Nhãn

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

Tội các của linh mục Nguyễn Đình Thục đã vượt quá giới hạn chịu đựng của pháp luật và đạo đức!

Lão phu tôi đây sống đã hơn 70 xuân, ở cái tuổi xưa nay hiếm, nói không phải kể công nhưng với chiến tích thương binh 4/4 thì cũng có cái để kể với con cháu về những ngày trường chinh xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước mình, rồi đi cứu nước bạn. Khác hẳn so với một số kẻ chưa bao giờ bắn phát súng nào, giết kẻ địch nào những vẫn hưởng chế độ thương bệnh binh. Nói về xứ đạo khu 4, lão tôi đây chẳng lạ lẫm gì, nhưng nói đi phải nói lại, thời chiến tranh xứ đạo Khu 4 đã cống hiến rất nhiều chiến binh cho cuộc trường chinh giải phóng dân tộc, đa phần người dân xứ đạo là yêu nước, thương nòi, hiền lành. Nhưng ngày nay, chỉ vì tiền mà mấy thằng chăn chiên mất nết như Nam, Thục đã khiến đời sống giáo dân khu 4 khốn đốn, khổ sở và không ít người vướng vào vòng lao lý. Ngày nay, dưới sự chăn dắt của đám chăn chiên, giáo dân khu 4 vốn nghèo sẵn, nhưng đẻ thì tẹt ga, con nít bỏ học ngang xương là thường, chúng học ở nhà thờ nhiều hơn ở trường. Nhà nghèo, đông con, ít học, những đứa trẻ lớn lên chỉ có hành trang duy nhất là cuốn kinh thánh và cái nghèo gia truyền, chúng lại lấy vợ lấy chồng sớm, lại đẻ nhiều, lại đếch nuôi tử tế...cứ thế .....cái vòng lẩn quẩn đó cứ bám riết lấy giáo dân.
Hỡi ôi, đây là điều lũ chủ chăn bất lương mong muốn. Giáo dân Nghèo + dốt thì mới dễ bề chăn dắt, nhồi sọ, sai khiến họ làm những điều điên rồ, có thế mấy thằng chủ chăn mới kiếm được xèng, mới sống cuộc đời giàu sang trên đầu đám giáo dân chỉ biết vâng lời vì sợ bị rút phép công thông. Nếu giáo dân khu 4 mà giàu có, văn minh như Giáo dân xứ Mẽo thì đám chăn chiên còn lâu mới xúi họ ra chặn quốc lộ.
Khu 4 chó ăn đá, gà ăn muối, nghèo đói bậc nhất xứ sở hình giun là mảnh đất tuyệt vời cho lũ thợ chăn chiên mất nết thao túng, dắt mũi giáo dân cắm đầu xuống bùn nhơ. Lũ thợ chăn chiên vì mưu toan chánh trị của bỏn thôi, chẳng bao giờ nghĩ cho giáo dân dù chỉ một chút xíu, vì thế giáo dân có bị ăn đòn, có phải đi bóc lịch thì cũng chẳng ảnh hưởng đếch gì đến cuộc sống của bỏn. Nhìn giáo dân xông ra chặn quốc lộ, qua cơn phẫn nộ thì lão tôi thương cảm quá đỗi. Trông họ nghèo đói, lam lũ, tối tăm khác xa dân Đạo Khánh Hòa quê tôi, cứ như trong các bức ảnh thập niên 80 bước ra vậy.
Con Thục, con Nam xúi giục giáo dân làm loạn thì tội lỗi của bỏn là hiển nhiên, nhưng lỗi của anh em quan lại khu 4 cũng to vật vã. Các anh làm quan kiểu gì mà để dân nó nghèo bền vững thế trong khi cả nước tiến lên vù vù.

Xin kể cho độc giả nghe câu chuyện của chị Hoàng Thị Toàn, giáo dân xã Diễn An, Diễn Châu, Nghệ An giáo dân khu 4 khi buộc phải đi biểu tình theo lời của cha Thục, nếu không muốn bị đuổi ra khỏi vùng giáo nơi mình sinh sống.
Chị kể:
"Hôm nay nhà tôi chuẩn bị ăn trưa thì cha Thục sai người gọi đi ra chặn đường. Cha bảo chính quyền bắt thầy Hoàng Bình nên phải ra chặn đường để đòi thả thầy Bình. Tôi có 2 con nhỏ, chồng đi vắng nên thật sự là tôi không muốn đi vì không ai trông con. Nhưng nếu không đi sẽ bị bà con cô lập, cha quở trách nên tôi đành bỏ con để ra đường. Đứng ở ngoài đường vừa nắng vừa mệt lòng tôi như lửa đốt, lo các con mình không có ai trông nom.

Đến trưa, cha cho người mang cơm, nước uống đến cho chúng tôi ăn, dặn là cố thủ đến đêm, sáng mai khi nào chính quyền thả thầy Bình ra mới về. Cha còn dặn nếu phát hiện ai quay phim, chụp ảnh, nghi là công an thì bắt lại. Đến trưa, chúng tôi bắt được mấy người chắc là làm thuê cho công an. Mọi người đổ xô vào đánh họ nhưng tôi không tham gia vì nếu là công an thì họ cũng là người, với lại lỡ may đánh nhầm họ.
Không chỉ gọi giáo dân ở Diễn Châu, cha còn gọi các giáo dân ở Quỳnh Lưu lên chặn đường, biểu tình, tụ tập ở huyện để đòi thả người. Kinh tế gia đình tôi khó khăn, các con còn nhỏ nên chỉ muốn được yên ổn làm ăn, trông nom con, không muốn tham gia vào nhưng việc như thế này, nhưng nếu không đi thì sẽ bị cô lập, quở trách. Chúng tôi cũng khổ lắm".
Đời sống của giáo dân Nghệ An sẽ khổ đến thế nào nữa nếu vẫn để cho Nguyễn Đình Thục và Đặng Hữu Nam thống trị làng giáo? Đã đến giới hạn chịu đựng, hãy thẳng tay với đám linh mục mất dạy để trả lại đời sống bình yên cho giáo dân.


Trần Ái Quốc

3 Nhận Xét :

  1. Tôi tin vào luật nhân quả cái gì cũng có giá của nó, và những gì nguyễn đình thục khiến nhân dân phải chịu khổ thì hắn nhất định sẽ phải trả giá. Chỉ vì tiền mà nguyễn đình thục đã khiến đời sống giáo dân khu 4 khốn đốn, khổ sở và không ít người vướng vào vòng lao lý. Loại người này đáng ra không nên được sông trên đời này mới phải.

    Trả lờiXóa
  2. Nguyễn đình thục ơi là nguyễn đình thục hắn ta còn định gây nghiệt chướng đến bao giờ nữa đây. Nhân dân chúng tôi thật sự đã khổ lắm rồi, làm ơn có đạo đức một chút đi nếu không đến lúc báo ứng ập đến thì đừng có kêu oan ức nữa, cái gì cũng có mức độ của nó nếu cứ tiếp tục làm những việc bẩn thỉu thì nhân dân chúng tôi sẽ không để yên đâu và xin hãy nhớ rằng sức mạnh của nhân dân là không có gì có thể chống lại nổi cho dù đó là gì đi nữa, vậy nên trước khi quá muộn hãy dừng lại đi nguyễn đình thục ạ.

    Trả lờiXóa
  3. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ