Nhãn

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2018

Tút sấm sét về sắc thuế mới nhất của Bộ Tài Chính!

Tôi thấy đóng thuế tài sản theo đề xuất của Bộ Tài Chính là việc được nhiều quốc gia trên thế giới áp dụng và việc thu thuế tài sản là khá hợp lý. Tuy nhiên, với một nước vừa thoát nghèo như Việt Nam thì Bộ Tài chính cần tính toán lại về phương án đóng thuế, và tính thuế lũy tiến đối với tài sản có giá trị cao, còn đối với dân nghèo, mua được căn chung cư đã vất vả lắm rồi, có người còn vay mượn khắp nơi mới mua được nhà tầm hơn 1 tỷ, bây giờ bắt họ đóng thuế căn hộ với giá căn hộ từ 700 triệu trở lên là không hợp lý, theo tôi cần nâng trần từ những căn tầm 2 tỷ trở lên mới phải đóng thuế. Và cũng nên coi lại chi tiêu ngân sách, coi lại cải cách bộ máy hành chính và giảm tải những bộ phận không cần thiết để tiết kiệm ngân sách, chứ không phải tận thu theo kiểu như thế này.
Cứ coi như các sắc thuế của Bộ Tài chính được áp dụng. Ngân sách nhà nước sẽ có thêm khoảng hơn 105 nghìn tỷ mỗi năm. Cụ thể, theo ước tính của Bộ: thuế môi trường thu được 15,6 nghìn tỷ đồng, thuế “sốc” VAT 70k tỷ, thuế tài sản 31 k tỷ. 

Bỏ qua những cảm xúc đơn thuần, phản ứng của nhân dân là có cơ sở vì dòng tiền từ dân, không được tái tạo lại cho xã hội. Tỷ lệ của chính quý bộ đưa ra, trong 2 tháng đầu năm, chi thường xuyên chiếm đến 83,1%, trong khi chi đầu tư phát triển chỉ 4,2%.
Chi thường xuyên, phần lớn chi phí là để duy trì bộ máy. Nói luôn cho vuông, cứ thu về 100 đồng, thì 83 đồng là để duy trì lực lượng quản lý. Chỉ có 4 đồng cắc đầu tư cho xã hội. Nói vuông thêm một cú nữa, tức là lấy tiền dân đi nuôi lực lượng cán bộ. Lực lượng ấy, theo một số liệu của Chính phủ: Dư 57 nghìn người.
Một phép tính đơn giản, chỉ với mức lương cơ bản để nuôi báo cô các vị ngồi chơi xơi nước là 1.390.000 x 12 tháng x 57.000 = 950 tỷ nếu máy tính của tôi không nhầm. Nếu nhân cho lương hệ số, vài chục nghìn tỷ như chơi !
Và nếu máy tính của tôi biết về đặc tính cán bộ xứ này. Thì đương nhiên, con số đó chỉ là phần nổi tảng băng. Làm gì có chuyện công bộc mà sống bằng lương.
Thay vì tiết kiệm được cả núi tiền, dân phải è cổ ra nuôi tức là dân mất 2 lần tiền. Nuôi không chưa đủ, còn bị đục khoét tham nhũng, dân mất 3 lần tiền. Nghị quyết 37 về tinh giản 2 năm đặt mục tiêu giảm 140.000 người thì kết quả là... tăng thêm 96.000 người. Hãy cứ tưởng tượng một bà mẹ thân hình khô khốc phải chìa vú cho đàn con chi chít. Chưa. Còn một lực lượng hùng hậu ban ngành đoàn thể chính trị các thứ, mỗi năm “đốt” sơ sơ 45 nghìn tỷ.
Đến đây, thì có vẻ như tội cho Bộ Tài chính vì có những việc thuộc về thể chế. Cũng tội, nhưng mà tội chưa chém! Bộ Tài chính đang là một “siêu bộ” có đến 71.714 nhân sự. Và một báo cáo với Quốc Hội, BTC là một trong những bộ dư nhân sự nhiều nhất, lên đến 6.318 người. Thất kinh! Chỉ riêng việc tiền thuế dân đóng để nuôi bộ tài chính, cũng đã là một gánh nặng.
Tôi chưa thấy một hệ thống tài chính nào mà mà hết bộ đến cục, hết cục đến chi cục năm nào cũng đưa ra mục tiêu thu thuế đạt chừng này chừng kia. Dân trả tiền lương để lãnh đạo thấy các quan hệ xã hội, biến động giao thương, từ đó tạo nguồn thu hợp lý.
Đằng này, cả một hệ thống đặt sẵn mục tiêu, khái toán sẵn con số thành tích để thu, thu và thu mà đích đến của những chính sách hà khắc đó, không ai khác ngoài nhân dân. Đó là não trạng của quan phụ mẫu phong kiến, coi thường bách tánh.
Bòn nơi khố rách đãi nơi quần hồng
Quan thời là lượt, dân sợi lông không còn!

Xưa dân khổ, mong muốn lớn nhất của Bác Hồ ghi trong di chúc là "miễn thuế cho dân" vì thời Pháp thuộc đô hộ, dân ta bần cùng đi cũng vì đóng quá nhiều loại thuế. Và bây giờ thay vì miễn thuế cho dân theo lời Bác dạy thì tận thu thuế có lẽ là đề xuất không hợp lý. Mong các quan hãy tính toán lại, dân họ cũng khổ lắm!!!

Trần Ái Quốc

1 Nhận Xét :

  1. Thời điểm hiện tại không phải lúc thu thuế của dân mà là thu lại những gì đã bị thất thoát từ ngân sách nhà nước bấy lâu qua, chứ cái gì cũng đè dân ra để thu e rằng không phải là cách hay

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ