Nhãn

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Ký ức người nữ cộng sản kiên trung Đại tá Phan Thị Ngọc Tươi!

Nữ anh hùng LLVTND, Đại tá Phan Thị Ngọc Tươi sinh 1956 bên dòng sông Hàm Luông trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cha và anh trai là liệt sỹ, mẹ cũng thoát ly đi kháng chiến. Vì vậy khi mới hơn 13 tuổi (1969), Tươi đã nằn nì các chú, các anh cho vào cứ  tham gia chiến đấu để trả thù nhà. Không ít các anh, các chị trong cứ nhìn Tươi với con mắt e ngại trước vóc dáng của một cô bé tóc còn đang buộc túm đuôi gà. Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn huấn luyện cấp tốc, với tinh thần miệt mài học tập không kể ngày đêm, cô bé Tươi không chỉ nắm vững các kỹ thuật về sử dụng vũ khí, bom mìn… mà tư thế tác phong cũng chững chạc hẳn lên. Cô chính thức trở thành chiến sỹ của đơn vị T30 An ninh tỉnh Bến Tre có nhiệm vụ tìm diệt những tên ác ôn, những đồn bốt địch gây nhiều nợ máu với nhân dân, tạo điều kiện cho cách mạng phát triển.
   Trận đánh đầu tiên của Tươi là trận cô dùng lựu đạn tiêu diệt 5 tên an ninh quân đội ngụy (trong đó có 1 tên đại úy) khi chúng đang tụ tập ăn uống tại thị trấn Mỏ Cày. Một tháng sau Tươi dùng mìn hẹn giờ diệt 3 tên cố vấn Mỹ tại sân bay Tân Thành trước khi chúng chuẩn bị đi gây tội ác. Tiếp, một tuần sau đó lúc 18 giờ ngày 4/4/1969, Tươi lại mang mìn vào tận sân bay diệt tiếp 7 tên giặc lái.
   Đặc biệt 4/1969, Tươi nhận lệnh phải tiêu diệt bằng được tên đại úy Mười ác ôn đã gây nhiều nợ máu với nhân dân  và cách mạng. Suốt một tháng lân la làm quen trong vai một nữ sinh xinh đẹp đài các, con nhà quyền quý. Qua vài lần “từ chối”, Tươi nhận lời đi chơi cùng  tên ác ôn hám gái. Ngày 5/5/1969, Tươi “nhận lời” bước lên xe của tên ác ôn cùng với giỏ quà trong đựng trái mìn hẹn giờ và một khẩu súng ngắn. Theo kế hoạch, Tươi sẽ cho nổ quả mìn hẹn giờ tại thị xã Mỹ Tho; nhưng để làm oai với người đẹp, tên ác ôn không dừng ở Mỹ Tho mà cho xe chạy thẳng về Sài Gòn, một nơi Tươi chưa hề đặt chân tới. Tuy đơn thương độc mã giữa TP Sài Gòn nhưng với lòng dũng cảm, mưu trí và ý chí quyết tâm diệt ác, Tươi đã cho nổ quả mìn hẹn giờ trên xe Jeep tiêu diệt tên đại uý ác ôn và an toàn trở về với đồng đội. Không kịp nghỉ ngơi, ngay sáng hôm sau tại đồn Bến Lở bên sông Hàm Luông, Tươi lại dùng một quả mìn định hướng tiêu diệt 17 tên lính nguỵ trong lúc chúng đang tập trung chuẩn bị đi càn gây nợ máu.
   Chiến công nối tiếp chiến công đã làm cho cô bé Tươi tuy chỉ mới 15 tuổi nhưng đã là một chiến sĩ  quả cảm, đầy mưu trí. Liên tiếp những năm 1970-1971, sau Mậu Thân 1968, Mỹ nguỵ điên cuồng đánh phá, gây cho ta nhiều tổn thất, nhất là vùng đồng bằng sông Cửu Long. Không để cho bọn địch tác oai tác quái, đơn vị T30 nhận lệnh phải điều nghiên đánh vào lực lượng giang thuyền và trung tâm chiến tranh tâm lý của địch. Ngày 12/11/1970, Tươi chỉ huy một tổ đánh sập chốt cảnh sát trên bộ và 4 ngày sau dùng mìn hẹn giờ diệt 5 tên lính giang thuyền. Một ngày cuối năm cũng dùng mìn hẹn giờ, Tươi đánh sập một góc trụ sở ty thông tin chiêu hồi, tiêu diệt 3 tên và làm 2 tên khác bị thương…
   Năm 1972, phối hợp với các chiến trường, đơn vị T30 được lệnh tấn công tiêu diệt Trung tâm thẩm vấn Kiến Hòa, nơi thi hành các đòn tra tấn dã man của bọn cảnh sát nguỵ. Dù đã được đơn vị bố trí về căn cứ để chuẩn bị ra Hà nội tham dự đại hội anh hùng chiến sĩ thi đua toàn quốc, nhưng Tươi kiên quyết xin ở lại để tham gia chiến đấu. Trận chiến đấu dù được chuẩn bị chu đáo, nhưng do lực lượng của ta ít (8 chiến sỹ chia làm 3 mũi tấn công) nên khi bị địch huy động lực lượng bao vây, với cương vị tổ trưởng, Tươi đã tình nguyện ở lại chặn địch để đồng đội rút lui, vượt khỏi vòng vây an toàn. Riêng Tươi bị bắt tại chỗ khi quả lựu đạn cuối cùng trên tay rơi xuống nhưng không nổ, Lúc này Tươi mới vừa tròn 16 tuổi.Câu chuyện cảm động của chị xin được kể lại như sau:

MẨU BÁNH BÒ VÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC NGHĨA TÌNH

Mặc dù ở tuổi vị thành niên (16 tuổi) nhưng chúng vẫn liệt tôi vào loại "Cộng sản bự" rồi nhốt tôi vô xà lim. Đó là một phòng giam khoảng dưới 2 mét vuông, trong đó có một cầu tiêu trệt với một vòi nước sát mặt cầu xí, được bao kín bởi tường xây và một cửa sắt, trần thấp có vài lỗ thông hơi để người tù có chút không khí duy trì mạng sống, tối tù mù ngày cũng như đêm... Khát quá, tôi cố đưa tay vặn mở vòi nước, nó kêu khẹt khẹt một lúc rồi nước chảy ra, tôi đưa tay hứng lấy thì ôi thôi, một thứ nước mùi hố xí, thối um cả phòng, nhợn người, tôi vặn ngay vòi nước lại bằng đôi bàn tay nhức buốt. Muỗi vô số, quơ tay một cái là tóm được một mớ...
Rổn rảng, ầm ầm, ken két... là tiếng mở khoá, tiếng kéo then sắt , đóng mở xà lim va đập vào nhau nghe đinh tai, nhức óc... tạo không khí chết chóc, nặng nề! Mỗi ngày cứ như vậy, mấy lượt bọn cai ngục mở khoá lôi tôi đi tra tấn, "triển lãm sống" rồi lôi về ném trở vô xà lim nhốt lại.
Một ngày cuối tháng 6 năm 1972 chúng lôi tôi đi về quê triển lãm "nữ Đặc công Việt cộng" và tra tấn giữa chợ làng Cái Nứa, nơi chôn nhao cắt rốn của tôi. Gần hết ngày, hành hạ đủ cách mà không "thu lượm" được gì nên chúng rất tức tối... Cửa xà lim vừa mở ra, chúng đẩy tôi vô rồi quát "khóa cửa lại, tiếp tục bỏ đói, không được cho nó uống nước". Người lao công già chắp hai tay "dạ", nhanh chóng kéo cánh cửa sắt, ông liếc nhanh bọn Cảnh sát Ngụy rồi cho tay vô túi áo móc gói giấy nhỏ nhét vội vô tay tôi, xong đóng ầm cửa, kéo thanh sắt khoá lại. Còn lại một mình trong ngục tối với lũ muỗi đói, tôi lần tay mở gói giấy thì một túi nước nhỏ lộ ra và mùi thơm của bánh bò xộc lên mũi làm bụng tôi cồn cào... Tôi sực nhớ hình như nhiều ngày rồi tôi chưa ăn gì, nhưng cũng lạ là tôi không hề thấy đói. Giờ đây mùi thơm của chiếc bánh bò như thôi thúc, như nhắc nhở tôi phải ăn, phải giữ sức để vượt qua mọi thử thách. Tôi cầm chiếc bánh gọn trong lòng bàn tay, nâng niu nhấm từng tí nhỏ, nghiền ngẫm vị ngọt ngào của đường, vị béo của dừa, mùi thơm của bột, rồi mở túi nước ra uống từng ngụm nhỏ, đón lấy từ từ, trọn vẹn tình yêu thương của ông lao công già đã vì tôi mà liều mình, qua mắt giặc, gửi gắm bao tình thương trong miếng bánh, trong từng giọt nước, sẻ chia cùng tôi trong lúc nguy nan...
Sau ngày giải phóng tôi quay lại tìm ông nhưng không ai biết ông đã đi đâu. Tôi để lại tin nhắn cũng không thấy hồi âm.
Mẩu bánh bò và túi nước của ông già ngày ấy vẫn đọng mãi và theo tôi đến suốt cuộc đời.
Ảnh: Ngọc Tươi tháng 6 năm 1972 (16 tuổi). Ảnh do Thủ trưởng T30 chụp trước lúc Ngọc Tươi vào trận chỉ huy tổng tấn công Trung tâm Thẩm vấn. Sau trận đánh, Ngọc Tươi chặn địch cho đồng đội rút lui rồi sa cơ rơi vào tay giặc khi trái lựu đạn cuối cùng chia đôi với giặc không nổ.

1 Nhận Xét :

  1. Dù đã được đơn vị bố trí về căn cứ để chuẩn bị ra Hà nội tham dự đại hội anh hùng chiến sĩ thi đua toàn quốc, nhưng Tươi kiên quyết xin ở lại để tham gia chiến đấu. Trận chiến đấu dù được chuẩn bị chu đáo, nhưng do lực lượng của ta ít (8 chiến sỹ chia làm 3 mũi tấn công) nên khi bị địch huy động lực lượng bao vây, với cương vị tổ trưởng, Tươi đã tình nguyện ở lại chặn địch để đồng đội rút lui, vượt khỏi vòng vây an toàn. chị đúng là người phụ nữ gan dạ dũng cảm. thật đáng ngưỡng mộ

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ