Nhãn

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2018

Pha Ce Bóc thì đã làm sao?

Mấy ngày nay, cư dân mạng rủ nhau ném đá Thượng tướng Võ Trọng Việt, chỉ vì ông đọc hai cụm từ Gu Gồ và Pha Cê Bóc. Đúng, ông đọc mà khiến ai cũng phải phì cười. Nhưng nếu suy xét kỹ hơn, thì mấy ai hiểu nổi những vị tướng già trải qua đời trận mạc nhiều hơn thời bút nghiên thì có lẽ ngoại ngữ là điều gì đó khá khó khăn mà ta có thể thông cảm được. Nhất là ở những thời kỳ như ông chiến tranh vẫn nổ ra liên miên ở các vùng biên giới. Ngày đó tốt nghiệp hết cấp ba cũng là đã hiếm lắm rồi. Tiếng Nga khi đó là chủ đạo trên ghế nhà trường chứ không phải là Tiếng Anh như thời nay. Thời trai trẻ, ước mơ của tướng Việt cũng chỉ là 1 anh giáo viên chứ chả ai mong muốn là 1 anh lính chiến.
Sinh năm 1957 sau khi hoàn thành bằng tú tài. Tướng Việt gác lại giấc mơ bình dị, khoác lên mình sắc áo lính, là lính của tiểu đoàn 22 - Quân khu 4. Năm 1979 là một trong hai người của khóa học tốt nghiệp Trường sĩ quan Công an vũ trang (nay là Học viện Biên phòng) với hàm thiếu úy. Ông được phân công về Quân khu 5 nhận nhiệm vụ biệt phái lên Tây Nguyên chống Fulro. Trong thời gian này, chàng sĩ quan trẻ hai lần suýt chết vì đạn của Fulro. Năm 1985, anh lại thoát chết lần thứ ba khi chiếc xe chở đoàn công tác lao xuống vực ở đèo An Khê (16/21 chiến sĩ hi sinh. Tướng Việt may mắn thoát chết)
Năm 1986, được điều về Biên phòng tỉnh Nghệ Tĩnh công tác, Đại úy Việt tạo nên dấu ấn mạnh mẽ khi phá hàng loạt chuyên án lớn lúc bấy giờ như chuyên án tội phạm làm giấy tờ giả, dấu giả; chuyên án nội phỉ xưng vua ở Kỳ Sơn (Nghệ An)...
Khi Nghệ Tĩnh tách tỉnh, thiếu tá Võ Trọng Việt là trưởng phòng trinh sát của Biên phòng Hà Tĩnh. Ông tiếp tục phá thành công nhiều chuyên án lớn như: buôn bán hài cốt phi công Mỹ, buôn bán người, buôn bán vận chuyển ma túy ...
Năm 2000, Đại tá Việt nhận nhiệm vụ làm chỉ huy trưởng bộ đội Biên phòng tỉnh Hà Tĩnh. Dấu ấn không thể không nhắc đến của đại tá Võ Trọng Việt lúc này là bảo tồn và phát triển dân tộc Chứt - một trong năm dân tộc ít người nhất của Việt Nam, được phát hiện trong rừng sâu, lúc đó chỉ còn vài chục người. Đại tá Việt và các anh em chiến sĩ Bộ đội Biên phòng phải mấy năm tiền trích lương, lập quỹ để giúp cộng đồng người Chứt thoát khỏi nạn tuyệt chủng.
Năm 2005, Đại tá Việt được điều ra Hà Nội làm chính ủy Biên phòng Việt Nam, thăng hàm thiếu tướng. Cũng năm này, ông được phong Anh hùng Lực lượng vũ trang. Trong thời gian làm Chính ủy, tướng Việt liên tục lên vùng Biên cương công tác chăm lo cho đời sống nhân nhân vùng cao và các chiến sĩ biên cương. Chương trình "Mái ấm Biên Cương" cũng là do ông đề xuất và phát triển. Quỹ hiếm muộn dành cho các chiến sĩ Bộ đội Biên Phòng cũng do ông tạo ra.
Cả cuộc đời ông ông bảo "ông chưa bao giờ xin xỏ cấp trên", lần xin xỏ cấp trên duy nhất đó là lần ông xin từ chối nhận nhiệm vụ làm Tư lệnh Bộ đội Biên Phòng vì cảm thấy chưa đủ khả năng đảm nhiệm vào năm 2007. Và mãi tới năm 2012 tướng Việt mới nhận trọng trách người đứng đầu lực lượng Biên phòng. Hiện tai, ông đảm nhiệm chức vụ Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng và An ninh.
Vậy chúng ta mong mỏi hơn gì ở một vị tướng già, khi mà ngay cả thế hệ trẻ như chúng ta, tôi dám cá là có rất rất nhiều người cũng đang mù tịt về tiếng Anh. Vậy mà lại mở miệng chê trách một vị tướng mà cuộc đời ông chỉ gắn liền với vùng biên cương hẻo lánh của Tổ quốc - Nơi mà sóng điện còn chưa có, nước sạch không đủ dùng.
Tôi còn nhớ ngày còn ngồi trên giảng đường ĐH. Thầy giáo dạy bộ môn Quản trị đã từng nói: Một vị tướng không cần phải biết kỹ thuật sử dụng pháo binh, tên lửa ra sao? xe tăng, máy bay như thế nào? Mà quan trọng là phải biết khi nào thì dùng tăng, pháo, Khi nào thì dùng máy bay, khi nào dùng lính bộ, thủy. Khi nào thì kết hợp giữa các quân binh chủng. Sự phối hợp của chúng như thế nào và có thể mang lại những hiệu quả gì? Phải làm gì để có thể sử dụng tốt nhất các loại vũ khí đó?
Xưa kia, Lưu Bang đã từng hỏi Hàn Tín: Ta có thể chỉ huy được bao nhiêu quân sĩ?
Tín trả lời: Tối đa 10 vạn.
Lưu Bang hỏi tiếp: Vậy còn nhà ngươi?
Tín đáp: 100 vạn, càng nhiều càng tốt.
Hán Vương giận tím mặt hỏi tiếp: Vậy tại sao ngươi lại là lính dưới trướng của ta?
Tín trầm ngâm đáp: Bởi Hán Vương biết lãnh đạo những người như tôi.
Phạm Nhật Vượng không cần phải biết xây nhà, sản xuất ô tô. Bầu Đức cũng không cần phải biết chăn bò, sản xuất mía đường, đá bóng...Thế đấy, vậy nên người thân làm tướng hay một nhà quản trị giỏi không cần phải cái gì cũng biết, cái gì cũng ôm vào người mà quan trọng nhất là phải biết dụng và giao việc cho những người tài khác.

Đối với tôi, một lão tướng xông pha trận mạc thật đáng kính dù ông có phát âm sai vài câu ngoại ngữ, còn đám trẻ trâu, trẻ nghé tiếng Anh nói như gió nhưng nhận thức về chính trị vô cùng lạc hậu, nhận thức về trách nhiệm đối với đất nước vô cùng ấu trĩ thì còn đáng khinh bỉ hơn. Các bạn đọc facebook còn vị tướng già đọc Pha Ce Bóc thì đã làm sao?

Thằng Đậu

1 Nhận Xét :

  1. Mỗi người sống ở một thời đại khác nhau thì làm sao đem ra so sánh được. Thời của thượng tướng chắc chỉ có học tiếng Nga thôi, có học tiếng Anh như bây giờ đâu. Đối với tôi, một lão tướng xông pha trận mạc thật đáng kính dù ông có phát âm sai vài câu ngoại ngữ, còn đám trẻ trâu, trẻ nghé tiếng Anh nói như gió nhưng nhận thức về chính trị vô cùng lạc hậu, nhận thức về trách nhiệm đối với đất nước vô cùng ấu trĩ thì còn đáng khinh bỉ hơn.

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ