôi, tôi đã kể cho cacc nghe hàng chục lần. Mặc dù cụ thân sinh nhà tôi đã đi gặp Cụ Hồ được gần 20 năm, những tôi vẫn nhớ và vẫn kể. Tôi kể hoài, kể mãi để tự nhắc nhở mình rằng đất nước tôi đã vươn vai đứng dậy từ bùn lầy và giành được trọn vẹn độc lập gian khổ như thế nào. Cách mạng Tháng 8 đến, quê tôi có những ngày vui độc lập ngắn ngủi. Pháp nhanh chóng quay trở lại xâm lược miền Bắc lần thứ hai, Việt Minh còn non yếu nên đành phải nhân nhượng cho đám ngoại bang để kéo dài thời gian chuẩn bị cho cuộc chiến lâu dài và khó khăn, gian khổ. Giặc đến quê tôi thành vùng xôi đậu hai chánh quyền tồn tại cùng lúc, chia nhau ảnh hưởng đè nén quyền con người, nhấn con dân xuống dưới bùn đen. Việt Minh không có trường, con trẻ phải học trường Pháp-Việt (Pháp - Việt nhé not Việt Pháp). Bọn trẻ phải học sử "tổ tiên chúng ta là người Gôloa". Nhìn những ông Tây bà Đầm hách dịch khinh miệt dân ta, đám trẻ con ức lắm. Nhưng trẻ con làm được gì ?
Cha tôi và đám trẻ cứ canh me mụ Đầm to béo gần trường dắt con Bec-rê to béo không kém đi ngang là sút mẹ một phát vào ...dái nó. Nó đau lồng lộn tru tréo và lôi mụ Đầm ngã dúi dụi. Mụ chửi "Annamite, Annamtie bẩn thỉu". Cứ lỗi lần sút dái con con chó Tây thành công, bọn trẻ khoan khoái lắm. Mỗi lần nhắc chuyện này, ông già tôi và đám bạn học năm xưa cười ha há .
Ông già tôi phản đối kịch liệt những ông người trông mong Annam có biến, để "chánh nghĩa quốc gia" trở về. Ông già tôi có câu răn dạy sấm sét dành cho đám con cháu trong nhà. "Dựa vào người Mỹ làm cách mạng lật đổ Cộng sản hả? Thành công thì tụi mày cao lắm làm được chủ tịch xã thôi. Sẽ có một thằng trốn chui trốn nhủi đâu đó ở Hải ngoại được Mỹ nó đưa về tổng thống, thất bại tụi mày chết trước. Tốt xấu gì ở đất nước này phải do người mình (nhân dân các bộ tộc Annam) giải quyết. Nếu để nước ngoài nó vào thì còn gì là độc lập, tự do, nhục lắm". Hồi nghe tin Nga Xô sụp đổ, ông già tôi và đám anh em cứ lo Annam có biến, rồi ngoại bang nhảy vào, các ông Kongsan không buông súng đầu hàng mà lại nhảy về Pắc-pó kháng chiến, máu lại chảy, đầu lại rơi. Trải qua khổ cực trong chục năm bao cấp, mới có cơm ăn áo mặc vài năm thì viễn cảnh đó thiệt ám ảnh với cha chú của tôi.
Hồi trước năm 95, cha con tôi tuyền nghe ....đài địch như (BBC, RFA, VOA) băng con radio Phillp thần thánh do bà cô tặng lại trước khi vượt biên. Nghe tin ở đâu có chiến tranh, xung đột rồi Quốc tế (Mỹ - Tầu, châu Âu) họp hành cách giải quyết, ông zà tôi lại chép miệng "y hệt Việt Nam mình hồi xưa, đánh Pháp đến 9 năm". Hai ba nước to ngồi lại bàn cách giải quyết chuyện của một nước nhỏ, định đoạt tương lai của người ta, với ông già tôi là tởm lợm, khó ngửi nhất, cũng chả khác gì thời kỳ thuộc địa huy hoàng của Tây Âu. Ông già tôi a kay Đế quốc lắm, vì chúng tuyền mua bán với nhau trên xương máu người Annam ta. Akay nhất là cú Tầu -Mỹ ăn nằm với nhau rồi đánh Annam ta hồi năm 1979. Suy cho cùng đế quốc là bỏn có chung lợi ích, thế nên để giải quyết vấn đề lợi ích của nước lớn, chúng sẽ hi sinh ngay quyền lợi của các nước nhỏ. Suy cho cùng nước nhỏ như Annam ta là nước dễ bị thiệt nhất. Nhưng nhờ ơn Cụ Hồ, nhờ đường lối lãnh đạo đúng đắn của Đảng và nhà nước ta Việt Nam mới sánh ngang vai với các cường quốc, đi ngang hàng, ngồi ngang hàng với tư thế oai phong lẫm liệt của một nước Việt Nam độc lập, đã từng bem Tàu Plus thua 14 cuộc chiến lớn đau đớn và bem Pháp, Mỹ trong gần 200 năm của thế kỷ thứ XIX đầu XX.
Trong chuyến thăm mới nhất của chủ tịch nước Trần Đại Quang tới Trung Quốc, nhìn bức ảnh nguyên thủ Việt Nam ta sánh vai nguyên thủ cường quốc bàn chuyện hợp tác mần ăn, tôi sung sướng quá. Độc lập trọn vẹn và có vị thế trên trường quốc tế có khác

Tôi tin rằng, nếu cõi âm mà có facebook, đọc được tút này của tôi thế nào ông già cũng rung đùi vểnh râu cười toe toét, có khi nhấn like đến nứt mẹ màn hình điện thoại ấy chứ.
Kệ mẹ lũ xuyên tạc, lũ loser ẩn ức tình dục, cacc hãy cùng tôi vui mừng và tự hào vì Tổ Quốc thân thương của chúng ta ngày càng phát triển và đời đời bền vững. 

Thằng Đậu

1 Nhận Xét :

  1. Dân nước mình như vậy là quá anh hùng, quá đoàn kết rồi, tự mình đứng lên, tự mình đấu tranh chẳng đợi ai đó phải dẫn quân đến hay can thiệp giúp. Vn là một nước nhỏ nhưng không phải vì nhỏ là có thể bắt nạt, mấy thằng mà thích ôm chân đế quốc thì sang hẳn bên đế quốc mà ở, VN cũng ko cần đâu.

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ